Nguyễn Nhuyễn là người phát hiện ra Lý Tinh đầu tiên.
Cô ta ôm miệng, rất là kinh ngạc: “Chị ạ? Sao chị lại ở đây?”
Cô ta nhìn quanh nhà xưởng, miệng nhỏ cong lên.
“Không phải là chị đang làm việc trong này đấy chứ?”
Lý Tinh liếc mắt, không để tâm đến cô ta.
Lý Tinh không nói lời nào, Nguyễn Nhuyễn lại không buông tha, vẫn quấn lấy.
“Chị ơi, em đã cầu xin ba mẹ rồi, chỉ cần chị chịu xin lỗi em, ba mẹ sẽ cân nhắc cho chị về nhà họ Nguyễn.”
Lý Tinh từ chối: “Xin phép từ chối.”
Nguyễn Nhuyễn lập tức ngân ngấn nước mắt: “Hay là chị vẫn đang giận em ạ?”
Trần Thâm đứng cạnh lập tức bảo vệ Nguyễn Nhuyễn: “Dám để cô ấy rơi một giọt nước mắt, tôi sẽ bẻ gãy cánh cô! Dám to gan làm người phụ nữ của tôi đau lòng, tôi tru di cửu tộc cô.”
Bão bình luận vốn còn đang chít chít meo meo nói nam nữ chính ngọt ngào quá.
Lúc này cũng im bặt hết.
[Sao cảm giác Nguyễn Nhuyễn tâm cơ thế nhỉ…]
[Này truyện cổ mà mấy mom, đừng ý kiến ý cò gì với nam nữ chính nữa.]
[Tru di cửu tộc gì chứ, triều Thanh sớm mất rồi mà.]
Lý Tinh cũng bị chọc cười: “Anh mới rã đông hay gì à?”
Trần Thâm giận dữ mắng một tiếng: “Sếp của cô đâu, hôm nay tôi sẽ khiến người ta đuổi việc cô!”
Tôi đang nói chuyện với khách, cũng bị tình hình bên này thu hút.
Thấy Lý Tinh bị vây lại, tôi lập tức nhăn mày.
Tôi đi tới: “Tôi là sếp của cô ấy, anh muốn nói gì nhỉ?”
Nguyễn Nhuyễn đánh giá tôi, thấy tôi cầm túi vải in chữ vựa ve chai Thanh Thành, cô ta khinh thường hừ một tiếng.
“Em còn tưởng là chị làm việc trong nhà máy, không ngờ lại lưu lạc đến bãi rác, thật sự là hợp với các dáng vẻ nghèo túng của chị đấy.”
Tôi mặt không đổi sắc nhìn cô ta.
Trần Thâm đứng cạnh cũng phụ họa cô ta: “Hai người quỳ xuống dập đầu nhận lỗi với Nhuyễn Nhuyễn, tôi sẽ để hai người bình yên vô sự rời đi.”
Tôi ngước mắt nhìn Trần Thâm một chút.
Giám đốc vừa chạy tới, lại không để tâm đến Trần Thâm, mà áy náy nhìn tôi.
“Cô Mạnh Hà, vị này đến đặt hàng phụ tùng, không phải người trong xưởng chúng tôi.” Anh ta phân rõ giới hạn, lại nhìn về phía Trần Thâm: “Thưa anh, chúng tôi không nhận đơn hàng này được. Không những như thế, toàn bộ nhà máy luyện kim ở Thanh Thành cũng sẽ không cung cấp dịch vụ cho anh đâu ạ.”
Trần Thâm nhíu mày: “Chỉ một giám đốc nho nhỏ như anh mà dám nói năng với tôi như vậy? Gọi chủ của các anh đến đây.”
Tôi mỉm cười: “Thật ngại quá, chủ của anh ta cũng là tôi.”
Dựa vào quan hệ tốt với từng nhà máy mấy năm nay, tôi gom góp được không ít tiền tiết kiệm.
Nhà máy này đã sớm là nhà máy của tôi.
Tôi vỗ vỗ tay, lập tức có mấy người đàn ông cao lớn thô kệch vây quanh Trần Thâm và Nguyễn Nhuyễn.
Nguyễn Nhuyễn thét lên: “Mấy người muốn làm gì?”
cẻm ơn đã các tình iu đã đọc truyện, iu tui iu truyện thì hãy bình luận đôi câu và ấn theo dõi nhà tui để đọc thêm nhiều truyện hay nhoaaa ❤️❤️❤️
Tôi nói: “Tôi cho cô hai lựa chọn. Một, xin lỗi Lý Tinh, tôi có thể cho hai người miễn cưỡng rời đi. Hai, tôi đánh hai người một trận, sau đó ép hai người xin lỗi rồi ném ra ngoài.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-an-thu-gom-phan-dien/chuong-6.html.]
Mấy người này đều là người tôi thuê riêng chỉ để phòng ngừa có người gây chuyện.
Tình thế bức bách, Nguyễn Nhuyễn chỉ có thể không tình nguyện cúi thấp đầu.
Hai người rời đi rồi, Trần Thâm vẫn còn nhìn chằm chằm tôi.
Nhưng rất nhanh, anh ta không dám trợn mắt nữa.
Lần này Trần Thâm đi thu mua linh kiện là để tiến quân vào ngành nghề mới, quăng hơn nửa nguồn tiền vốn vào.
Phía bên Trần Giác cũng nhanh chóng nhắn tin cho tôi.
Ông ngoại thằng bé biết tôi giúp đỡ Trần Giác, còn mua vé cho thằng bé, vô cùng cảm kích tôi.
Vừa hay là, hơn nửa nguồn lực trong ngành này đều nằm trong tay ông ngoại Trần Giác.
Ông buông lời không cho Trần Thâm nguồn lực, cho nên ngay cả cửa thôi Trần Thâm cũng không chạm vào được.
Anh ta nhanh chóng đối mắt với thảm cảnh lúc trước của Thẩm Úc.
Đến lúc này, Trần Thâm dẫn Nguyễn Nhuyễn đến tận cửa xin lỗi.
Nguyễn Nhuyễn không còn dáng vẻ phách lối lúc trước, vô cùng chân thành cúi đầu với tôi.
Tôi không nói gì, chỉ chỉ Lý Tinh.
Lý Tinh hừ một tiếng.
“Xin phép từ chối.”
12
Sau khi đến gặp chúng tôi, Trần Thâm quyết định mượn thân phận bố Trần Giác đi tìm bố vợ mình.
Nhưng chưa vào cửa đã bị đuổi ra.
Dù sao lúc trước anh ta còn đuổi một đứa trẻ con mới mấy tuổi ra ngoài, người ông yêu con cháu như mạng sao có thể dễ dàng tha thứ cho anh ta.
Toàn bộ nguồn lực những năm nay ông cho Trần Thâm đều bị thu hồi.
Thẩm Úc ở thành phố nơi ông ngoại Trần Giac ở, bằng thế lực của ông ngoại Trần Giác Đông Sơn tái khởi, rất nhanh đã quét sạch một mảng trời dựa vào thiên phú buôn bán của mình.
Ông ngoại Trần Giác xem trọng hắn, cố ý đề bạt.
Thẩm Úc thường xuyên đến chơi, vừa vặn chạm mặt Trần Thâm bị đuổi ra ngoài.
Hắn lập tức gọi video cho tôi và Lý Tinh xem một màn vả mặt đã đời.
“Ui da ui da, đây là ai đấy nhỉ?” Thẩm Úc mỉa mai nhìn Trần Thâm.
Trần Thâm nhìn hắn chằm chằm: “Sông có khúc người có lúc.”
Thẩm Úc buông tay: “Tôi biết, đừng khinh thiếu niên nghèo, đừng bắt nạt trung niên nghèo, đừng gạt lão niên nghèo, người đã khuất là người đáng kính nhất mà.”
Dưới lời của Thẩm Úc, tôi mới hiểu ra một vài nội tình bên trong.
Thì ra, Trần Thâm vốn là học sinh nghèo được ông ngoại Trần Giác giúp đỡ.
Về sau con gái ông yêu một tên khốn, khiến cô ấy mang thai nhưng không dám chịu trách nhiệm, bỏ chạy.
Người con gái sống c.h.ế.t không muốn bỏ đứa trẻ, lúc ông đang buồn rầu, Trần Thâm đứng dậy, bày tỏ ý muốn cưới con gái ông, nói ra bên ngoài đứa trẻ là con anh ta.
Vốn gây dựng sự nghiệp ban đầu của Trần Thâm, cũng do ông cho.
Tôi bừng tỉnh đại ngộ: “Nói cách khác, anh ta đã biết Trần Giác không phải con anh ta ngay từ đầu?”
“Đúng vậy, còn không biết xấu hổ, nói với bên ngoài là liên hôn thương mại, chẳng qua chỉ là tên vô dụng ăn bám nhà vợ.” Thẩm Úc chu miệng nhỏ, miệng lưỡi độc địa.
--------------------------------------------------