"Nhưng thực tế, người tôi chăm sóc lại là ông Tôn.”
"Chuyện này, ngoài cậu, ông Tôn và cái tên súc vật kia biết, thì không còn ai khác biết nữa hết.”
"Nhưng từ khi tôi mang thai, tôi luôn nghe mấy bà buôn chuyện trong làng nói tôi không trong sạch, cậu và ông Tôn là đối thủ cạnh tranh, chẳng lẽ không phải cậu đã loan tin ra sao?"
Giọng cô ta đột nhiên cao lên, trong giọng nói tràn đầy phẫn hận:
"Nghe nói bà nội cậu sáng nay 'đánh gái' bị ngất xỉu, cậu không kịp nghỉ ngơi, tối nay đã đến quyến rũ ông Tôn.”
"Cậu đã sớm chướng mắt tôi rồi chứ gì?
"Cậu ghen tị tôi gả vào nhà ông Tôn, cậu ghen tị sau này tôi sống tốt hơn cậu!”
"Cho nên cậu đi khắp nơi loan tin tôi bị làm nhục, sao cậu có thể độc ác như vậy!"
"Chát" một tiếng, nói đến chỗ xúc động, Tiểu Ngọc tát tôi một cái thật mạnh.
Tôi ôm má, ngây người nhìn khuôn mặt vặn vẹo vì giận dữ và ghen ghét trước mắt.
Tôi vốn nghĩ Tiểu Ngọc mở cửa là để giúp tôi. Nhưng bây giờ xem ra, cô ta chỉ lo lắng tôi sẽ "quyến rũ" ông Tôn thôi.
Cô ta chỉ lo lắng tôi sẽ cướp đi cuộc sống của cô ta.
Thật nực cười.
Tôi bước nhanh hơn, bỏ lại Tiểu Ngọc phía sau.
Chỉ để lại một câu, không thể gọi là lời chúc phúc:
"Mong cậu sẽ không có ngày cần tôi 'đánh gái'."
14.
Khi trở về từ nhà ông Tôn, trời đã tối hẳn.
Ba tôi chưa bao giờ đón tôi, thế mà lần này lại chạy ra đón.
Chưa kịp nhìn rõ mặt tôi, ông ta đã vung tay tát tôi một cái thật mạnh.
Cũng may, tát đúng vào bên má mà Tiểu Ngọc vừa tát, tôi cũng đỡ phải giải thích.
"Con ranh con, mày định ở lại nhà ông Tôn không về nhà luôn à?!”
"Mẹ mày, bà nội mày đều đang đợi mày, mày không về thì từng người từng người một không chịu ngủ, ba mày bị mày hại thảm rồi!"
Tôi phớt lờ cơn giận của ba tôi, hít một hơi thật sâu rồi chạy nhanh đến chỗ mẹ tôi.
Đợi tôi nói xong liều lượng và những điều cần chú ý khi dùng thuốc mà ông Tôn đã dặn dò, bà nhìn chằm chằm vào mặt tôi một lúc lâu.
Rồi đưa tay ra, giật hết thuốc của ông Tôn, lại tát tôi một cái với tốc độ cực nhanh.
Nhìn thấy vết tát sưng đỏ trên mặt tôi, bà cười sảng khoái:
"Nhìn vậy thuận mắt hơn nhiều.”
"Con ranh con, ban ngày bị mày quật bao nhiêu roi, không cho mày một bài học thì mày không coi tao là mẹ nữa.”
"Để mày ngày ngày làm tay sai cho bà nội mày, đợi tao sinh được hai cục vàng rồi, xem mày ở nhà còn có ích gì nữa không!"
Tôi cười mỉa, nghĩ bụng:
[Đợi mẹ sinh xong rồi, chưa chắc trong nhà con đã trở thành đồ vô dụng, nhưng mẹ thì chắc chắn sẽ vô dụng rồi.]
Mẹ tôi chưa hả giận, lại tát tôi thêm mấy cái nữa.
Đợi bà nguôi giận, tôi ôm mặt đi đến phòng bà nội.
Chưa đến đầu giường, từ xa đã nghe thấy tiếng bà nội hỏi:
"Mọi chuyện thuận lợi không?”
"Ông Tôn có cho thuốc không?”
"Chuyện này có mấy phần chắc chắn, cháu trai vàng ngọc của bà có thể chào đời suôn sẻ không?"
Sau khi hỏi rõ mọi chuyện, bà nội thở phào một hơi thật dài.
Quả nhiên bà ta đã nhận ra vết tát trên mặt tôi.
Bà ta nhẹ nhàng vuốt ve mặt tôi:
"Điền Kê à, mày chịu khổ rồi."
Tôi lắc đầu, ngẩng đầu lên nhìn bà nội một cách bướng bỉnh:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-be-da-giay/chuong-5.html.]
"Điền Kê không khổ, bà nội hứa với con, nhất định phải sống đến ngày các em trai chào đời đấy nhé?"
Một giọt nước mắt lăn ra từ khóe mắt bà nội, bà ta ôm tôi vào lòng:
"Điền Kê đáng thương của bà, một đứa trẻ hiểu chuyện như vậy, lại là con gái!
"Ôi, lại là con gái..."
15.
Từ khi uống thuốc của ông Tôn, mẹ tôi ngày càng gầy đi.
Nhưng khẩu vị lại tăng vọt, thường xuyên có trường hợp thịt còn chưa được xử lý xong, bà đã nuốt chửng khi còn dính máu.
Mẹ tôi cũng cảm thấy mình hơi kỳ lạ, nhưng nhìn hai đứa nhỏ ngày càng hoạt động mạnh mẽ trong bụng, bà không cho tôi kể chuyện này với bà nội.
Cứ thế trôi qua hai, ba tháng, trên bụng mẹ tôi đã chằng chịt những vết rạn da màu xanh tím.
Cả người bà cũng gầy trơ xương.
Nhờ có thuốc thần của ông Tôn, và tôi với bà nội ở bên cạnh chăm sóc nên mẹ tôi rất yên tâm về đứa bé trong bụng.
Chỉ là bà có chút lo lắng về tình trạng của mình.
Bà thậm chí còn bỏ tiền nhờ người từ thị trấn mua về một lọ BB cream, còn mua cả một lọ nước hoa.
Giống như kem đánh răng màu vàng, bà nặn ra một ít, rồi bôi lên mặt.
Bôi mặt trắng bệch, quầng thâm dưới mắt được che đi phần nào, ngược lại trông càng đáng sợ hơn.
Bà chỉnh trang xong rồi quay đầu lại nhìn tôi:
"Điền Kê, mày xem mẹ thế này, có đỡ hơn chút nào không?”
"Có làm các em sợ không?”
"Mày nói với bà nội, mẹ chỉ trông gầy thôi, nhưng cơ thể khỏe mạnh lắm.”
"Bảo bà nội đừng lo lắng cho mẹ, dành tâm sức đó mà lo cho hai đứa cháu trai cưng ấy."
Bà lại vén áo lên, xịt mấy nhát nước hoa thật mạnh vào nách và bẹn.
Bà vẫy tay bảo tôi lại gần:
"Điền Kê, con ngửi xem, trên người tao không còn mùi lạ nữa đúng không?”
"Tao nghe chị Trương bên cạnh nói, hồi chị ấy mang thai thằng lớn, trên người cũng có mùi lạ, cuối cùng sinh ra một thằng bé bụ bẫm, rất khỏe mạnh!”
"Mùi trên người tao còn nặng hơn chị ấy, chị ấy nói là vì tao mang thai một cặp song sinh, ghen tị với tao đấy!"
Nói xong, mẹ tôi che miệng cười.
Vẻ mặt đó giống hệt một người phụ nữ sống trên mây hạnh phúc.
Bà đếm từng ngày chờ đợi ngày sinh của mình.
Không ngờ, ngày bà ngày đêm mong chờ… thực ra lại chính là ngày c.h.ế.t của mình!
16.
Ngày đó cuối cùng cũng đã đến.
Mẹ tôi sinh vào ban đêm, không một tiếng động, đột nhiên lại truyền đến tiếng khóc của trẻ sơ sinh.
Bà nội ngủ không sâu giấc, bà ta gần như tỉnh dậy ngay lập tức.
Bà chống gậy, vội vàng chạy vào phòng mẹ tôi.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Miệng vẫn lẩm bẩm:
"Cái thằng Điền Quốc Đống không hiểu chuyện này, cũng không biết chăm sóc vợ mình.
"Nếu một cặp cháu trai cưng có chuyện gì, bà già này làm ma cũng không tha cho nó!"
Nhưng khi bà ta đẩy cửa vào, bà ta đã sững sờ…
Trong phòng, mẹ tôi nằm trên giường giống như một tấm da, cả người bẹp dí.
Bên dưới lại mở ra một cái lỗ lớn, ga giường dính đầy m.á.u đen tím.
Ba tôi thì nằm dưới giường, trên bụng cũng có một cái lỗ lớn mở ra.
Nội tạng trong cơ thể đã bị moi rỗng, chỉ còn lại đôi mắt mở to, như thể đã nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng.
Còn đứa bé mà mẹ tôi sinh ra, lại không thấy đâu.
--------------------------------------------------