Hôm đó lỡ lời, lại bị Kiều Chi nghe thấy tận tai.
Vệ Tuân bỗng cảm thấy mình thật không phải là một quân tử.
Nhưng bị nàng đốt hôn thư trước mặt mọi người, trong lòng hắn vừa tức vừa không cam lòng.
Năm đó tuyết rơi như ngọc vụn.
Kiều Chi kéo lê hắn, hơi thở nóng hổi phả ra lập tức biến thành khói giữa không trung.
Không biết là mồ hôi hay nước tuyết làm ướt tóc mai của nàng.
Gương mặt vốn trắng trẻo của nàng bị lạnh đến đỏ bừng, khó mà không khiến người ta động lòng thương xót.
Kiều Chi nghiến răng nghiến lợi kéo hắn vào trong hang động.
Lại cẩn thận xóa sạch dấu chân, tránh bị bọn cướp truy sát.