7
Trong lòng có chuyện phải lo nghĩ nên ta tỉnh dậy từ rất sớm, dùng tay miêu tả từng đường nét như tạc tượng trên khuôn mặt của người bên cạnh.
Ngài từ từ mở mắt, nắm lấy bàn tay đang làm loạn của ta, giọng nói quyến rũ lại thốt ra những lời vô tình: "Đừng được voi đòi tiên..."
"Ngọc Uyển không dám. Hầu gia bằng lòng nuôi thiếp ăn ngon mặc đẹp, thiếp lại không thể nhận không ân huệ của Hầu gia, muốn làm chút việc trong khả năng để chia sẻ ưu sầu với Hầu gia."
"Nàng biết làm gì?"
"Tổ tiên nhà thiếp cũng là dòng dõi thư hương, thiếp từ nhỏ cũng được đọc sách biết chữ, lúc mẫu thân còn sống cũng dạy thiếp quản gia xem sổ sách. Sau khi mẫu thân mất, mọi việc lớn nhỏ trong nhà đều do thiếp lo liệu, thiếp có thể giúp Hầu gia quản lý Hầu phủ."
Ta vừa nói xong, ngài liền bật cười một tiếng: "Sự vụ Hầu phủ phức tạp, nàng không quản lý được, nàng cứ sống tùy ý vui vẻ đi, cần dùng tiền thì đến phòng thu chi lấy, đồ trong nhà kho, nàng cứ chọn thứ tốt mà lấy."
"Hầu gia xem thường thiếp sao? Lúc ở nhà, thiếp mua sắm tính toán cũng chưa từng sai sót, giao tiếp với người khác cũng chưa từng chịu thiệt. Nói về việc mua sắm đi, thiếp luôn có thể mua được nguyên liệu tươi ngon nhất với giá thấp nhất, không ai biết mặc cả hơn thiếp đâu..."
Thấy ta nói không ngớt, ngài ngắt lời: "Nếu nàng thực sự rảnh rỗi quá thì xem xem việc mua sắm trong phủ có sai sót gì không đi."
Ta vui mừng khôn xiết, hôn một cái lên má ngài: "Ngọc Uyển nhất định sẽ không để Hầu gia thất vọng!"
Nụ cười giễu cợt trong đáy mắt ngài cho thấy hắn rõ ràng là không tin ta có bản lĩnh thật sự.
Viễn bá ở bên ngoài nhẹ giọng nhắc nhở: "Hầu gia, đã đến giờ thượng triều rồi."
Ta đứng dậy giúp ngài thay quần áo chỉnh tề, đợi ngài đi đến cửa, ta ở phía sau nũng nịu gọi một tiếng: "Hầu gia."
Đợi ngài quay đầu lại, ta liền dịu dàng nói một câu: "Thiếp ở trong phủ chờ ngài trở về."
Ngủ một giấc thật ngon, ta mới tràn đầy tinh thần trở về Cẩm Tâm Viện.
Viễn bá rất nhanh đã mang sổ sách mua sắm trong phủ gần một tháng qua đến.
Sờ vào cuốn sổ sách, ta đầy tham vọng, mong chờ những ngày tháng huy hoàng khi được chưởng quản nội trợ, làm chủ mẫu Hầu phủ.
Đúng là không xem thì không biết, xem rồi mới giật mình.
Hóa ra chi tiêu của Hầu phủ lớn đến vậy.
Rõ ràng chỉ có hai chủ nhân Hầu gia và Thế tử, nhưng chi phí mua sắm nguyên liệu nấu ăn tiêu dùng mỗi ngày cũng đủ cho một gia đình bình thường ăn nửa năm.
Nào là nhân sâm,tổ yến, ngày nào cũng phải mua, mà giá còn cao hơn thị trường không ít.
Trước đây sức khỏe của mẹ ta không tốt, ta cũng từng mua nhân sâm cho mẹ tẩm bổ, loại có tuổi như trong sổ sách này, mười lượng là đủ, nhưng trong sổ lại chi ra cả trăm lượng.
Còn có tổ yến, nhìn Giang Trác Viễn cũng không phải người thích ăn tổ yến. Bát yến sáng nay ngài còn không động đến, ta sợ lãng phí nên đã ăn hộ ngài.
Sổ sách không khớp, ta gọi Vương quản sự phụ trách mua sắm đến hỏi.
Vương quản sự khó xử giải thích: "Đây là lệnh của Thế tử, phải mua ở chỗ người được chỉ định, mua về ghi sổ xong, Thế tử liền lấy đi. Nhưng ngày hôm sau chúng ta mua mới, lại vẫn là đồ đã mua ngày hôm qua. Mấy ngày nay đồ mua về còn là lấy hàng kém thay hàng tốt..."
Giang Ánh Xuyên đang làm gì vậy? Hầu phủ lớn như vậy, lẽ nào lại thiếu thốn chi tiêu cho vị Thế tử này sao?
Tám phần là đang trợ cấp cho Liễu Tuyết Doanh rồi.
Ta đã sớm dò hỏi được mẹ của Liễu Tuyết Doanh là một kỹ nữ thanh lâu, Liễu Thượng thư cảm thấy có một nữ nhi như vậy thật mất mặt nên căn bản không chịu nhận nàng ta.
Nhưng nàng ta ăn mặc trang điểm lại luôn so sánh với các tiểu thư quyền quý, tiềnnày từ đâu ra?
Trước đây Giang Ánh Xuyên lấy đồ mang ra ngoài, Hầu phủ lại mua về với giá cao, tiền liền vào tay Liễu Tuyết Doanh. Nhưng mấy ngày nay hắn bỏ nhà đi, đồ mua về không được mang ra ngoài nên chỉ có thể thay bằng hàng kém chất lượng.
Giang Ánh Xuyên muốn trợ cấp cho Liễu Tuyết Doanh, lén lút giở trò trong Hầu phủ, điều này cho thấy mối quan hệ của hắn và Giang Trác Viễn không tốt như lời đồn bên ngoài.
"Hầu gia có biết không?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-vao-hao-mon/chuong-4.html.]
"Hầu gia không có thời gian để ý đến những việc vặt vãnh trong nhà này, chúng ta chỉ có thể để mặc Thế tử."
Hầu phủ tuy gia lớn nghiệp lớn, nhưng cũng không thể để Giang Ánh Xuyên tiêu phá như vậy!
"Từ ngày mai, nhân sâm và tổ yến này không cần mua nữa. Sổ sách của Thế tử tách ra ghi riêng một cuốn, những chi tiêu không hợp lý đều dừng lại hết."
Ta đã thề thốt sẽ giúp Giang Trác Viễn chia sẻ gánh nặng, vậy thì không thể làm ngơ.
Nhưng chuyện này ta phải báo cho Giang Trác Viễn một tiếng, kẻo đến lúc lại thành người khó xử.
8
Buổi tối Giang Trác Viễn trở về phủ với vẻ mặt mệt mỏi.
Ta tự tay làm mấy món ăn, ân cần hầu hạ ngài dùng bữa.
Thịt dê mềm nhừ, gỏi cá trắng muốt, canh gà thơm ngon, rau xào xanh mướt.
Khác với những món béo ngậy thường ngày, khiến ngài sáng mắt lên: "Xem ra nàng đã bỏ không ít tâm tư."
Ta múc cho ngài một bát canh gà: "Nghe nói Hầu gia thỉnh thoảng có bệnh đau dạ dày, vậy thì không nên ăn quá nhiều dầu mỡ. Canh này có thêm các vị thuốc bổ dạ dày kiện tỳ, Hầu gia nếm thử đi."
Bát canh nóng vào bụng, vẻ mặt ngài giãn ra.
Đợi ngài ăn gần xong, ta lựa lời nói: "Hầu gia, thiếp muốn nói với ngài chuyện của Thế tử..."
"Sao, vẫn chưa quên được Thế tử à?"
Người này thật đa nghi, ta chỉ có thể nói thẳng: "Hầu gia hiểu lầm rồi. Thế tử có một số chi tiêu không cần thiết, số tiền khá lớn, thiếp đã bảo Vương quản sự tạm dừng những mua sắm không cần thiết của hắn, lại sợ Hầu gia nghĩ thiếp tự tiện quyết định..."
Thấy ngài nhíu mày, mặt có vẻ không vui.
Ta vội vàng nhận lỗi: "Hầu gia nguôi giận, là thiếp xen vào việc của người khác, thiếp sẽ bảo Vương quản sự khôi phục việc mua sắm ngay!"
Vừa định đi, liền nghe ngài nói: "Nàng nhanh như vậy đã phát hiện ra vấn đề, quả thật có chút bản lĩnh."
Ta thở phào nhẹ nhõm, tỏ vẻ khiêm tốn: "Hầu gia không trách thiếp tự ý quyết định là tốt rồi, thiếp sẽ tiếp tục cố gắng."
"Nàng làm rất tốt, nên thưởng cho nàng thế nào đây?"
Ngài khẽ kéo một cái, ta liền ngã vào lòng ngài.
Sau một hồi mây mưa, ta tựa vào lòng ngài nũng nịu: "Bên cạnh thiếp chỉ có một bà v.ú già hầu hạ, những người khác đều là người hầu hạ Hầu gia, thiếp không dám sai khiến..."
Ngài liền hào phóng cho phép ta mua thêm vài người hầu hợp ý để ta sai bảo.
Ban ngày ngài phải lên triều nghị sự, còn phải xử lý công việc trong quân doanh, về đến nhà thường mệt mỏi rã rời.
Dưới sự hầu hạ chu đáo, sự dịu dàng chiều chuộng của ta, ngài dần có thêm sự tin tưởng và dựa dẫm vào ta.
Người này một khi đã nếm mùi đời, liền biết mùi mà không biết tiết chế, đêm nào cũng hành hạ ta đến mất ngủ.
Khi động tình, cũng sẽ ôm ta nói những lời ngọt ngào, dường như đã thực sự có chút chân tình với ta.
9
Vài ngày sau, Giang Ánh Xuyên hùng hổ dẫn Liễu Tuyết Doanh về phủ.
Giang Ánh Xuyên còn chưa kịp nói, Liễu Tuyết Doanh đã xông đến trước mặt ta giương nanh múa vuốt: "Là ngươi bảo Vương quản sự không mua nhân sâm tổ yến nữa? Ngươi dựa vào đâu mà xen vào chuyện Hầu phủ?"
Ta thong thả cất sổ sách: "Ta đã gả vào Hầu phủ, không thể trơ mắt nhìn có người ăn cây táo rào cây sung, khoắng sạch Hầu phủ được? Ngươi sốt ruột như vậy, không lẽ là muốn chiếm đoạt tiền bạc của Hầu phủ? Chẳng lẽ đường đường là phủ Thượng thư lại không nuôi nổi cả một vị tiểu thư, phải để ngươi ra ngoài lừa đảo?"
--------------------------------------------------