Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Đứa Bé Da Giấy

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đồng thời, câu hỏi của tôi và ba chữ Vương Tiểu Ngọc nói ra trùng khớp.

Cô ta hỏi:

"Cô tìm ai?"

10.

Bà nội từng nói, sau khi tôi học được tay nghề của bà ta, những thứ là giống “cái” sẽ sợ tôi.

Nhưng bà nội đã sai.

Thực ra, cũng không phải lúc nào tôi cũng khiến sinh vật giống cái sợ hãi.

Khi còn học tiểu học trong làng, cả lớp chỉ có một bạn nữ, lớn hơn tôi vài tuổi, tên là Tiểu Ngọc.

Mối quan hệ của tôi và Tiểu Ngọc tốt hơn nhiều so với đám con trai nghịch ngợm và bẩn thỉu trong lớp.

Thực tế, tôi đã băn khoăn rất lâu…

Những con đực đó, những kẻ mùa hè thích tạt nước vào Tiểu Ngọc, thường xuyên tụ tập lại cười khúc khích một cách thô tục, rốt cuộc thì cao quý hơn chúng tôi ở điểm nào?

Chỉ cao quý ở “cái đó” trong quần thôi sao?

Cả làng đều biết, tôi sẽ kế thừa y bát của bà nội, vì vậy đám con trai đó cơ bản không dám trêu chọc tôi.

Nhưng Tiểu Ngọc lớn hơn tôi ba tuổi, lại phát triển nhanh, là cô gái duy nhất trong lớp ngoài tôi ra, gần như chịu mọi sự quấy rối.

Nhưng điều đó vẫn không cản trở tình bạn giữa tôi và Tiểu Ngọc.

Tan học, tôi thường đi chơi với Tiểu Ngọc ở bờ sông, tiện thể than phiền về những yêu cầu kỳ quái của bà nội.

Nhưng Tiểu Ngọc lại nghiêm túc nói với tôi:

"Điền Kê, cậu nhất định phải học giỏi tay nghề của bà nội cậu, đừng giống tớ.”

"Tớ bây giờ đã mười lăm tuổi rồi, học xong tiểu học có lẽ vài năm nữa sẽ phải lấy chồng, đàn ông không có một ai tốt cả!"

Khi Tiểu Ngọc nói câu này, trên mặt đầy vẻ hận thù.

Mặc dù tôi ghét con trai, nhưng tôi vẫn nghĩ lời Tiểu Ngọc nói quá tuyệt đối.

Chẳng phải thầy bói Tôn trong làng rất tốt sao?

Đối xử với phụ nữ luôn lịch sự và dịu dàng, vợ ông ta c.h.ế.t vì khó sinh, chỉ để lại một đứa con ngốc, nhưng ông Tôn vẫn không tái hôn.

Và cả ba của Tiểu Ngọc nữa.

"Ba cậu cũng rất tốt mà? Cậu là con gái mà vẫn cho cậu đi học, hơn nữa còn luôn mua kẹo cho cậu ăn!"

Nhắc đến ba của mình, trên mặt Tiểu Ngọc hiện lên một vẻ đau khổ.

Cô ta cúi đầu xuống, từ từ lắc đầu:

"Không phải đâu, đi học là tớ tự đổi lấy, tớ không hề thích ăn kẹo chút nào!”

"Mỗi lần ông ta cho tớ kẹo, đều phải giấu mẹ tớ, đưa tớ vào phòng…”

"Tớ cũng không biết nói với cậu như thế nào, tóm lại là... hầu hạ đàn ông nhất định sẽ phải chịu khổ!”

"Điền Kê, nếu cậu học được tay nghề của bà nội cậu, có lẽ sẽ không phải chịu những khổ sở này nữa!"

11.

Lời nói của Tiểu Ngọc, xuyên qua ký ức của năm tháng, lại trùng khớp với khuôn mặt có phần già nua trước mắt.

Những lời nói năm đó tôi không hiểu, bây giờ dường như đã hiểu ra một chút.

Đáng tiếc là tôi đã hiểu quá muộn.

Khi Tiểu Ngọc nói ra ba chữ "cô tìm ai" đó, tôi đã biết… có những thứ không bao giờ quay lại được nữa.

Thế là tôi thu lại vẻ mặt của mình, cười một cách đúng mực:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-be-da-giay/chuong-4.html.]

"Tôi tìm ông Tôn."

Tiểu Ngọc nghe thấy tôi nói vậy thì nhíu mày miễn cưỡng mở cửa, lẩm bẩm nhỏ giọng:

"Trẻ như vậy cũng đến tìm ba chồng tôi, đúng là đồ hồ ly tinh."

Dù đã cố gắng duy trì nụ cười nhưng lúc này biểu cảm của tôi không tránh khỏi cứng đờ.

Biến cố gì đã khiến Tiểu Ngọc năm xưa trở thành một Tiểu Ngọc như bây giờ?

Tôi vẫn đứng sững sờ tại chỗ, ông Tôn nghe thấy tiếng động, thì đã đi ra từ phòng trong.

Nhìn thấy tôi, ông ta lập tức vẫy tay, vẻ mặt hiền từ:

"Điền Kê? Có chuyện tìm ông à? Vào nhà ngồi đi!"

Tôi cười gật đầu, trước khi vào nhà, tôi quay đầu nhìn Tiểu Ngọc một cái.

Rõ ràng cô ta cũng đã nhớ ra tôi nhưng không biết đã nghĩ đến điều gì, sắc mặt u ám, ánh mắt nhìn tôi từ trên xuống dưới tràn đầy oán hận.

12.

Ông Tôn rất nhiệt tình, tôi vào nhà, ông ta lại rót trà cho tôi, lại lấy bánh cho tôi.

Nhưng tôi không đến để chơi, tôi từ chối và nói rõ mục đích đến.

Ông Tôn im lặng một lúc, rồi đứng dậy đi vào một phòng khác lấy thứ tôi muốn.

Ngay sau đó, ông ta lại nói cho tôi một vài điều cần lưu ý.

Nhìn thấy trời càng lúc càng tối, sau khi nói chuyện khách sáo xong, tôi vội nói muốn về nhà.

Nhưng ông Tôn lại giữ tay tôi lại:

"Điền Kê... thực ra cháu sống sót không phải là ngẫu nhiên...

"Năm đó ông đã biết cháu là con gái, mẹ cháu không muốn cháu nhưng ông lại muốn nuôi cháu như con gái ruột.”

"Số mệnh của cháu rất tốt, thích hợp theo ông học một chút thuật huyền học.”

"Ông đã từng nhiều lần xin bà nội cháu cho cháu, tiếc là đều bị từ chối.”

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

"Bây giờ, ông biết bà nội sức khỏe bà nội cháu không tốt, nếu bà không thể bảo vệ con nữa thì con hãy nhớ đến đây tìm ông, Tôn Hữu Đức ông chắc chắn sẽ bảo vệ cháu cả đời."

Ông ta xoa tay tôi, ánh mắt đầy nhiệt tình.

Tôi vội vàng lùi về phía cửa, ông Tôn bước tới dồn ép.

Đang không biết nên nói gì, đột nhiên có người mở cửa, là Tiểu Ngọc.

"Trời tối rồi, bên này không có đèn đường, để tôi đưa Điền Kê một đoạn, đợi trời tối hẳn, về sẽ không tiện đâu."

Ánh trăng mờ nhạt bên ngoài chiếu vào, lúc này tôi mới nhận ra mình đã ở trong nhà ông Tôn lâu như vậy.

Tôi nhìn Tiểu Ngọc với ánh mắt biết ơn, nhưng cô ta chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay ông Tôn đang giữ tay tôi.

Ông Tôn cũng nhận ra không thích hợp, ngượng ngùng buông tay tôi ra, rồi bảo Tiểu Ngọc đưa tôi về nhà.

Suốt đoạn đường im lặng, vừa ra khỏi cổng, Tiểu Ngọc đột nhiên lên tiếng:

"Chuyện tôi bị làm nhục, là do cậu nói ra đúng không?"

13.

Một lời nói như sấm sét.

Mặc dù tôi lờ mờ đoán được một vài điều nhưng tôi coi Tiểu Ngọc là người bạn duy nhất, làm sao tôi có thể lấy nỗi đau của cô ta ra làm trò đùa được?

Tôi trợn tròn mắt, ra sức lắc đầu.

Tiểu Ngọc chỉ cười lạnh:

"Tôi gả vào nhà ông Tôn, bề ngoài là gả cho thằng con trai ngốc của ông ta.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Đứa Bé Da Giấy
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...