Lữ Tình sững người, ngồi bệt xuống sàn. Tôi xoay người lên lầu. Ngay lúc đó, sau lưng vang lên tiếng gió rít. Lữ Tình dám cầm d.a.o gọt trái cây định đ.â.m tôi.
Đáng tiếc, vệ sĩ của tôi lập tức khống chế nó.
Tôi nộp lên toàn bộ bằng chứng: clip nó trộm thông tin, video ám sát, bản ghi âm uy hiếp. Tội cố ý mưu sát bất thành, lừa đảo, đe dọa... cộng dồn lại, Lữ Tình bị kết án 20 năm tù. Nhà máy nhà họ Lữ cũng nhanh chóng phá sản.
Chỉ khiến nó đau thể xác, sao đủ xoa dịu hận thù của tôi. Chỉ có hủy hoại hoàn toàn cuộc đời nó, tôi mới hả dạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/dung-mua-riu-qua-mat-trum/chuong-5-het.html.]
Bốn năm đại học trôi qua, tôi gặp được tình yêu của đời mình. Khi chuẩn bị cầu hôn, anh ấy hỏi tôi về mối tình đầu. Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt của Vạn Uy, và tôi cảm thấy ghê tởm.
"Mối tình đầu là một kẻ rác rưởi, không đáng nhắc đến. Cả đời này em chỉ yêu mình anh."
Sau này, có lần đi du lịch, tôi tình cờ thấy một bản tin: "Nam thanh niên gốc Hoa đ.á.n.h nhau giành khách ở khu đèn đỏ." Tấm ảnh khá mờ, nhưng tôi nhận ra ngay đó là Vạn Uy. Hắn co rúm trong một góc phố bẩn thỉu, bị một gã bụng phệ giẫm lên đầu. Đôi mắt từng cao ngạo giờ chỉ còn trống rỗng.
Chồng tôi hỏi: "Em đang xem gì thế?"
Tôi tắt điện thoại, mỉm cười: "Không có gì, chỉ là một bản tin rác rưởi, chẳng liên quan đến em."
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Quá khứ đã tan như mây khói. Những hận thù năm xưa, giờ chỉ là bậc thềm giúp tôi bước lên con đường rực rỡ hơn.
--------------------------------------------------