Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

ĐỨA CON CỦA TÌNH ĐẦU

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

4

“Cẩm Thư một lòng một dạ với tôi, con người cũng đơn thuần, chỉ là lòng dạ hẹp hòi, cái tôi lại lớn.”

“Lần trước, cô ấy vẫn để trong lòng chuyện của chúng mình ở văn phòng đấy.”

Giọng Hạ Tri Hứa lười biếng vang lên:

“Bây giờ anh chọc thủng chuyện này, để cô ta cảm thấy tội lỗi, không những sẽ không làm ầm lên nữa, mà còn chủ động bù đắp cho anh.”

“Nếu cô ta biết tất cả đều do anh sắp đặt, muốn trả thù anh thì sao?”

“Trả thù?” Hạ Tri Hứa cười khẩy, “Cô ấy lấy gì mà trả thù? Ngoài khoản quỹ tín thác đó ra, cô ấy đâu còn gì nữa?”

“Hôm qua anh đã ép cô ta đồng ý chuyển toàn bộ tiền cho tôi rồi, cô ta không làm nên sóng gió gì đâu.”

Tô Uyển Nhi chút một cái, hôn lên mặt Hạ Tri Hứa:

Xin chào mọi người ~ đọc xong cho iem xin 1 lượt theo dõi nhé hihi

“Vẫn là chồng lợi hại nhất!”

“Đã nói bao nhiêu lần rồi, đừng gọi anh là chồng! Lâm Cẩm Thư mới là vợ anh.”

“Thế mà anh còn để người ta sinh con cho anh, anh coi người ta là gì chứ?”

Tô Uyển Nhi bắt đầu làm nũng.

“Em là bảo bối trong tim anh!”

Những âm thanh mập mờ ngày càng lớn, tôi ghê tởm quay đầu đi chỗ khác.

Tạ Mộ Vân nắm chặt điện thoại, bế thốc tôi lên, cúi đầu muốn hôn tôi.

Tôi đưa tay chặn lại:

“Anh coi tôi là đồ chơi sao?”

Anh nở nụ cười tà mị:

“Không chơi với vợ mình, chẳng lẽ lại chơi với tiểu tam sao giống Hạ Tri Hứa sao? Chỉ cần bây giờ em ly hôn với Hạ Tri Hứa, chúng ta lập tức đi đăng ký kết hôn! Vợ à, thưởng cho anh một chút đi?”

“Món quà lớn này của anh còn chưa đủ thành ý sao?”

Thừa lúc người khác gặp nạn, anh ta cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì.

Tôi rời khỏi người anh ta.

Anh nhìn tôi với vẻ còn chưa thỏa mãn:

“Rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, vợ chồng chúng ta cùng nhau chơi đùa Hạ Tri Hứa một chút đi.”

Anh ta cầm điện thoại lên, thao tác vài cái:

“Như vậy, anh ta sẽ không truy vết được chúng ta nữa.”

Sau khi gọi cho Hạ Tri Hứa, anh ta vào thẳng vấn đề:

“Hạ Tri Hứa, đêm hôm đó, người ở bên cạnh vợ anh là tôi!”

Rầm một tiếng, dường như điện thoại của Hạ Tri Hứa rơi xuống đất.

Anh ta mất kiên nhẫn cắt ngang câu hỏi của Tô Uyển Nhi, hạ thấp giọng:

“Anh là ai? Nói linh tinh cái gì vậy?”

“Không thừa nhận à? Còn giả vờ nữa, tôi sẽ cho ảnh vợ anh lên hot search!”

“Anh em, đừng kích động! Anh muốn bao nhiêu tiền? Chỉ cần anh đưa ảnh cho tôi, tôi cho anh một nghìn vạn!”

“Nói như thể tôi thiếu tiền vậy. Tôi nhớ vợ anh rồi. Nghe nói cô ấy đang mang thai… tôi muốn nối lại tình xưa với cô ấy. Chỉ cần một lần, tôi sẽ tiêu hủy toàn bộ số ảnh đó.”

Hạ Tri Hứa thở hổn hển:

“Mẹ kiếp, mày đúng là thằng khốn! Rốt cuộc mày là ai? Tao cảnh cáo mày, đó là vợ tao, mày đừng có mơ!”

“Thế là tức rồi à? Chẳng phải anh có sở thích đội mũ xanh sao? Tôi đang giúp anh thôi!”

“Mày đang nói nhảm cái gì vậy? Mày đang ở đâu, tao mà bắt được…”

“Thôi thôi, dù sao thì tôi cũng là bố ruột của đứa bé trong bụng vợ anh. Anh không chịu làm cầu nối, thì tôi tự đi tìm cô ấy vậy.”

Không chờ tiếng c.h.ử.i của Hạ Tri Hứa truyền tới, Tạ Mộ Vân đã cúp máy.

“Đã hả giận chưa??”

Tôi liếc anh ta một cái:

“Anh có thể đi rồi.”

Tạ Mộ Vân hôn mạnh lên mặt tôi một cái:

“Rồi sẽ có một ngày, anh khiến em khóc lóc cầu xin anh đừng đi!”

Anh đi tới cửa, đang định mở cửa thì…

Một tiếng ‘rắc’ vang lên, ổ khóa xoay chuyển.

Ngay giây sau, cánh cửa bị đẩy mạnh ra.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dua-con-cua-tinh-dau/chuong-3.html.]

Hạ Tri Hứa nổi giận xông vào.

5

Tạ Mộ Vân nhanh nhẹn né người, trốn sau cánh cửa.

Lúc này, Hạ Tri Hứa hoàn toàn không chú ý tới, toàn thân anh ta đẫm mồ hôi, lao thẳng tới nắm chặt lấy tôi:

“Vợ à, em không sao chứ? Có chuyện gì không?”

“Em ở nhà thì có thể có chuyện gì được chứ?”

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Hạ Tri Hứa thở phào nhẹ nhõm.

“Gần đây tập đoàn phát triển nhanh quá, đắc tội với không ít người. Nếu có ai nói với em chuyện gì không tốt về anh, hoặc mấy lời đồn kỳ lạ gì đó, em đừng tin nhé!”

“Yên tâm, em không nghe đâu. Anh ngồi xuống uống miếng nước đi.”

Vừa an ủi anh ta, tôi vừa ra hiệu cho Tạ Mộ Vân phía sau cửa mau rời đi.

Hạ Tri Hứa vừa đi tới bên ghế sofa, m.ô.n.g còn chưa kịp chạm xuống, lại đột ngột đứng bật dậy:

“À đúng rồi, xe anh còn chưa tắt máy.”

Anh ta quay người đi ra ngoài, đúng lúc chạm mặt Tạ Mộ Vân ở cửa.

“Anh…”

Hạ Tri Hứa sững người.

Tôi và Tạ Mộ Vân đều nín thở, tim treo lơ lửng.

Phải giải thích thế nào đây?

Chẳng lẽ nói anh ta tới thăm vợ tương lai và đứa con sao?

Ánh mắt Hạ Tri Hứa đảo qua một vòng, đột nhiên nở nụ cười:

“Mộ Vân, sao cậu lại lên đây? Chẳng phải tôi bảo cậu đợi tôi trong xe sao?”

Anh ta nháy mắt với Tạ Mộ Vân.

Tạ Mộ Vân lập tức hiểu ý:

“Tôi thấy cậu lo cho chị dâu quá, sợ có chuyện nên lên xem thử.”

“Nếu không có gì thì tôi đi trước, hôm khác tụ họp nhé!”

Từ sau ngày đó, Hạ Tri Hứa giám sát điện thoại của tôi rất chặt chẽ.

Vài ngày trôi qua, vẫn chẳng có chuyện gì xảy ra, anh ta dần thả lỏng, dường như chắc chắn đó chỉ là một trò đùa ác ý.

Anh ta lại bắt đầu dò hỏi chuyện quỹ tín thác.

Tôi mỉm cười xoa bụng:

“Đừng vội, em đã hứa với anh rồi, đến ngày công ty lên sàn, em sẽ tặng anh món quà lớn trước mặt tất cả mọi người.”

Anh ôm lấy tôi từ phía sau, hôn lên má tôi:

“Cẩm Thư, anh biết ngay em là tốt nhất! Đợi công ty niêm yết, sự nghiệp của chúng ta sẽ lên thêm một tầng nữa. Đến lúc đó, em chỉ cần xinh đẹp như hoa, anh lo kiếm tiền nuôi gia đình. Chúng ta nhất định sẽ trở thành những người hạnh phúc nhất thế giới.”

Những lời của anh ta khiến tôi buồn nôn từng đợt, tôi che miệng nôn khan.

Anh ta vội vàng vỗ lưng, đưa giấy cho tôi.

Tôi nhân cơ hội hỏi:

“Chúng ta đừng giữ đứa bé này nữa, được không? Sau này chúng ta nhận nuôi một đứa trẻ.”

Anh ta lắc đầu không do dự:

“Cẩm Thư, con của em chính là con của anh! Em yên tâm, đây là dòng m.á.u duy nhất của em, anh nhất định sẽ coi như con ruột.”

Tôi lại hỏi:

“Vậy nếu bố ruột của đứa bé thật sự tìm tới thì sao? Lúc đó phải làm thế nào?”

Giọng anh ta kiên quyết:

“Không thể nào! Cẩm Thư, em không cần lo chuyện đó, anh ta vĩnh viễn không thể tới tìm em.”

“Thôi không nói mấy chuyện này nữa. Mẹ biết em giữ được t.h.a.i lần này, vui mừng lắm. Bà cứ muốn chúng ta về ăn một bữa, coi như chúc mừng. Chúng ta đi ngay bây giờ đi.”

Tôi không nói gì, suýt nữa thì quên mất bà mẹ chồng tôi.

Sau khi Hạ Tri Hứa phát đạt, anh ta đón mẹ từ quê lên.

Tôi có thể cảm nhận được bà không thích tôi.

Mỗi lần gặp mặt, bà đều nói những lời chọc thẳng vào tim tôi, trong ngoài đều ám chỉ tôi là con gà mái không biết đẻ trứng, không xứng với người con trai đã thành đạt của bà.

Trước kia, vì Hạ Tri Hứa, tôi vẫn luôn nhẫn nhịn.

Nhưng bây giờ, tôi đã chẳng còn gì phải kiêng dè nữa.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
ĐỨA CON CỦA TÌNH ĐẦU
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...