Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gặp Lại Hung Thủ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

"Bảy năm, trọn vẹn bảy năm, cô không có một lần nào nghĩ đến việc nói cho tôi biết sao!"

"Tôi có nghĩ chứ! Nhưng tôi không dám!"

"Anh ta là một tên sát nhân mất hết tính người, ngay cả trẻ sơ sinh cũng không tha, nếu anh ta biết tôi không giữ lời, anh ta sẽ g.i.ế.c tôi!"

Giọng tôi run rẩy, tôi gào lên để giải tỏa.

"Ông tưởng tôi không muốn nói cho các ông sao, tôi cũng muốn chứ! Tôi đã từng đặt hy vọng vào các ông, bất kể các ông tìm tôi bao nhiêu lần, hỏi tôi bao nhiêu lần về chuyện của Thẩm Trạch, tôi đều nói thật, mỗi khi tôi nghĩ ra thêm được chi tiết nào, tôi đều chủ động báo cho các ông."

"Nhưng các ông thì sao, các ông vẫn không tìm được anh ta. Anh ta càng bí ẩn, tôi càng sợ hãi."

"Tôi biết bây giờ ông rất tức giận, thậm chí cảm thấy tôi rất ích kỷ, nhưng ông thử đặt mình vào hoàn cảnh của tôi xem, ông có làm tốt hơn tôi không?!"

"Ông có từng nghĩ, một tên sát nhân mãi không bắt được, giống như con d.a.o treo trên đầu, không biết lúc nào sẽ rơi xuống."

"Bảy năm qua, tôi không có một giấc ngủ ngon, vừa áy náy vì đã không cứu được Lý Duyệt, vừa luôn lo sợ Thẩm Trạch tìm đến cửa. Cứ đến tối là tôi phải bày đầy chai rượu lật ngược trong phòng khách, nhà tôi phải khóa năm lớp khóa từ trong ra ngoài."

"Để chuộc tội, tôi đã đưa tin về vô số chuyện bất công."

"Ông chỉ biết đứng trên đỉnh cao đạo đức để chỉ trích tôi, ông không hiểu được sự tuyệt vọng của tôi đâu."

Cảnh sát Tôn có lẽ không ngờ tôi lại nói nhiều như vậy.

Ông ấy sững người vài giây, rồi thở dài như thể chấp nhận số phận.

"Tôi đồng ý yêu cầu của cậu ta, để cô phỏng vấn, trình bày lại chuyện năm đó."

Trước khi rời đồn cảnh sát, cảnh sát Tôn nói với tôi.

"Lý do tôi bất chấp để cả thế giới biết về vụ án đó cũng phải hỏi ra nguyên nhân, không chỉ là để tô điểm thêm cho thành tích của mình, mà quan trọng hơn là tôi cần cho gia đình Lý Duyệt một lời giải thích."

"Đúng, dù không hỏi tại sao, dựa vào DNA trùng khớp cũng có thể tuyên án tử hình Thẩm Trạch."

"Nhưng như vậy không công bằng với Lý Duyệt, họ không thể c.h.ế.t một cách không rõ ràng."

"Hơn nữa, cậu ta nói 'để người đời phán xét' khiến tôi cảm thấy vụ án này còn có ẩn tình."

8

Thực ra tôi hoàn toàn không muốn dính líu đến chuyện này.

Bao năm qua, tôi luôn cầu nguyện Thẩm Trạch bị bắt.

Nhưng giờ anh ta bị bắt rồi, tôi lại rơi vào một vòng xoáy khác.

Tôi phải phỏng vấn Thẩm Trạch, phải liên tục tiếp xúc với anh ta.

Tôi không hề muốn vậy, nhưng tôi không có tư cách từ chối, tôi cần phải lập công chuộc tội.

Giống như cảnh sát Tôn nói, tôi không thể để Lý Duyệt c.h.ế.t không rõ ràng.

Cuộc phỏng vấn Thẩm Trạch được ấn định sau ba ngày nữa, là thời gian anh ta chọn.

Anh ta nói ngày đó có ý nghĩa đặc biệt với anh ta.

Tôi biết rất rõ tại sao.

Đó là ngày giỗ của bố mẹ anh ta, anh ta yêu cầu tôi mỗi ngày đều phải thắp hương cho họ, nhưng riêng ngày này thì phải đốt rất nhiều vàng mã.

Khi đốt vàng mã còn phải nhẩm tên họ, để đảm bảo số vàng mã đó có thể gửi đến tay họ.

Anh ta nói bố mẹ anh ta lúc sinh thời không được hưởng phúc bao nhiêu, bây giờ c.h.ế.t rồi, phải để họ ở dưới đó có tiền tiêu không hết, ở nhà lầu, đi xe hơi, sống cuộc sống mà họ mong muốn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gap-lai-hung-thu/chuong-4.html.]

Rất nhanh đã đến ngày hẹn với Thẩm Trạch.

Vì không thể quay phim, tôi chỉ mang theo bút ghi âm.

Trạng thái của anh ta trông tốt hơn ba ngày trước rất nhiều.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Anh ta mở lời trước: "Cô Phương, cô có biết tôi còn một đứa em gái không?"

Bí mật lớn nhất đã bị cảnh sát Tôn biết, tôi không còn gì để sợ, nên nói chuyện cũng thoải mái hơn nhiều.

"Bớt nói mấy câu mập mờ kiểu đó đi, làm như chúng ta thân thiết lắm không bằng."

Anh ta dường như không nghe thấy lời mỉa mai của tôi, tự mình nói tiếp.

"Em gái tôi không có số may mắn như cô, nó c.h.ế.t năm mười bốn tuổi. Cô biết tại sao không?"

"Khó sinh."

Thái dương của tôi giật nảy.

"Cô là nhà báo, chắc cô hiểu rõ, hai từ khóa 'khó sinh' và 'mười bốn tuổi' đặt cạnh nhau thì bùng nổ đến mức nào, có thể lên top tìm kiếm, đúng không."

Xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, tôi bất giác hỏi.

"Là bị xâm hại hay là..."

9

Nhưng rõ ràng anh ta không muốn tiếp tục nói về vấn đề này.

"Kể cho cô nghe câu chuyện về bố tôi và người bạn thân của ông ấy nhé."

Thẩm Trạch nói, bố anh ta hồi trẻ từng dẫn dắt dân làng khởi nghiệp, ở nông thôn mà, nhiều nhất là trồng cây ăn quả, hoặc nông sản.

Bố Thẩm Trạch liên hệ được với người thu mua chuyên nghiệp, khiến cả làng già trẻ trai gái đều theo ông ấy làm ăn.

Họ lên kế hoạch rất tốt.

Nhưng đời không như là mơ, vài ngày trước khi thu hoạch thì bão về, hoa quả sắp chín cứ thế bị quật rơi xuống đất.

Công sức hơn nửa năm trời đổ sông đổ biển.

Rất nhiều dân làng đều đi vay vốn, hoa quả không bán được, tiền cũng không trả nổi.

Họ đến ngân hàng tư vấn, giám đốc nói có thể thế chấp nhà cũ, đợi có tiền rồi trả dần.

Chuyện trùng hợp hơn nữa đã xảy ra, làng của chúng tôi đột nhiên được một nhà phát triển bất động sản nhắm trúng.

Nhưng nhà đã thuộc về ngân hàng, cho dù có giải tỏa đền bù, dân làng cũng không lấy được tiền.

Dân làng bắt đầu nghi ngờ là bố tôi liên kết với nhà phát triển để gài bẫy.

"Không biết ai là người khởi xướng, họ bắt đầu ngày đêm kéo đến nhà tôi gây náo loạn."

"Cô Phương, cô đã từng ở kiểu nhà ở nông thôn chưa?"

Tôi lắc đầu.

"Kiểu nhà đó, dù cô có khóa cửa chính, chỉ cần dựng một cái thang là có thể trèo vào. Họ vào đập phá nhà tôi, thấy cái gì có giá trị là lấy."

"Dù bố tôi giải thích thế nào, họ đều tin chắc rằng từ đầu đến cuối là do bố tôi sắp đặt."

"Họ đ.á.n.h bố tôi trọng thương, cử người canh gác bên ngoài, không cho bố tôi đến bệnh viện."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Gặp Lại Hung Thủ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...