Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gả Vào Phủ Thái Tử

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả hai bọn ta rơi xuống nước.

Thái tử siết chặt bả vai ta, ta bị doạ đến mức nói năng lộn xộn: “Ca, ca, có chuyện gì từ từ thương lượng, ta không phải cố ý khiến ngươi rơi xuống đâu, ngươi cũng không phải g.i.ế.c người diệt khẩu như vậy a!”

Hắn “Xuỳ” một tiếng: “Đừng nói gì.”

“Nàng xem bên đó, có phải có người không?”

32

Có người.

Ở đó có một đôi nam nữ.

Bọn họ nằm ở trong bụi cây, không coi ai ra gì mà như keo như sơn, điên long đảo phượng* không biết vì sao.

*Ý chỉ sự giao hoan giữa nam và nữ.

Không nghĩ tới ta cùng thái tử đêm nay không làm loại chuyện đó, mà lại trốn ở trong ao nhìn người khác làm loại chuyện đó.

Vừa nghĩ đến đây, hai hàng nước mắt của ta liền rơi xuống.

Chẳng lẽ thực sự là mị lực của ta không đủ sao?

Mị lực của ta không đủ, mị lực của hai vị bằng hữu trong bụi cây lại phi phàm, ta với thái tử đều ngã thuyền thành như vậy rồi, bọn họ còn đang thở hồng hộc, thiên nhân giao chiến, xuất thần nhập hoá.

“Ca ca, huynh đừng…, đừng mà...”

Vị bằng hữu bị đè trên mặt đất, càng nhìn càng thấy quen.

Ta giật mình.

Đó không phải là….

Một bàn tay che mắt ta lại.

“Đừng nhìn.”

33

Nữ nhân kia, ta biết.

Chính là tài nữ lúc trước Xuân Nương mời đến dạy ta đọc sách, về sau trở thành thừa huy.

Nhớ lại lúc trước, vẻ mặt nàng ta nghiêm túc dạy ta: “Lương đệ, nữ mộ trinh khiết, nam hiệu tài lương.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-vao-phu-thai-tu-hdfn/chuong-13.html.]

“Nữ tử mặc kệ có tài hay không có tài, trinh đức mới là quan trọng nhất.”

*Nữ mộ trinh khiết, nam hiệu tài lương: Nữ tử phải ái mộ trinh tiết, xem trinh tiết là đức tính; nam tử phải noi theo những người có đức có tài.

Hiện giờ chính nàng ta lại.…

Nghĩ đến đây, ta đối thái tử với vẻ mặt áy náy: "Xin lỗi, Thái tử, không phải ta cố ý đâu.”

Thái tử: “?”

Thái tử: “Người là nàng gọi tới đây vụng trộm?”

Ta do dự một hồi, cuối cùng cũng kìm lại việc xúc động muốn giơ tay lên đ.á.n.h hắn.

Thái tử cả người ướt sũng, dáng người dưới ánh trăng bại lộ không sót một chút nào.

Vai rộng eo hẹp, chân dài tay thon.

Nhìn đi nhìn lại, ta liền nuốt nước miếng.

Thái tử nói: “Nàng vừa nuốt một ngụm bùn à?”

34

Dù sao động phòng một khắc đáng giá ngàn vàng, trên tinh thần không cướp tiền là đức hạnh của con người.

Hai bọn ta bắt đầu quay về.

Nói ta quay về còn có thể lý giải, dù sao thì chuyện này, cũng không liên quan nhiều đến ta.

Nhưng thái tử cư nhiên cũng đi theo trở về, ta không thể lý giải.

Hắn không chỉ một bên quay về, mà một bên còn cảnh báo ta: “Quên hết những gì nàng vừa thấy, không được phép giữ lại trong đầu.”

Ta giễu cợt nhìn hắn: “Đại ca, đây là chuyện đẹp như thế nào đây? Ngươi nghĩ ta muốn nhớ sao?”

Hắn hướng về phía ta: “Trông đẹp không?”

Không đẹp.

Hắn tiến thêm một bước: “Vậy thế này, có đẹp không?”

Ánh trăng chiếu thẳng vào mặt hắn, ta thấy lông mi hắn rải bóng dài trên khuôn mặt.

Ta cảm thấy hơi thở của hắn phà nhẹ vào mặt mình.

Thật dễ ngửi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gả Vào Phủ Thái Tử
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...