Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gặp Lại Hung Thủ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cảnh sát Tôn không có tâm trạng nghe tôi kể khổ, ông ấy hỏi thẳng.

"Vậy bảy năm trước, rốt cuộc cô đã làm gì cho cậu ta!?"

"Anh ta bắt tôi ngày ngày cúng bái hai người, có lẽ là… Bố mẹ anh ta."

6

Dòng suy nghĩ của tôi ngay lập tức trôi về đêm mưa bảy năm trước.

Tôi không bao giờ quên được ngày hôm đó.

Đó là một ngày thứ Sáu, cơ quan bố mẹ tổ chức du lịch nên họ không có nhà.

Theo kế hoạch, tan học tôi sẽ đến nhà bà ngoại ở hết cuối tuần.

Nhưng mọi chuyện lại thật tình cờ.

Giáo viên Toán giữ mấy học sinh thi không tốt lại, phụ đạo riêng một tiếng rưỡi.

Lúc rời đi, trời đang mưa rất to.

Bố bạn cùng bàn đến đón cô ấy, cô ấy liền rủ tôi về nhà cùng làm bài tập.

"Giờ này chắc bà ngoại cậu ăn cơm rồi, đến nhà tớ ăn cơm xong làm bài tập, rồi bảo bố tớ đưa cậu đi, mưa thế này bắt taxi đắt lắm."

Tôi nghĩ cũng đúng, không do dự mà đến nhà cô ấy.

Vừa ăn cơm xong, tôi nhận được điện thoại của bà ngoại, bà nói bà chuẩn bị đi ngủ, chìa khóa vẫn để ở chỗ cũ.

Lúc rời khỏi nhà bạn cùng bàn là mười rưỡi, sợ mở cửa sẽ làm ồn đến bà, tôi quyết định về nhà ngủ một đêm.

Chỉ một đêm thôi mà, có phải tôi chưa từng tự ngủ ở nhà một mình đâu.

Lúc đó, tôi đã nghĩ như vậy.

Bảy năm qua, tôi đã hối hận không chỉ một lần, tại sao ngày đó không đến nhà bà ngoại.

Nếu tôi đến nhà bà, thì đã không phải chịu đựng những dày vò này.

Không phải ngày ngày mất ngủ, không phải nơm nớp lo sợ.

Nhưng số phận không có nếu như.

Nhà tôi ở tầng năm, vì là khu chung cư cũ nên không có thang máy.

Tôi vừa đi vừa dậm chân lên lầu, khiến đèn cảm ứng sáng lên hết.

Tôi rất thích làm vậy, có thể quang minh chính đại đi lại thật mạnh để giải tỏa cảm xúc cả ngày.

Thực ra lúc mới vào hành lang, tôi đã ngửi thấy thoang thoảng mùi m.á.u tanh.

Tôi tưởng là mùi gỉ sắt nên không để tâm.

Nhưng càng lên cao, mùi càng nồng.

Không chỉ vậy, đèn cảm ứng ở tầng năm còn bị hỏng.

"Không lý nào." Tôi lại dậm chân thật mạnh, lẩm bẩm: "Mấy hôm trước bên quản lý vừa mới thay cái mới mà."

Chính lúc này, nhà Lý Duyệt truyền đến một tiếng kêu t.h.ả.m thiết nặng nề mà đau đớn.

Cửa nhà cô ấy không đóng kỹ, tôi tưởng Lý Duyệt bị ngã, vô thức định bước qua xem sao.

Nhìn qua khe cửa, da đầu tôi lập tức tê dại, mồ hôi lạnh túa ra.

Tôi vội bịt miệng lại mới không hét lên thành tiếng.

Dưới ánh đèn sáng chói, là ba cái xác đang nằm.

Máu đã loang khắp phòng khách.

Mà Lý Duyệt đang quỳ bên cạnh sô pha run lẩy bẩy, không chỉ cô ấy, mà cả bố mẹ cô ấy cũng đang quỳ.

Họ bị trói chặt, miệng bị băng dính vàng quấn lại.

Lúc đó Thẩm Trạch đang làm gì?

Anh ta đang bồi thêm nhát nữa, hết nhát này đến nhát khác c.h.é.m vào người bà của Lý Duyệt.

Máu b.ắ.n lên mặt anh ta, anh ta cũng chỉ tiện tay lau đi.

Tôi căng thẳng không dám thở mạnh, chỉ sợ bị anh ta phát hiện.

Tôi cẩn thận dịch chuyển, muốn lặng lẽ rời đi.

Nhưng đúng lúc này, Lý Duyệt nhìn thấy tôi.

Cô ấy sững sờ, sao đó nhìn tôi với ánh mắt van xin.

Như thể đang nói: Cứu tôi, cứu tôi.

Tôi khựng lại.

Đây là chuyện thứ hai tôi hối hận.

Nếu tôi không dừng lại, mà chạy ngay xuống lầu báo cảnh sát.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gap-lai-hung-thu/chuong-3.html.]

Liệu Lý Duyệt và bố mẹ cô ấy có c.h.ế.t không.

Câu hỏi này tôi đã từng hỏi cảnh sát Tôn, ông ấy trả lời chắc nịch:

Nếu làm vậy, tôi không những không cứu được Lý Duyệt và bố mẹ cô ấy, mà tôi cũng sẽ bị c.h.é.m c.h.ế.t ở cầu thang.

Sau khi Thẩm Trạch bồi thêm nhát dao, anh ta định g.i.ế.c Lý Duyệt.

Theo ánh mắt của Lý Duyệt, anh ta phát hiện ra tôi.

Anh ta "chậc" một tiếng: "Ồ, còn có khán giả à."

Tôi muốn chạy trốn.

Nhưng tôi đã sợ đến mức hai chân không còn nghe lời nữa.

Thậm chí tôi đã mất cả khả năng ngôn ngữ.

Thẩm Trạch kéo tôi vào nhà như kéo một con lợn c.h.ế.t, trước khi ra tay, anh ta còn ân cần nhắc nhở.

"Dám kêu một tiếng, cô c.h.ế.t chắc."

Sau khi vào nhà, anh ta quẹt con d.a.o dính đầy m.á.u qua lại trên mặt tôi, cuối cùng dừng ở cổ.

"Muốn c.h.ế.t không?"

Cảm giác dính nhớp khiến tôi dựng hết tóc gáy.

Tôi sững người.

"Muốn c.h.ế.t không?"

"Không, không… Muốn."

Tôi lắc đầu nguầy nguậy.

"Được." Nói xong, Thẩm Trạch ném miếng giẻ rách dính đầy m.á.u dưới đất vào tay tôi.

"Nhét vào miệng, dám kêu lên, tôi g.i.ế.c."

Tôi vội vàng nhét vào.

Vài phút sau, cả nhà Lý Duyệt đều c.h.ế.t.

Anh ta lắc lắc cổ, chậm rãi tiến về phía tôi.

"Không muốn c.h.ế.t, vậy thì làm giúp tôi một việc."

Trong hai tiếng đồng hồ sau đó, anh ta trước tiên là cố gắng làm tôi bình tĩnh lại.

Sau đó bắt tôi lặp lại quá trình g.i.ế.c người đã thấy, và mô tả ngoại hình của anh ta.

Nói sai một câu, sẽ bị một bạt tai.

Tối hôm đó, tôi bị đ.á.n.h tổng cộng ba mươi lăm cái tát.

Lúc tôi đi báo cảnh sát, hai má sưng vù không dám mở miệng nói chuyện.

Nhưng tôi rất vui.

Vì tôi không phải c.h.ế.t.

7

"Cúng bái bố mẹ cậu ta?!"

Giọng cảnh sát Tôn đột ngột cao lên kéo suy nghĩ của tôi trở lại.

Tôi chột dạ tự bào chữa.

"Tôi không còn cách nào khác, tôi không làm vậy, anh ta sẽ g.i.ế.c tôi!"

Cảnh sát Tôn nhìn tôi với ánh mắt phức tạp.

"Vậy hai người đó có tên không?"

Tôi gật đầu: "Có, tôi đều..."

Cảnh sát Tôn cố gắng kìm nén cơn giận.

"Vậy cô có biết không, thông tin tra được từ Thẩm Trạch và số căn cước cậu ta bảo cô cung cấp cho thấy, cậu ta là trẻ mồ côi!"

Tim tôi "thịch" một tiếng.

Lập tức tê liệt ngã ngồi trên ghế.

Nói cách khác, Thẩm Trạch và cái gọi là số căn cước của anh ta có thể là giả.

Nếu tôi có thể nói cho cảnh sát tên bố mẹ anh ta sớm hơn, có lẽ đã bắt được anh ta từ lâu.

Tôi xong đời rồi.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Tôi sắp phải ngồi tù.

Nhưng tại sao chứ, tôi cũng là người bị hại mà!

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gặp Lại Hung Thủ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...