6
Dùng bữa xong, quản gia dẫn theo một đám hạ nhân, bưng châu ngọc, quần áo lộng lẫy đến thỉnh an.
Viễn bá tự giới thiệu tên, thái độ cung kính nói: "Đây là Hầu gia thưởng cho phu nhân, nếu người còn cần gì, hoặc thiếu thứ gì, cứ việc sai bảo lão nô."
"Làm phiền Viễn bá rồi, ra không cần gì nữa đâu. Ta muốn đích thân đến cảm tạ Hầu gia."
"Hầu gia đã vào cung từ sớm rồi, đợi Hầu gia trở về, lão nô sẽ sai người đến báo cho ngài."
Bà v.ú thay ta nhận lấy ban thưởng, ánh mắt và khóe môi đều ánh lên niềm vui: "Hầu gia thật tốt với phu nhân, những thứ tốt này, món nào cũng như được làm riêng cho phu nhân vậy."
Váy áo tinh xảo, châu ngọc quý hiếm, quả thật tất cả đều là đồ tốt.
Hoàng thượng tuy kiêng dè Hầu phủ, nhưng cũng không thể không ban thưởng hậu hĩnh để lôi kéo.
Hầu phủ vô cùng rộng lớn, đình đài lầu các, non nước cầu hành lang, nơi đâu cũng lịch sự tao nhã, khiến bà v.ú không ngớt lời khen ngợi: "Hầu phủ thật phú quý, phu nhân thật có phúc, không ngờ ta còn có đi thể theo phu nhân sống một cuộc sống tốt đẹp như vậy..."
Cuộc sống tốt đẹp của ta bây giờ là do cha dùng tính mạng đổi lấy, nhưng ông lại không thể nhìn thấy.
Ta tìm một góc không người, đốt chút tiền giấy cho cha mẹ: "Cha mẹ, hai người có thể yên lòng rồi, nữ nhi đã gả vào phủ Vĩnh Ninh Hầu, sau này không còn ai dám ức h.i.ế.p con nữa..."
Thực ra trong lòng ta không có chút tự tin nào.
Tuy ta và Giang Trác Viễn đã có quan hệ vợ chồng thực sự, mỗi ngày đều sống trong cảnh gấm vóc lụa là, nhưng trong thâm tâm ngài không muốn cưới ta, không chừng một ngày nào đó sẽ tìm cớ hưu ta.
Ta phải lấy lòng Giang Trác Viễn, trở thành chủ mẫu thực sự của Hầu phủ.
Nhưng liên tiếp ba ngày, Giang Trác Viễn đều đi sớm về khuya, như thể đã quên mất trong phủ còn có một người là ta.
Ta tìm đến viện của ngài nhưng cũng bị từ chối ngoài cửa.
Tối ngày thứ tư, biết tin Giang Trác Viễn về phủ, ta trang điểm tỉ mỉ, vội vã chạy đến Khôi Tinh Uyển.
"Phu nhân, Hầu gia đã nghỉ ngơi rồi, ngày mai ngài hãy đến lại đi."
Viễn bá lại định dùng vài câu nói để đuổi ta đi.
Nhưng nếu ngày mai ngài lại đi từ sáng sớm thì sao?
"Hầu gia cứ nghỉ ngơi, ta ở đây đợi ngài ấy tỉnh dậy là được."
Viễn bá đang khó xử, thì người bên trong lên tiếng: "Để nàng ấy vào đi."
Sau khi ta vào phòng, Viễn bá dâng trà rồi lui ra, còn đóng cửa lại.
Giang Trác Viễn ngồi tựa người trước bàn, trên gương mặt đoan chính đầy vẻ uy nghiêm, đôi mắt sắc bén sâu thẳm ấy dường như có thể nhìn thấu mọi thứ, lại dường như không bỏ gì vào trong mắt.
Giọng nói của ngài lãnh đạm: "Nàng tìm ta có chuyện gì?"
Hoàn toàn khác với dáng vẻ động tình sau cơn say ngày hôm đó.
Ta nhẹ nhàng hành lễ, mỉm cười duyên dáng: "Hầu gia thưởng cho thiếp váy áo trang sức, thiếp muốn mặc cho Hầu gia xem. Hầu gia ngài xem, có đẹp không ạ?"
Trước khi đến, ta đã đặc biệt thay một chiếc váy màu khói bó eo, tôn lên vóc dáng yêu kiều, đôi gò bồng cao vút. Cài đầy trâm ngọc, lại thoa một lớp son phấn mỏng, trông mái tóc đen như mây, mặt tựa hoa đào, vẻ đẹp quyến rũ tự nhiên.
Nhưng ngài lại cầm một cuốn sách lên lật một trang: "Nàng thích là được."
Thái độ không nóng không lạnh này khiến ta cảm thấy bị nhục.
Ta biết ngài không phải nam tử bình thường, sẽ không dễ dàng động lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-vao-hao-mon/chuong-3.html.]
Nhưng nếu ta không đủ can đảm, mặt không đủ dày, thì làm sao có cơ hội chiếm được trái tim ngài?
Ta đánh bạo, mỉm cười tiến lên, rút cuốn sách trong tay ngài ra: "Đêm đó ngài đâu có như vậy đâu, cả người người ta suýt nữa đã bị Hầu gia vò nát rồi. Hầu gia đã chiếm lấy thân thể người ta, bây giờ lại lạnh lùng như vậy, làm người ta đau lòng quá đi..."
Ngài nhìn ta không chút biểu cảm: "Chẳng phải nàng một lòng muốn gả cho Xuyên nhi sao?"
"Nhưng Hầu gia và thiếp đã có quan hệ vợ chồng, huống chi trong lòng Thế tử không có thiếp, mà bây giờ trong lòng thiếp, chỉ có Hầu gia." Nói rồi ta duỗi tay leo lên vai ngài.
"Thật sao?"
"Thật. Mấy ngày nay Hầu gia không ở trong phủ, thiếp ăn không ngon ngủ không yên, nhớ ngài đến phát điên."
Cuối cùng ngài cũng nhếch miệng: "Vậy sao? Sao ta lại nghe hạ nhân nói mỗi ngày nàng đều ăn ba cái giò heo, hai cân thịt bò, thêm gà quay, vịt nướng, các loại thủy sản, còn uống rượu nữa?"
"Người ta nói không thiết tha cơm trà, chứ có nói không thiết tha rượu thịt đâu. Hầu gia hỏi han kỹ càng như vậy, có phải cũng đang nhớ nhung thiếp từng giờ từng khắc không?" Ta thở ra hơi thở thơm tho, ánh mắt lúng liếng.
Hơi thở quyện vào nhau, ta khẽ nhắm mắt, nhưng ngài lại đẩy ta ra.
"Nàng không cần phải tốn công vô ích với ta. Nàng đã gả vào đây, ta tự nhiên sẽ cho nàng sự tôn quý, thể diện, cơm ngon áo đẹp nuôi nàng. Nàng chỉ cần ngoan ngoãn ở yên, nếu buồn chán có thể nghe khúc, ngắm hoa, đánh bài cửu, sống tùy ý thế nào cũng được. Chỉ là không có lệnh của ta thì đừng đến viện của ta."
Nghe ý này là muốn ta làm một bình hoa di động.
Nhưng ta không thể cứ thế mà nản lòng.
"Tại sao Hầu gia lại nói những lời tuyệt tình như vậy? Thiếp không tin ngài không thích thiếp, nếu không thì tại sao đêm động phòng Hầu gia lại mất bình tĩnh, tình khó tự kiềm chế?"
Mặt ngài không biểu cảm: "Chuyện đêm đó đừng nhắc lại nữa, ta sẽ không dành tâm tư cho chuyện nam nữ. Ta biết nữ tử thường coi trọng trinh tiết, nếu nàng cảm thấy ta nợ nàng, ta có thể bù đắp cho nàng. Nàng muốn ruộng đất, cửa hàng, hay vàng bạc châu báu?"
Lại bị sỉ nhục.
Ta kéo dãn khoảng cách với ngài, nhỏ giọng khóc nức nở: "Ngọc Uyển tự biết mình vô tài vô đức, thân phận thấp hèn, không dám mong có được tấm chân tình của Hầu gia, nhưng thiếp cũng không phải loại nữ tử nông cạn dùng thân thể để đổi lấy giàu sang. Hầu gia muốn bù đắp cho thiếp, cũng được, nhưng vật ngoài thân, thiếp không cần."
Nói rồi ta bắt đầu tháo trâm cài, cởi áo, làm loạn ngay trước mặt ngài.
Cũng không biết ngài đang nghĩ gì, không nói không rằng, không chút động lòng.
Ta khóc như hoa lê dính hạt mưa, ánh mắt đầy bi thương, quay người mở cửa, đón cơn gió lạnh buốt, bước ra ngoài.
Dù có thế nào ta cũng là nữ nhân của ngài, chẳng lẽ ngài sẽ để ta mặc mỗi một lớp áo lót mỏng manh đi lang thang trong phủ sao?
Quả nhiên chưa đếm đến mười, ngài đã đuổi theo, bế ngang ta trở về.
Ta giãy giụa, cố tình kéo chiếc áo lót vốn đã buộc lỏng xuống một chút, để lộ ra một mảng da thịt trắng như tuyết.
Vào trong phòng, ngài mới đặt ta xuống, ánh mắt trầm tĩnh: "Không cần vật ngoài thân thì nàng muốn gì?"
Ta ý tứ nhìn xuống hạ thân của ngài, yếu đuối không xương ngã vào lòng ngài, giọng nũng nịu: "Đương nhiên là thứ trong người Hầu gia..."
Chưa đợi ta nói xong, áo lót đã tuột xuống, chiếc yếm đỏ thắm càng làm nổi bật làn da trắng ngần, thân hình đầy đặn vừa phải hiện ra không sót một chi tiết.
Ngài bế ta lên ném lên giường: "Tin đồn quả không sai, nàng quả nhiên là lời nói và hành vi phóng đãng..."
Ta phối hợp phát ra từng tiếng rên rỉ yêu kiều.
Ngài nghĩ ta muốn gì?
Thứ ta muốn, là trái tim của ngài.
Chỉ khi có được trái tim của ngài, ta mới có thể ngồi vững vị trí chủ mẫu Hầu phủ này, mới có thể thực sự có được một cuộc sống giàu sang.
--------------------------------------------------