Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÔI MẮT SÂU THẲM

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

18

Lại là một đêm giằng xé nữa trôi qua.

Sáng hôm sau, tôi đầu bù tóc rối bước ra khỏi nhà.

Dù sao thì tôi vẫn định tìm Ngụy Ngọc Tây để nói rõ mọi chuyện.

Vừa đến cổng tòa nhà Gia Hành, tôi liền thấy một chiếc xe dài màu đen dừng lại ở quảng trường.

Một người đàn ông trẻ chống gậy bước xuống xe, nhưng anh không đi vào tòa nhà sáng trưng kia, mà lặng lẽ đi ngược lại một mình.

Băng qua đường, đi qua hai đèn giao thông, rồi rẽ phải.

Tôi không kìm được, liền bước theo anh ấy.

Thấy anh dò dẫm rẽ vào con hẻm, thấy anh đến trước khu trọ của tôi, thấy anh đưa tay mò tìm nút thang máy trên tường...

Tôi lập tức òa khóc.

Có lẽ bị tiếng khóc nghẹn ngào của tôi làm giật mình, Ngụy Ngọc Tây hơi nghiêng đầu, ngạc nhiên hỏi: “Cô là ai?”

“… Một cô gái nóng bỏng đi ngang qua.”

Tôi vừa sụt sịt vừa lau nước mắt, đưa tay nhấn nút thang máy lên cho anh.

Nghe vậy, anh đưa một tay ra, nhẹ nhàng dò dẫm trên khuôn mặt tôi.

“Tiểu Diệp, là em phải không?”

Khi đôi mắt anh “nhìn” về phía tôi.

Khoảnh khắc ấy.

Tất cả ấm ức và tủi thân đều tan biến.

19

Thật ra, cuộc gặp lại giữa tôi và Ngụy Ngọc Tây không hề giống mấy bộ phim bi lụy, không có màn tha thứ rồi ôm nhau khóc lóc thảm thiết.

Anh đứng đó, chống gậy, lặng lẽ nhìn tôi, trong mắt chất chứa quá nhiều cảm xúc không thể trút ra, như thủy triều cuốn trôi lý trí, như con đê trong lũ lụt hoàn toàn sụp đổ: “Tại sao mất liên lạc?”

“Hết tiền, điện thoại bị cắt rồi.”

“Xạo.” Anh hất tay tôi ra, đôi mắt trong như nước trở nên lạnh lùng, “Nếu chỉ là hết tiền, tại sao không đến nhà họ Ngụy tìm tôi?”

“Không phải…”

Không phải… Chỉ là tôi không còn mặt mũi nào gặp anh.

Thấy tôi buồn bã không nói được lời nào, Ngụy Ngọc Tây khẽ thở dài: “Tôi muốn biết lý do em gả cho tôi rồi lại lặng lẽ bỏ đi.”

“Nói một lý do, tôi sẽ tha thứ cho em.”

“… Không có lý do gì hết.”

“Vậy thì bịa đại một cái đi.”

Tôi lau mặt, lắp bắp: “Th-thật ra… em là người ngoài hành tinh.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-mat-sau-tham/11.html.]

Anh liếc tôi một cái, không ngạc nhiên cũng chẳng vui vẻ.

“Được, tha thứ cho em rồi.”

“?”

Tôi c.h.ế.t đứng tại chỗ.

Còn tưởng mình nghe nhầm.

Nhưng Ngụy Ngọc Tây vẫn điềm nhiên như không, lời tha thứ của anh nhẹ bẫng và hời hợt, như thể chưa từng có tổn thương gì giữa chúng tôi.

Không thể không nói, tôi bỗng thấy buồn cười, nhưng chưa kịp bật cười thì nước mắt đã trào ra như suối, ngay sau đó là khóc nức nở không thành tiếng.

Tôi đã hai mươi lăm tuổi.

Mẹ không yêu tôi, chỉ vì người đàn ông không yêu bà, nên bà vứt bỏ tôi.

Cha cũng không yêu tôi, ông chỉ yêu người phụ nữ có thể giúp ông sống đời xa hoa, yêu cô con gái nhỏ xinh xắn ích kỷ của họ.

Còn tôi, chưa từng được ai chọn, một lần cũng không.

Ngoại trừ lúc này, khoảnh khắc này.

Ngụy Ngọc Tây ở ngay trước mặt, lặng lẽ nhìn tôi lau nước mắt, ngón tay khẽ động, nhưng không nói gì thêm.

Tôi khóc một lúc, cảm thấy chán, rồi dần dần im lặng.

Hai người ngồi đối diện nhau, nhưng lại có chút xa lạ và gượng gạo, cho đến khi tôi lên tiếng trước: “Mắt anh… chưa khỏi à?”

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

“Em không biết bệnh có thể tái phát sao?” Anh nâng tách trà, giọng bình thản, “Biết đâu hôm nay mù, mai lại sáng, ai mà đoán được?”

“Ờ ờ…”

Im lặng một lúc, tôi khẽ hỏi: “Vậy… Từ Dã họ…”

Nghe đến cái tên ấy, mặt anh sa sầm.

Thấy anh không muốn nhắc đến, tôi cũng không hỏi nữa.

Mở tủ lạnh nhỏ trong phòng khách, phát hiện còn ít nhân bánh đông lạnh, tôi bỗng vui: “Sắp đến trưa rồi, em làm bánh chẻo cho anh ăn nhé?”

“Được.”

Nghe anh đáp lại, tôi mang nhân bánh đông cứng ra rã đông.

Cửa sổ mở thông gió, đối diện là tấm gương lớn sát đất, tôi đang cúi đầu trộn bột, vô tình ngẩng lên, thấy Ngụy Ngọc Tây – người vừa rồi còn ngồi trên ghế – không biết từ lúc nào đã đứng ngay sau tôi.

Trong ánh nắng, bàn tay dài của anh khẽ vươn ra.

Đang lén vuốt tóc tôi.

Một ý nghĩ vụt đến, tôi bất ngờ quay người, hắt thẳng một nắm bột lên người Ngụy Ngọc Tây.

“Anh không mù—”

Nhưng lời còn chưa nói xong, đã bị anh giữ chặt lấy mặt, rồi hôn sâu đến nghẹt thở!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÔI MẮT SÂU THẲM
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...