Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gả Vào Phủ Thái Tử

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Ta khi còn bé cũng tập văn, cũng viết chữ, về sau, ta cái gì cũng không thể học, cũng chỉ có thể làm tỳ nữ của ngươi. Lâu như vậy, tất cả mọi người gọi ta là Xuân Nương, có ai biết, tên đầy đủ của ta, là Triệu Ngọc Xuân?”

Nàng phảng phất nhớ tới ủy khuất lớn, trên mặt mang theo nước mắt, nhưng ngoài miệng còn nói:

“Cái tên này, cho tới bây giờ, chỉ có một người gọi qua.”

“Chàng cười với ta, chàng nói chuyện với ta, chàng kể với ta về tâm sự của chàng, nói về lý tưởng của chàng. Chàng nói với ta, ta cũng rất đẹp, ta là một nữ nhân đáng trân trọng.”

“Chàng là người duy nhất coi ta như người, mà không phải tỳ nữ.”

Thay vì nói nam nhân đó là ai, nàng ta nhìn vào mắt ta và nói:

“Lương đệ, ta theo ngươi mười mấy năm, ta làm mười mấy năm Xuân Nương.”

“Bây giờ, ta lại muốn làm Triệu Ngọc Xuân một lần.”

“Điều này có sai không?”

Ta đã bị nàng ta hỏi đến nghẹn ngào.

Trước khi ra khỏi cửa, ta đặt một viên ngọc bội trên tay nàng ta, nói: “Đây là lúc ta vào phủ thái tử, ta dùng hồi môn của nương, mời thợ thủ công đúc ra.”

“Vốn nghĩ, chờ tới lúc ngươi xuất giá sẽ tặng lại cho ngươi. Bây giờ, bản thân ta còn một thân phiêu diêu, cũng không biết còn có ngày được nhìn thấy ngươi xuất giá hay không.”

“Nếu có cơ hội, ngươi hãy đi ra ngoài.”

“Đi làm chính mình.”

Trên viên ngọc bội kia, dùng hoa đào mùa xuân làm đáy, khắc một chữ “Ngọc”.

Ta nắm tay nàng ta lại: “Ta chưa bao giờ quên ngươi là Triệu Ngọc Xuân.”

Ta quay đầu định bước ra khỏi cửa ngục giam.

Nàng ta đột nhiên gọi ta: “Từ Minh Minh.”

Ta nhìn lại.

Nàng ta mỉm cười với ta, nói: “Ngươi có biết, những kỷ niệm đẹp nhất của ta, là ở đâu không?”

Nàng ta hơi ngẩng đầu lên, ánh mắt lại nhìn bụng ta, nhẹ giọng nói:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/ga-vao-phu-thai-tu-hdfn/chuong-22.html.]

“Là ở trong miếu.”

Ta không nói gì.

Mang theo nô tỳ đi ra ngoài, ở bên ngoài ngục giam, có vài cẩm y vệ đang đứng. Thấy ta đi ra, bọn họ gật đầu và nói: “Lương đệ, đa tạ.”

Cuối cùng Xuân Nương vẫn giúp ta.

Ta nói với cẩm y vệ: “Mau, lục soát tất cả các miếu xung quanh đây một lần, một cái cũng không được bỏ sót.”

Trước khi ta đi ra ngoài, ngoảnh đầu nhìn lại.

Ngục tù trống rỗng.

Lại giống như tràn đầy.

51

Đêm đó, ta đã có một giấc mơ.

Trong giấc mơ, Lý Vân Chu giống như đang ở trong một nơi tối tăm. Một thân hắc y, không thấy rõ khuôn mặt.

Ta chạy về phía hắn, ta nói: “Lý Vân Chu!”

“Chàng ở trong miếu phải không? Ta biết chàng đang ở đó!”

Ta thấy hắn vươn tay về phía ta, ta vươn tay về phía hắn, nhưng lại không bắt được hắn, ta sốt ruột hét to:

“Lý Vân Chu! Chàng đưa tay cho ta! Ta đến cứu chàng!”

“Ta đến cứu chàng.”

Ta vươn tay ra, làm thế nào cũng không thể bắt được hắn, ta chỉ cảm giác nơi đó rất nóng, rất nóng.

Ngay cả bóng tối xung quanh cũng giống như thay đổi màu sắc.

Hắn hét lên với ta: “Minh Minh, mau ra ngoài!”

“Mau ra ngoài!”

“Nàng mau đi ra ngoài đi!”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gả Vào Phủ Thái Tử
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...