Ta sững người, người này chính là chàng trai ta gặp thoáng qua trên thuyền hôm nào.
Không kịp nói thêm gì, ta vén áo hắn lên.
Chân phải của hắn bị thương rất nặng, m.á.u thịt be bét, lộ cả xương trắng.
Tên lính phía sau đã nghẹn ngào.
“Nếu không phải vì cứu ta, chân của Vệ phó tướng sẽ không ra nông nỗi này.”
Đến Yến địa nửa năm, ta đã từng nghe danh hiệu này.
Bách tính đều nói, Vệ tiểu phó tướng dưới trướng của Trấn Viễn tướng quân là vị tướng dũng mãnh bẩm sinh, mười chín tuổi đã xông vào trướng chính, c.h.é.m lấy đầu Địch tướng. Sau đó lại giúp Trấn Viễn tướng quân đánh lui ba vạn quân địch, người Địch đại bại, chạy xa ngàn dặm không dám xâm phạm nữa.
Họ càng thương cảm cho thân thế của Vệ Chiếu Dạ.
Nghe nói xuất thân của hắn vô cùng hèn mọn, là do Trấn Viễn tướng quân cứu ra từ đám nô lệ.
Lúc đó toàn thân đầy thương tích, mất gần hết nửa cái mạng, vậy mà vẫn giống như sói con, cắn chặt góc áo tướng quân không buông.
Ta cúi đầu xem xét một lát, nhìn thẳng vào Vệ Chiếu Dạ.
“Ta có thể chữa khỏi chân cho ngươi, nhưng mà, phải nối xương trước.”
Tên lính nổi giận, lập tức đẩy ta một cái.
“Ả y nữ nhỏ bé này ngay cả chân mình còn chữa không xong, vậy mà dám ở đây nói bừa!”
Hắn quay sang quát lớn.
“Ai mời nàng ta đến? Đánh ra ngoài! Tìm một lang trung lớn tuổi vào đây!”
Ta ngã xuống đất, những người khác định tiến lên.
Vệ Chiếu Dạ khàn giọng, cố gượng hét lên.
“Dừng tay, đừng đánh nàng ấy.”
Hắn nghiêng ngả, đưa một tay ra muốn đỡ ta.
Ta đứng dậy, nghiêm túc nhìn khuôn mặt không còn chút m.á.u của hắn.
“Chân của ngươi, ta có tám phần nắm chắc chữa khỏi, ngươi có tin ta không?”
Hắn không do dự, kiên quyết trả lời.
“Ta tin.”