Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Định Mệnh Của Nữ Phụ

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đại ca Nhiếp đối với đất nước, đối với phụ mẫu, đối với mọi người đều xứng đáng, nhưng lại không xứng đáng với chính mình.”

Tai ta dường như vẫn vang vọng lời nói của Ngu Vị Ương, ta cúi đầu nhìn chiếc khăn tay trong tay, ánh mắt trở nên ngơ ngẩn.

Huynh trưởng nhìn thấy dáng vẻ của ta, chỉ lắc đầu thở dài, cuối cùng như bao lần trước, bất lực rời đi.

Năm thứ ba sau khi Nhiếp Chước Duật qua đời, ai ai cũng nói nhị tiểu thư nhà họ Thịnh bị mất trí.

Nàng thường xuyên gọi tên Nhiếp Chước Duật với khoảng không bên cạnh, không chỉ thế còn may áo cho chàng ấy, khi dùng bữa luôn đặt một bộ bát đũa ở chỗ đối diện, như thể Nhiếp Chước Duật vẫn còn sống.

Điều này khiến không ai còn dám đến Thịnh gia cầu thân, cho đến khi Thịnh Phục Linh qua đời vào năm 29 tuổi, nàng vẫn chưa một lần lên xe hoa.

Ta tên là Nhiếp Chước Duật, có một người thanh mai trúc mã tên là Thịnh Phục Linh.

Năm ta mười lăm tuổi, ta đã hứa với muội ấy rằng, khi ta chiến thắng trở về, ta sẽ cưới muội ấy.

Nhưng khi ta trở về, Thịnh Phục Linh lại tránh mặt ta mấy ngày liền, không chịu gặp.

Không còn cách nào khác, ta đành phải trèo tường vào lúc nửa đêm, chỉ để được nhìn thấy muội ấy một lần.

Ba năm không gặp, muội ấy đã cao hơn, dung mạo cũng trở nên xinh đẹp hơn nhiều, như bông hoa đào nở rộ trên cành cây mùa xuân, kiều diễm đến mê người.

Muội ấy hỏi ta liệu ta có mãi mãi thích muội ấy không.

Tất nhiên là có.

Yêu muội ấy, cưới muội ấy, là điều mà năm 15 tuổi ta đã xác định rõ ràng.

Sau đêm đó, Thịnh Phục Linh cuối cùng cũng chịu gặp lại ta, nhưng sau buổi săn mùa thu, muội ấy bỗng trở nên kỳ lạ.

Muội ấy hỏi ta về chuyện của Ngu Vị Ương, ta cũng thành thật trả lời.

Muội ấy hỏi ta có thích Ngu Vị Ương không.

Điều đó khiến ta khó chịu.

Thịnh Phục Linh lại không tin tưởng ta đến mức đó sao?

Sống 18 năm, người ta thích từ trước đến nay chỉ có một mình muội ấy.

Ngu Vị Ương từng cứu mạng ta, thêm nữa, khi còn nhỏ ta luôn muốn có một cô em gái nhưng chưa từng được toại nguyện, vì vậy ta luôn coi Ngu Vị Ương là bạn bè, là em gái.

Ta thương cảm cô ấy, giúp đỡ cô ấy, nhưng chỉ đến mức đó mà thôi, không thể có bất kỳ tình cảm nào khác.

Sau khi nghe ta nói, Thịnh Phục Linh im lặng một lúc, rồi lại dặn dò ta dù có chuyện gì xảy ra cũng không được từ bỏ việc làm tướng quân, càng không được phản quốc.

Thành thật mà nói, điều đó khiến ta cảm thấy không thoải mái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dinh-menh-cua-nu-phu/chuong-11-dinh-menh-cua-nu-phu.html.]

Trong mắt Thịnh Phục Linh, ta lại là người như vậy sao?

Thịnh Phục Linh dường như đã thay đổi, không còn giống muội ấy trước đây.

Sau đó, muội ấy còn rủ ta cùng đi hái hoa lê ở Thành Dương để làm bánh, và đặc biệt căn dặn ta đừng thất hứa.

Ta rất tự tin mà bảo với muội ấy rằng chắc chắn sẽ không thất hứa.

Nhưng chuyện bất ngờ luôn xảy ra, mẫu thân của Ngu Vị Ương gặp chuyện nguy hiểm đến tính mạng, ta không còn cách nào khác phải thất hẹn.

Sau khi mọi việc được giải quyết, ta vội vàng đến nhà họ Thịnh để xin lỗi Thịnh Phục Linh.

Có lẽ muội ấy giận quá rồi, nhất quyết không chịu gặp ta.

Ta đành phải đến nhà muội ấy mỗi ngày, chờ đến khi nào muội ấy hết giận và chịu gặp, ta sẽ chân thành xin lỗi.

Trong những ngày đó, ta và Ngu Vị Ương thường xuyên gặp nhau.

Ban đầu ta nghĩ đó chỉ là tình cờ, nhưng sau khi gặp nhau quá nhiều lần, ta bắt đầu cảm thấy có gì đó không bình thường.

Ta cố gắng tránh mặt Ngu Vị Ương, và ngay cả khi gặp cô ấy, ta cũng cố rời đi trước khi cô ấy nhìn thấy.

Chính vào thời điểm đó, một giọng nói tự xưng là hệ thống sửa chữa cốt truyện xuất hiện trong đầu ta.

Nó nói ta là nam chính của thế giới này, còn Ngu Vị Ương là nữ chính, chúng ta phải ở bên nhau.

Nó bảo ta không được yêu Thịnh Phục Linh, và đến cuối cùng, ta sẽ phản quốc, dẫn quân của nhà họ Nhiếp đi tiêu diệt Đại Khải – nơi ta sinh ra và nuôi dưỡng ta.

Ta đương nhiên không thể chấp nhận, dù là việc không yêu Thịnh Phục Linh hay là phản quốc.

Nhưng ta không thể kiểm soát cơ thể của mình, nếu ta cố gắng kháng cự, sẽ phải chịu sự trừng phạt từ hệ thống.

Lần đầu tiên, mắt ta tạm thời mất thị lực, lần thứ hai, cơ thể ta chịu đựng cảm giác như bị lửa và băng thiêu đốt suốt một ngày một đêm.

Hệ thống nói rằng mỗi hình phạt đều khác nhau và ngẫu nhiên.

Biết đâu lần tiếp theo sẽ là cái chết.

Ta buộc phải tạm thời tuân theo diễn biến cốt truyện ban đầu.

Sau này, ta tình cờ phát hiện ra rằng Ngu Vị Ương cũng đang gặp phải tình cảnh tương tự. Cô ấy có người mình yêu và cũng không muốn phản quốc.

Bọn ta cùng nhau tìm cách chống lại cốt truyện, nhưng mãi mà không nghĩ ra được cách nào hiệu quả.

Ta không biết tương lai mình sẽ thế nào, nên không dám và cũng không thể hứa hẹn gì với Thịnh Phục Linh nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Định Mệnh Của Nữ Phụ
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...