Ngày đầu tiên nhập học, cô bạn cùng phòng tự nhận xuất thân "hào môn" của tôi, Lữ Tình, đã chơi lớn khi tuyên bố sẽ tặng mỗi người trong lớp một chiếc đồng hồ thông minh hàng thửa. Chưa hết, cô ta còn bao trọn gói cái hội sở tư nhân đắt đỏ nhất thành phố cho cả lớp "quẩy" tới bến suốt một đêm. Toàn bộ chi phí, một mình cô ta cân tất.
Cả lớp như phát cuồng vì sự hào phóng của Lữ Tình, chỉ riêng tôi là âm thầm đeo lên đầu ngón tay một lớp màng vân tay sinh học. Đơn giản là vì ở kiếp trước, chính con nhỏ Lữ Tình này đã dùng cái đồng hồ đó để quét thông tin sinh trắc của tôi, cuỗm đi tám triệu trong quỹ tín thác gia tộc. Mà con số ấy, trớ trêu thay, lại vừa khéo bằng tổng chi phí cho buổi tiệc hôm đó.
Tôi cầm bản sao kê đến đối chất, kết quả lại bị nó bóc phốt ngược trên mạng: "Chỉ là một cái đồng hồ thôi mà, làm sao tôi trộm được tiền của cậu chứ? Tôi có lòng tốt dẫn cả lớp đi mở mang tầm mắt, vậy mà cậu lại c.ắ.n ngược lại tôi, đúng là lòng người khó dò."
Dư luận bùng nổ, tôi chìm trong bão công kích, điên cuồng đuổi theo Lữ Tình lên tận sân thượng. Ngay lúc tôi chuẩn bị gọi cảnh sát, nó lại nhe răng cười một cách man rợ rồi đẩy tôi từ tầng cao xuống, ngụy tạo hiện trường như thể tôi vì sợ tội mà tự vẫn.
Khi tôi mở mắt ra lần nữa, đã quay về đúng cái ngày con nhỏ đó phát đồng hồ.
"Các bạn học thân mến, để chúc mừng chúng ta gặp nhau tại Đại học Nam Nhất, tôi đã chuẩn bị một món quà gặp mặt nho nhỏ." - Lữ Tình bước lên bục giảng, lắc lắc cái hộp trong tay. "Tối nay chúng ta sẽ đến hội sở Ảo Hải tổ chức tiệc, trải nghiệm giải trí nhập vai. Mọi chi phí tôi lo, ai có mặt cũng đều có phần!"
Lần nữa nhìn thấy gương mặt giả tạo của Lữ Tình, tôi mới chắc chắn rằng mình đã thực sự sống lại.
Phần lớn bạn học xung quanh vẫn còn ngơ ngác, cho đến khi cô ta mở hộp, để lộ một hàng đồng hồ thông minh sáng choang. Cái tên "Ảo Hải" mà Lữ Tình nhắc đến là chốn ăn chơi xa hoa và bí ẩn nhất thành phố này, riêng vé vào cửa đã ngót nghét hai trăm ngàn một người.
Nghe đến đây, cả lớp nổ tung. Ánh mắt họ nhìn Lữ Tình lập tức chuyển từ xa lạ sang nịnh nọt thấy rõ.
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
"Trời ơi, Lữ học tỷ đỉnh quá đi!"
"Từ nay chị chính là chị ruột của em!"
"Chị đại nhà giàu bao trọn gói, lên núi đao xuống biển lửa em cũng theo!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-mua-riu-qua-mat-trum/chuong-1.html.]
Tôi lạnh lùng quan sát, khóe miệng nhếch lên một nụ cười mỉa mai. Kiếp trước, tôi đúng là một con ngốc, tin sái cổ mấy lời đường mật của nó. Cả đám vui chơi suốt đêm, hóa đơn cuối cùng lên đến 8 triệu. Lúc thanh toán, Lữ Tình giả vờ "gặp trục trặc tài chính", cần tôi giúp. Tôi cho nó xem số dư trong thẻ, tỏ vẻ bất lực. Nhưng khi nó cầm lấy điện thoại của tôi, nó đã khẽ chạm cổ tay vào chiếc đồng hồ trên tay tôi, âm thầm chuyển đi 8 triệu mà không để lại dấu vết.
Sau này tôi mới biết, chiếc đồng hồ đó thực chất là một sản phẩm lỗi bị tuồn ra từ quá trình nghiên cứu của một công ty con thuộc tập đoàn nhà tôi. Nó có một lỗ hổng c.h.ế.t người: có thể bí mật sao chép dấu vân tay của người đeo, rồi thông qua kết nối gần để vượt qua hầu hết các hệ thống bảo mật tài chính. Quỹ tín thác của gia đình tôi, thật không may, lại có một khâu xác thực gắn với dữ liệu sinh trắc của thiết bị cá nhân.
Lữ Tình không biết từ đâu có được chiếc đồng hồ lỗi đó và biết rõ cả lỗ hổng của nó. Tôi đi tìm nó lý luận, nhưng nó đã quay video lại rồi dàn dựng tôi thành kẻ hẹp hòi, vu khống bạn học. Cả đám bạn được hưởng lợi dĩ nhiên đứng về phía nó. Tôi, trong khoảnh khắc chuẩn bị báo cảnh sát, đã bị nó đẩy xuống từ sân thượng.
Sau khi đổi chiếc đồng hồ của tôi, Lữ Tình nhìn t.h.i t.h.ể tôi mà giả vờ thở dài: "Tâm lý yếu ớt như vậy, chỉ nói vài câu mà cũng nghĩ quẩn. Đều tại tôi, lẽ ra không nên đăng video lên mạng."
Linh hồn tôi lơ lửng, nhìn nó diễn tuồng mà hận đến nghiến răng. Còn Vạn Uy, nam thần tôi theo đuổi suốt ba năm, lại vừa khóc vừa ôm chặt Lữ Tình vào lòng: "Không phải lỗi của em, là do Trúc Tinh quá nhỏ nhen, nhạy cảm. Cô ta đáng đời!"
Nhìn hai đứa chúng nó ôm nhau, linh hồn tôi run lên vì căm phẫn.
"Trúc Tinh, cậu cũng đi chứ? Cả lớp đều đi, nếu cậu không đi là không nể mặt tôi đâu đấy." - Lữ Tình mất kiên nhẫn đẩy vai tôi.
Vạn Uy cũng kéo tôi lại, dịu giọng: "Trúc Tinh, Lữ Tình có lòng tốt mà, cậu đi cùng đi."
Tôi rút tay về, nhìn gương mặt giả tạo của hắn, mỉm cười: "Đi chứ, sao lại không đi? Không đi làm sao xem được cảnh Lữ Tình thân bại danh liệt?"
Mối thù m.á.u của kiếp trước, kiếp này tôi phải bắt nó trả cả vốn lẫn lời!
Buổi chiều, tôi kiếm cớ về nhà, liên lạc với trưởng bộ phận an ninh của gia tộc, đặt làm riêng một tấm màng vân tay sinh học. Tấm màng này mỏng hơn cả cánh ve, dán lên ngón tay không chút cảm giác, và mật mã duy nhất của nó là dấu vân tay của một tội phạm truy nã cấp A. Bất kỳ ai dùng dấu vân tay này để thao tác tài chính đều sẽ kích hoạt cảnh báo cấp cao nhất và khóa hệ thống ngay lập tức.
--------------------------------------------------