2
Tôi đẩy cửa phòng làm việc của Hạ Tri Hứa, một mùi nước hoa ngọt ngấy ập thẳng vào mặt.
Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi
Tô Uyển Nhi ngồi trên đùi Hạ Tri Hứa, hai người đang ôm chặt lấy nhau.
Nghe thấy tiếng mở cửa, cả hai như bị điện giật, vội vàng tách ra.
Tô Uyển Nhi luống cuống chỉnh lại quần áo.
Bên khóe miệng Hạ Tri Hứa còn vương lại một chất lỏng đáng ngờ.
Trước khi họ kịp phản ứng, tôi đã rút điện thoại ra, chụp liên tiếp mấy tấm.
Sắc mặt Hạ Tri Hứa lập tức tái xanh, anh ta bước nhanh tới trước mặt tôi, hạ giọng nói:
“Lâm Cẩm Thư, em làm cái gì vậy? Xóa ảnh đi!”
Tôi giơ điện thoại lắc lắc trước mặt anh ta:
“Chồng à, anh và cô Tô bàn công việc nhập tâm như vậy, em thật không nỡ làm phiền, nên để lại chút kỷ niệm cho hai người thôi.”
“Bọn anh đang bàn phương án quảng bá sản phẩm mới!”
Hạ Tri Hứa vội vàng biện giải, “Vừa nãy Uyển Nhi lỡ trẹo chân, anh chỉ đỡ cô ấy một chút thôi.”
Tô Uyển Nhi bày ra bộ dạng đáng thương:
“Đúng vậy đó chị Cẩm Thư, chị đừng hiểu lầm, Tổng giám đốc Hạ đối với em… chỉ giống như đối với em gái thôi.”
Tôi chẳng buồn để ý đến cô ta, tôi bước tới trước mặt Hạ Tri Hứa, tặng anh ta một cái tát vang dội.
Hạ Tri Hứa bị đ.á.n.h cho choáng váng, ôm mặt nhìn tôi bằng ánh mắt không thể tin nổi.
Tôi phủi tay:
“Trên mặt anh có thứ dơ bẩn.”
Tô Uyển Nhi thấy vậy thì xót xa lao tới:
“Chị Cẩm Thư, sao chị lại có thể mạnh như vậy chứ?”
Tôi nhấc chân lên, khẽ ngáng chân một cái, Tô Uyển Nhi lập tức ngã lăn ra đất.
“Ây da, sao cô Tô lại hành lễ như vậy?” Tôi giả vờ kinh ngạc nói, “Dưới đất lạnh lắm, mau đứng lên đi.”
Sắc mặt Hạ Tri Hứa trầm xuống, vội vàng đỡ Tô Uyển Nhi dậy.
Mặt Tô Uyển Nhi mặt đầy uất ức nhưng vẫn cố tỏ ra kiên cường:
“Tổng giám đốc Hạ, em không sao đâu, anh đừng trách chị Cẩm Thư, chị ấy không cố ý…”
Tôi lười xem cô ta diễn trò, lại rút điện thoại ra, chụp thêm mấy tấm.
“Xem Tổng giám đốc Hạ quan tâm cấp dưới kìa, nếu tôi đăng mấy tấm này lên mạng, e là lại giúp tập đoàn tăng thêm một đợt fan nữa.”
“Cẩm Thư, em giận rồi sao? Thật sự chỉ là vì công việc thôi, phải làm sao em mới tin anh?”
Tôi chậm rãi đi tới trước mặt Hạ Tri Hứa:
“Đương nhiên là tin hai người rồi.”
Vừa dứt lời, tôi lại giơ tay tát anh ta hai cái nữa, sau đó mỉm cười hài lòng:
“Giờ thì sạch rồi.”
Sắc mặt Hạ Tri Hứa lập tức khó coi đến cực điểm, anh ta hít sâu một hơi, cố gắng nặn ra một nụ cười:
“Cẩm Thư, vừa rồi… là anh và Uyển Nhi không chú ý, sau này tuyệt đối sẽ không nữa.”
“Em đừng đùa nữa được không?”
Tôi xóa ảnh ngay trước mặt anh ta, xoay người rời đi.
…
Tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà văn phòng thì Hạ Tri Hứa đuổi theo, gấp gáp xin lỗi:
“Cẩm Thư, rốt cuộc hôm nay em làm sao vậy? Là vì Tô Uyển Nhi à?”
“Em đừng để ý đến cô ấy, cô ấy chỉ là trưởng phòng marketing thôi. Anh giữ cô ấy bên cạnh vì cô ấy làm việc nghiêm túc có trách nhiệm.”
“Nếu em không thích, anh lập tức sa thải cô ấy, được không?”
“Năm đó anh chẳng có gì trong tay, chính em và bố mẹ vợ đã nhìn ra tiềm năng của anh, nâng đỡ anh đến ngày hôm nay.”
“Bây giờ anh thấy người có năng lực thì cũng muốn giúp một tay, em hiểu cho anh mà, đúng không?”
Nhìn gương mặt “chân thành” của anh ta, một cơn buồn nôn ập tới.
Nếu không phải tận tai nghe được những lời anh ta nói trong phòng làm việc, suýt nữa tôi đã tin rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-con-cua-tinh-dau/chuong-2.html.]
Anh ta không quên năm đó chúng tôi từng bỏ ra bao nhiêu, chỉ là anh ta chọn cách lấy oán báo ân.
Tôi chưa định vạch mặt ngay, dù sao thì khiến anh ta mất đi thứ mà anh ta coi trọng nhất, mới thú vị.
Về đến nhà, anh ta ân cần cởi áo khoác, xách túi giúp tôi.
Đứng sau lưng tôi, xoa bóp vai cổ.
“Cẩm Thư, hôm kỷ niệm ngày cưới, em có về nhà ngủ không?”
3
Tôi không hiểu vì sao anh ta đột nhiên hỏi chuyện này, nhưng vẫn giả vờ bình thản, thuận theo lời anh ta:
“Không mà, chẳng phải chúng ta ngủ cùng nhau ở trong khách sạn sao?”
Hạ Tri Hứa đột nhiên lao tới trước mặt tôi, cơn giận vặn vẹo trên gương mặt khiến tôi không khỏi thán phục diễn xuất của anh ta.
Anh ta dùng sức nắm lấy vai tôi:
“Hôm đó rõ ràng anh đã nhắn tin nói với em là anh phải tăng ca đột xuất! Rốt cuộc đêm đó em ở cùng ai?!”
Tôi lắc đầu liên tục:
“Không thể nào, chính là anh! Em không thấy tin nhắn của anh, sáng hôm sau anh còn để lại giấy nhắn nói đã về công ty trước!”
“Em còn cãi!”
Anh ta bóp chặt hai cánh tay tôi, “Đúng là đồ đàn bà không biết xấu hổ! Cô ở cùng ai, chẳng lẽ bản thân cô không biết sao?!”
Anh ta càng nói càng kích động:
“Sáng hôm đó cô còn vì Tô Uyển Nhi vô tình ngã vào lòng tôi mà nổi giận, quay đầu lại đã cắm cho tôi cả một cánh đồng cỏ trên đầu!”
“Đứa bé trong bụng cô cũng là có từ đêm đó, đúng không?!”
Tôi chỉ biết khóc:
“Chồng ơi, anh tin em đi! Tối hôm đó, sau khi uống rượu vang… em… em thật sự không nhớ rõ lắm.”
“Chỉ mơ hồ nhớ có một người đàn ông luôn giữ lấy em, từ giường đến sofa, rồi vào phòng tắm… nhưng em thật sự nghĩ đó là anh!”
Nỗi nhục trên mặt Hạ Tri Hứa càng nặng nề hơn:
“Em còn nhớ mặt hắn không?”
“Em không nhìn rõ mặt anh ta, em thật sự không nhớ! Chồng ơi, xin anh đừng ép em nữa… hu hu…”
Nhìn dáng vẻ sụp đổ của tôi, cơ thể Hạ Tri Hứa căng cứng, dường như đã giằng co rất lâu, cuối cùng anh ta mới chậm rãi ôm tôi vào lòng:
“Không sao đâu, vợ à. Chỉ cần em bỏ đứa bé này, chúng ta coi như chưa có chuyện gì xảy ra.”
“Sao có thể coi như chưa có chuyện gì được?!”
Tôi khóc nấc lên, dùng sức đẩy anh ta ra, “Xin lỗi anh, chồng ơi! Là em không xứng với anh… chúng ta ly hôn đi!”
“Không cần ly hôn,” Hạ Tri Hứa hoảng hốt nói, “Ý anh là… anh yêu em. Xảy ra chuyện như vậy, anh chỉ càng đau lòng cho em.”
“Nếu em cảm thấy có lỗi với anh, thì chuyển quỹ tín thác mà bố mẹ vợ để lại cho em sang cho anh, anh nhất định sẽ tha thứ cho em.”
“Còn đứa bé, chúng ta đến bệnh viện kiểm tra trước được không?”
Trong bệnh viện, bác sĩ vẻ mặt nghiêm trọng:
“Cô Lâm, cô đã sảy t.h.a.i nhiều lần, thành t.ử cung đã rất mỏng. Nếu bỏ đứa bé này, cô sẽ mất đi khả năng sinh sản.”
Trong mắt Hạ Tri Hứa nhanh chóng lóe lên một tia vui mừng, anh ta ôm lấy tôi đang nước mắt lưng tròng an ủi:
“Không sao đâu, có lẽ đây là ý trời. Giữ lại đứa bé này đi, anh sẽ coi nó như con ruột của mình.”
…
Tám giờ tối, tôi nhận được tin nhắn của Hạ Tri Hứa ở nhà:
“Anh có buổi xã giao với hội Mộ Vân, về muộn một chút, em tự chăm sóc mình nhé.”
Lúc đó, chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa, là Tạ Mộ Vân.
Anh ta dùng chân chặn cánh cửa tôi đang định đóng lại:
“Có một món quà lớn muốn tặng em.”
Anh ta mở điện thoại, phát đoạn camera giám sát của hội sở.
Tô Uyển Nhi vùi đầu vào cổ Hạ Tri Hứa, thở dốc:
“Vì sao anh lại để Lâm Cẩm Thư biết đứa bé không phải của anh?”
“Chẳng phải đã nói rồi sao, đợi con của chúng ta trưởng thành rồi mới nói cho cô ta biết?”
--------------------------------------------------