Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Du Côn Gặp Kẻ Điên

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tết về quê, tôi dắt em trai về làng đốt pháo, lại bị gia đình du côn trong làng bắt nạt.

Tôi là một người bị bệnh tâm thần, có giấy chứng nhận đàng hoàng nhé.

Ai dám chọc tôi.

Tôi sẽ khiến kẻ đó ăn Tết không yên!

1

Tôi tên là Lý Minh, là bệnh nhân tâm thần có giấy chứng nhận hợp pháp.

Nhưng bây giờ tôi tỉnh táo lắm, vừa mới làm xong thủ tục xuất viện.

Bác sĩ bảo tôi mắc chứng rối loạn nhân cách chống đối xã hội, khuyên tôi nên về quê nghỉ ngơi.

Theo lời mẹ tôi thì ở quê không khí trong lành, con người dễ chịu, cái gì cũng tốt, sẽ giúp tôi ổn định bệnh tình.

Thế mà tôi không ngờ, ngay ngày đầu tiên về làng đã đụng phải chuyện bực mình.

Em trai tôi bị đứa nhóc du côn trong làng đè xuống đất đánh, một đứa nhỏ khác cũng bị xô ngã, khóc t.h.ả.m thiết.

Nhìn cảnh chướng mắt trước mặt, lửa trong n.g.ự.c tôi bốc lên ngùn ngụt.

Bên tai trái có giọng nói thì thào:

“Bình tĩnh, Lý Minh, mày là người bình thường…”

Tai phải lại vang lên tiếng cười điên cuồng:

“Sợ cái quái gì! Đập nó đi! Dù sao mày có giấy tâm thần rồi, cứ đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng chẳng sao!”

Tôi gãi đầu, thấy bên phải nói cũng có lý.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi vừa định kéo em trai lên, chưa kịp làm gì, đã có người lớn từ trong nhà chạy ra.

Một bà già mặt đầy thịt chảy xệ, da đen sạm lao tới, nước miếng văng tung toé, ngón tay suýt chọc vào mắt tôi:

“Thằng ranh! Mày là ai! Dám bắt nạt cháu tao! Mày có biết cha nó là ai không hả?”

Bị hơi thở nồng nặc từ hàm răng vàng khè của bà ta xộc vào mặt, tôi lùi một bước, che mũi:

“Bà nhìn thấy tôi đ.á.n.h nó chỗ nào?”

Bà ta rõ ràng sững lại, chắc chưa từng thấy ai nói chuyện “lễ phép” như tôi.

“Còn dám cãi à? Ở đây chỉ có hai đứa bọn mày, không mày thì ai nữa?” - Bà ta gằn giọng.

Tôi bật cười: “Trả tiền! Con trai bà nợ tôi mười vạn, bao giờ mới trả?”

“Đồ lếu láo! Con trai tao nợ tiền mày bao giờ? Có bằng chứng không?” - Bà ta tức giận nói.

“Đúng thế, còn bà nói tôi đ.á.n.h cháu bà, bà có bằng chứng không?” - Tôi đáp trả.

Mặt bà ta tức khắc đen sì, lao lên định cào tôi.

Tôi liền ghé mặt sát vào: “Nào, đ.á.n.h vào đây này! Dùng hết sức đi!”

Ngược lại, bà ta không dám ra tay, chỉ chỉ vào em tôi mà chửi:

“Thằng ranh kia, cầm điện thoại làm gì! Định vu oan hả?”

Tôi ngoảnh lại, thấy em trai vừa chùi nước mắt vừa giơ điện thoại quay phim.

Tốt lắm, tiến bộ rồi, biết giữ bằng chứng.

Bà già đó cũng lôi cái điện thoại cục gạch ra dí vào tôi:

“Tao chưa hề đụng vào chúng mày, đừng có mơ mà gài bẫy tao! Tao chơi trò này khi chúng mày còn đang nghịch bùn đất cơ!”

Vừa nói, bà ta vừa nhào tới định giật điện thoại của em tôi.

“Em trai! Lăn ra!” - Tôi hét lớn.

Em trai lập tức hiểu ý, lăn lông lốc trên đất vừa lăn vừa gào:

“Có người đ.á.n.h người! G.i.ế.c người rồi! Cứu mạng với!”

Đứa nhỏ bên cạnh cũng khóc càng dữ.

Bà già lập tức ngồi phịch xuống đất, ôm n.g.ự.c kêu:

“Ôi giời ơi! Bắt nạt người già rồi! Tôi sắp c.h.ế.t đây này! Bọn súc sinh đ.á.n.h người! Cứu với!”

Nghe ồn ào, dân làng kéo ra xem, nhưng chỉ đứng xa xa, chẳng ai lại gần.

Thấy không ai giúp, bà ta tự đứng dậy, trợn mắt nhìn tôi:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/du-con-gap-ke-dien/chuong-1.html.]

“Đồ súc sinh! Việc này chưa xong đâu!”

Nói xong, bà ta hùng hổ quay về sân.

Chưa xong à?

Đúng ý tôi rồi!

2

Bà ta vừa quay lưng đi, thì một phụ nữ mặc áo phao đỏ lao ra, ôm lấy đứa bé vẫn còn khóc, chỉ tay vào tôi mắng:

“Anh bị làm sao vậy! Trẻ con khóc thế kia mà cũng không biết dỗ à?”

Tôi ngớ người.

Lại thêm một vị thần thánh nào nữa đây?

Trong sân, bà già như được tiêm t.h.u.ố.c kích thích, gào lên:

“Đúng! Chính là hắn đ.á.n.h người! Ngay cả trẻ con cũng không tha! Đúng là chẳng phải người!”

Người phụ nữ bế con bỏ đi, miệng còn chửi:

“Nhìn người thì bóng bẩy, mà chẳng có chút tư cách nào!”

Bà già đắc ý, nhe răng vàng cười nham nhở về phía tôi.

Đợi họ đi rồi, tôi mới buông nắm tay, thở hắt ra một hơi dài.

Lúc này, một người lùn mập tiến lại gần:

“Ê Minh Tử, sao cậu lại chọc vào bà ta làm gì! Cả làng ai cũng né bà ta, như né ôn dịch ấy!”

Cậu ấy tên là Chu Chí Hồng, sống lâu năm trong làng.

Nhờ cậu ấy kể, tôi mới biết được thành tích lẫy lừng của bà già kia.

Bà ta là kẻ ngang ngược có tiếng.

Chồng c.h.ế.t sớm, một mình nuôi con lớn lên, có lẽ vì cuộc đời quá cơ cực nên sinh ra cái tính chua ngoa, độc miệng.

Ngày nào cũng đứng c.h.ử.i làng xóm, có gì độc là c.h.ử.i cái nấy, đặc biệt thích đi vu oan.

Ai vướng vào là coi như xui tận mạng.

Ngay cả trưởng thôn cũng chẳng làm gì được.

Bởi bà ta già rồi, lỡ có chuyện thì ai gánh trách nhiệm?

Nghe nói hồi trước có người lái xe đi ngang, chỉ lỡ tông sượt qua một góc đất nhà bà ta, thế là bà ta lăn ngay xuống gầm xe đòi tiền.

Bà ta còn từng vu cho một học sinh tiểu học trong làng xô ngã mình, bảo bị gãy lưng.

Cuối cùng cha mẹ đứa nhỏ phải dẫn đi viện khám một lượt chứng minh không sao mới yên ổn được.

Tệ hại nhất là, bà ta còn vu cho một cô gái ở lại làng là trộm tiền, lục tung cả nhà cô gái, gom hết đồ quý mang đi.

Cuối cùng, cô gái uất ức, uống t.h.u.ố.c trừ sâu tự vẫn.

Dân làng đều nói chính bà già hại c.h.ế.t cô gái, nhưng không có chứng cứ, thế là chuyện đó rơi vào im lặng.

Chu Chí Hồng thở dài:

“Ôi, các cậu đụng vào bà ta rồi, sợ rằng Tết này khó yên ổn đó.”

Nói xong cậu ấy bỏ đi, còn khuyên tôi nên nhịn cho qua.

Khó yên ổn à?

Là bà ta không yên ổn, hay là tôi?

Tôi bật cười lạnh.

3

Sáng hôm sau, tôi vẫn chưa đi xử lý chuyện với bà Hắc.

Thế mà thằng cháu của bà ta, thằng du côn con đó, lại tự nhiên nhảy ra gây sự.

Nó ăn mặc như quả bóng, vẫn vô pháp vô thiên, lại bắt nạt bọn trẻ trong làng.

Nó bắt đứa hôm qua hay khóc phải cầm mấy quả pháo đang cháy đi ném xuống nước để "bắt cá".

Đứa bé không chịu, thằng du côn con liền cầm cành liễu quất nó:

"Nhanh lên! Ném cá cho tao, không thì tao ném mày vô đó!"

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Du Côn Gặp Kẻ Điên
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...