Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐÔI MẮT SÂU THẲM

Chương 14

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nghe vậy, tôi — vốn im lặng nãy giờ — ngẩng đầu lên: “Dì à, dì giỏi đảo ngược trắng đen thế, là vì biết tôi không có mẹ phải không?”

“Mẹ cô?”

Mẹ kế tôi lạnh giọng: “Vậy cô phải hỏi bà ta, tại sao không chăm con, lại đi uống thuốc tự tử?”

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng.

Bố tôi cố hòa giải: “Ngọc Tây à, dù con cưới ai thì cũng là con rể nhà họ Từ, mẹ con nó giờ đang gặp khó khăn tài chính, cần một bên bảo lãnh, là người một nhà cả, con giúp chút…”

Ngụy Ngọc Tây quay sang tôi: “Muốn anh làm người bảo lãnh, em đồng ý không?”

Nghe vậy, mẹ kế tôi không giữ nổi bình tĩnh.

“Tìm anh giúp, hỏi nó làm gì?”

“Cô ấy là vợ tôi, tất nhiên tôi phải hỏi ý kiến vợ mình.” Anh nhún vai, “Tôi có giúp hay không, phụ thuộc vào sự tha thứ của cô ấy.”

Vừa dứt lời, tôi chớp mắt, bất giác thấy hơi cay nơi khóe mắt.

Mẹ kế tưởng tôi khóc, liền châm chọc: “Mỗi lần có chuyện là lại bày ra vẻ đáng thương, lão La, ông xem nó…”

“Không cần xem nữa, ông ấy không phải cha tôi.”

Tôi rút khăn trên đùi, ném thẳng lên bàn: “Một người đàn ông vì hưởng thụ phú quý mà vứt bỏ vợ con, để tôi sống trong nhà họ Từ như chó, không xứng làm cha tôi.”

Chưa bao giờ tôi nói lời nặng như vậy, cả bàn lập tức im bặt.

Ngụy Ngọc Tây gật đầu: “Vậy là không đồng ý rồi.”

“La Diệp!”

Thấy chúng tôi nắm tay đứng dậy rời đi, bố tôi cuống lên gọi: “Gì mà không xứng? Không phải tôi đã nuôi cô lớn sao? Cô vô ơn quá rồi đó!”

“Đúng, tôi vô ơn đấy.”

Tôi lạnh lùng đáp: “Còn nữa, mười vạn ông đưa tôi làm của hồi môn, tôi đã dùng để chuyển mộ cho mẹ rồi. Từ nay về sau, cứ coi như chưa từng có mẹ con tôi.”

“La Diệp!”

Tôi không thèm tranh cãi thêm, kéo tay người bên cạnh: “Sẽ không để các người có cơ hội vứt bỏ tôi nữa.

“Lần này, là tôi vứt bỏ các người!”

24

Cuộc cãi vã này kết thúc với việc tôi khiến cặp bố mẹ kia mất hết mặt mũi.

Vừa bước đến cổng vườn hoa, Từ Dã đã chạy theo sau: "Ngụy Ngọc Tây, Ngụy Ngọc Tây!"

Không biết cô ta còn muốn nói gì, tôi liền kéo tay người bên cạnh lại.

"Cô có chuyện gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/doi-mat-sau-tham/14.html.]

Cô ta liên tục cúi đầu, nước mắt chảy dài: "Tôi chỉ... muốn nói lời xin lỗi với hai người."

"……"

Thấy chúng tôi không phản ứng gì, cô ta run giọng nói tiếp: "Dù thế nào, tôi vẫn hy vọng anh có thể vì tình bạn thuở nhỏ mà giúp nhà họ Từ vượt qua khó khăn lần này."

Nghe vậy, tôi quay sang nhìn người đàn ông im lặng bên cạnh.

Thấy anh không lập tức từ chối, Từ Dã nhẹ nhàng nói: "Anh còn nhớ không, buổi dạ hội hồi nhỏ, em mặc váy công chúa màu tím, anh còn mời em nhảy cơ mà?"

Hồi nhỏ... váy công chúa...

Thì ra ký ức mà anh từng nhắc đến là thật.

Tôi bỗng nhớ lại lúc mới về nhà họ Từ, bố tôi từng cố gắng làm người cha tốt, mua cho tôi và Từ Dã hai chiếc váy công chúa giống hệt nhau, chỉ khác màu.

Thế nhưng mẹ kế tôi không thích tôi quá nổi bật, sau đó Từ Dã khóc lóc đòi cả hai chiếc, còn tôi thì chẳng được cái nào.

Nghĩ đến đây, tôi bóp nhẹ lòng bàn tay Ngụy Ngọc Tây, anh lập tức cúi xuống nhìn tôi.

"Vậy, em mặc váy màu gì?"

Tôi á?

Hii cả nhà iu 

Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ 

Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3

Nghĩ đến hồi nhỏ toàn mặc quần bò, tôi thành thật đáp: "Màu xanh."

"Đúng vậy." Ngụy Ngọc Tây làm ra vẻ như vừa bừng tỉnh, "Người tôi thích là cô bé mặc váy công chúa màu xanh, nên thật xin lỗi nhé."

Từ Dã: "……"

25

Không lâu sau khi rời khỏi nhà họ Từ.

Tôi đến cơ quan hộ tịch, đổi họ của mình thành họ mẹ.

Chiều tối hôm đó, chúng tôi dạo bước trên con phố dài ngập ánh hoàng hôn, Ngụy Ngọc Tây nắm tay tôi, lặng lẽ nghe tôi kể chuyện xưa.

"Thật ra, người em hận nhất không phải là mẹ kế, bà ta không sinh ra em, không thương em cũng là điều dễ hiểu." Tôi nói khẽ, "Người em hận nhất là bố. Vì ham hưởng thụ mà để mặc mẹ con họ chà đạp, khinh rẻ em..."

Một viên ngọc trai sinh ra từ một con trai, phải trải qua bao đêm đau đớn mới có được?

Không ai quan tâm.

Nỗi đau, mãi mãi chỉ mình mình biết.

Ngụy Ngọc Tây nhẹ nhàng gãi lòng bàn tay tôi: "Những người không liên quan, đừng bận tâm nhiều nữa, từ nay về sau, em đã có anh."

"Ừm."

Hai người nắm tay nhau đi được một lúc, anh bỗng choàng tay qua vai tôi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐÔI MẮT SÂU THẲM
Chương 14

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 14
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...