Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gian Phi Khó Làm

Chương 33

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Không phải mỗi một đoạn cảm tình đều có kết cục đại đoàn viên cảm động lòng

người, có đôi khi tìm quên cũng là một loại hạnh phúc.

============

Mùa xuân năm thứ tám, một chiếc xe ngựa hoa mỹ chậm rãi theo đội ngũ đưa

thân rời khỏi kinh thanh. Đây là nghĩa muội của Hoàng đế, Đại Dũng công

chú Ngọc Như Ý xuất giá.

Một sáng mùa xuân, Ngọc Như Ý vừa tỉnh giấc đã khôi phục thành một cô gái

văn tĩnh, yếu đuồi trước kia. Nàng không nhớ chuyện gì, nhìn thấy Thẩm

Tĩnh Chi và Quýnh vương thì sợ hãi trốn tránh, không giống như bình

thường nhảy sổ đến rồi kề vai sát cánh cùng nhau giở trò.

Lễ bộ thượng thư kích động đến rơi nước mắt, nữ nhi của hắn rốt cuộc

cu4ngthanh tỉnh, không hề thần kinh cũng không tuân theo quy củ nữa. Vì

thế hắn đơn giản làm theo lời phu nhân quá cố đã dặn dò, đem Ngọc Như Ý

gả cho biểu huynh ở xa của nàng.

Hai nhà là quan hệ bạn dì thân, khi còn bé hai người cũng từng gặp nhau,

tuy gia cảnh đối Phương không bằng mình nhưng điều quan trọng là lúc

trước Ngọc Như Ý bệnh tật quấn thân mà đối Phương vẫn không ghét bỏ,

trước sau vẫn muốn thực hiện lời hứa ngày xưa, gả nữ nhi cho một nhà

nhân nghĩa như vậy, Lễ bộ thượng thư tự nhiên là yên tâm vô cùng.

Đội ngũ đưa thân chậm rãi rời đi, bỗng nhiên phía sau vang lên tiếng vó

ngựa phi nhanh, trên lưng ngựa là một thân ảnh màu da cam, trên vai còn

có con bướm cực lớn phất phơ đón gió, từ xa cũng có thể nhận ra là Thẩm

Tĩnh Chi đến đưa tiễn.

Xốc màn xe lên, Thẩm Tĩnh Chi không nhúc nhích nhìn khuôn mặt vừa quen

thuộc vừa xa lạ trong xe, khỏa chu sa vẫn tiêm diễm như trước, ánh mắt

lại biểu lộ sự sợ hãi và kích động làm người ta thất vọng.

Thẩm Tĩnh Chi yên lặng nhìn Ngọc Như Ý trong chốc lát, cuối cùng, dùng ảo

thuật lấy từ trong tay ra một cọng liễu xanh ngắt, cúi người nói “ Ngọc

tiểu thư, đi đường cẩn thận” dứt lên liền lên ngựa, thối lui sang một

bên.

Đoàn xe dần dần biến mất, Thẩm Tĩnh Chi đưa tay sờ soạng khuôn mặt lấm lem

bũi đất, cười khổ một tiếng, quay đầu hướng nội thành phi đi. Không lâu

sau, một con ngựa khác chở Quýnh vương một thân màu vàng chói mắt xuất

hiện, miệng la lớn “ Tĩnh Chi, Tĩnh Chi, đợi ta với”

Đuổi tới, Quýnh vương vừa cười vừa hỏi “ Tĩnh Chi, ta còn tưởng ngươi sẽ cướp cô dâu chứ, thực đáng tiếc”

“Ta sẽ không làm chuyện điên khùng đâu” Thẩm Tĩnh Chi lườm hắn rồi thở dài “ Nàng đã đi rồi, không bao giờ trở lại nữa”

“Như Ý sao?” Quýnh vương vò đầu khó hiểu “ Ngươi đừng thương cảm như vậy

nữa, Như Ý chỉ là đi lập gia đình, chờ khi nàng quay lại nhà mẹ đẻ thăm

người thân thì có thể gặp lại mà”

Thẩm Tĩnh Chi cười cười, ngẩng đầu nhìn trời đến thất thần rồi bỗng nhiên mở miệng nói “ Hưởng Phúc huynh, ngươi tin có một thời không khác tồn tại

không?’ quay đầu nhìn bộ dạng ngây ngốc của Quýnh vương, hắn bật cười ha hả nói “ Quên đi, chúng ta về thành thôi”

Quýnh vương phóng ngựa tiến lên, vỗ vai Thẩm Tĩnh Chi nói “ Tĩnh Chi, đừng

khổ sở, ta cùng ngươi đến Nghi Xuân quán giải sầu, nghe nói ở đó mới có

mấy tiểu quan mới, bàn tay nhỏ bé, chậc chậc, mềm mại bóng loáng nha”

“Hưởng Phúc huynh.” Thẩm Tĩnh Chi tà nghễ liếc hắn một cái, nghiệm mặt nói “

Chú ý vị trí để tay của ngươi, chúng ta huynh đệ là huynh đệ, bằng hữu

thì bằng hữu nhưng mà nếu ngươi dám sờ loạn ta, ta nhất định sẽ đánh

ngươi”

Quýnh vương run lên một chút, ngượng ngùng thu hồi bàn tay không an phận.

Thẩm Tĩnh Chi cao giọng cười to, giơ roi thúc ngựa “ Đi, chúng ta thi

với nhau một trận, coi ai tới Nghi Xuân quán trước, người thua phải mời

khách”

“Tĩnh Chi, đợi ta với, ngươi thật sự quá âm hiểm , ta còn chưa chuẩn bị xong.”

Hai thân ảnh hoa mỹ nhanh chóng tiến vào Trường An làm các cô nương gào

thét chói tai, binh linh đang phiên trực vội nói “ Mau, mau, đi báo với

đình úy, Thẩm lang quan và Quýnh vương gia lại cỡi ngựa gây náo loạn

trên đường”

******************

Không lâu sau, Công bộ và Lễ bộ thượng tấu, vì ăn mừng mười năm ngày Doãn Thọ An đăng cơ, Công bộ đã hoàn thành nhiều công trình lớn, đặc biệt lễ vật lần này chính là công trình Đại Vân Hà được nhiều người chú ý.

Đại Vận Hà vốn là con sông lớn, thẳng một đường từ Lạc Thủy theo hướng nam

kéo dài tới Dư Hàng, rồi lại kéo dài gấp khúc theo hướng tây nam, mở

rộng đến vùng hồ Động Đình, là tuyến đường thủy vận chuyển nam bắc cũng

rất có lợi cho việc phòng chống lũ ở Trường Giang.

Công trình này đã khởi công rất lâu, dự kiến kéo dài đến mười bốn năm không

ngờ lại hoàn thành trước dự kiến hai năm, đương nhiên là làm cho Doãn

Thọ An long tâm đại duyệt, lập tức hạ lệnh xuống, hắn muốn nam tuần để

cắt băng khánh thành.

Đợi cho Lễ bộ chuẩn bị thỏa đáng, Doãn Thọ An liền mang theo Thẩm Tĩnh Thù, Thượng Quan Yến, Tô Giang Tả đám người chậm rãi xuất cung. Một đôi nghi thức giơ cao hồng côn mạ vàng dẫn đầu ra khỏi cửa thành, tiếp theo là

dàn nhạc, loan nghi, lọng chầu đủ các màu, vũ lâm lang mang kiếm theo

hầu hai bên, cung nhân nội thị túc trực hai bên loan giá của Hoàng đế

cùng phi tần, các đại thần cỡi ngựa hoặc ngồi kiệu đi theo sau.

Vừ ra tới ngoài thành bỗng nhiên thấy ngôn quan Trần Sơ đứng trên bờ tường.

Đối với chuyến nam tuần lần này, Ngự Sử đài đương nhiên là phản đối cực

lực, lời lẽ gay gắt, nghiêm khắc lên án công khai, nói là Thẩm Tĩnh Thù

giựt dây làm cho Doãn Thọ An sa vào ăn chơi, Thượng Quan Yến ngăn cản

bất lực, Tô Giang Tả phò tá thất trách. Tóm lại là từ trên xuống dưới,

từ Hoàng đến đến bá quan văn võ, từ Hoàng hậu đến phi tần đều bị mắng

chửi tập thể.

Cuối cùng, Doãn Thọ An vì tránh cho nhóm ngôn quan quá mức kích động mà phá

hỏng chuyến nam tuần, liền hạ lệnh tạm giam Ngự sử cùng trung thừa trong Hoàng cung, chờ Hoàng đế đi tuần xong sẽ thả người.

Ai ngờ, Trần Sơ lại chạy đến cửa thành gây náo loạn, hắn vẻ mặt kích động, vung kiếm hùng hồn nói “ Hoàng thượng, thả Ngự sử đại nhân ra, đình chỉ kế hoạch nam tuần đi, nếu không ngài hãy đạp qua thi thể thần mà đi”

Doãn Thọ An xoa xoa mi tâm, lập tức hạ lệnh dừng xe, lệnh đám người Tô Giang Tả đến cùng thương nghị đối sách. Chuyến đi này, Doãn Thọ An không mang theo Sở Trung Thiên và Thẩm Tĩnh Chi, lệnh cho bọn họ ở lại bảo vệ kinh thành, còn giao binh mã cho hai người cùng quản lý. Đi theo bên cạnh

rất ít người, văn có Tô Giang Tả, võ có Thượng Quan Cẩn, hoàng thân quốc thích chỉ một mình Quýnh vương, thêm một vài quan viên phụ trách hướng

dẫn kiêm làm chân chạy vặt.

Thương lượng hồi lâu, cảm thấy Trần Sơ bình thường chỉ nghe lời Sở Trung Thiên nói, mà lúc này hắn không có ở đây, cho nên muốn khuyên răn Trần Sơ

ngoan ngoãn xuống dưới là không thể.

Vì thế, mọi người quyết định, trước tiên Doãn Thọ An và Thẩm Tĩnh Thù sẽ

ra mặt, dùng lời lẽ dụ dỗ, phân tán sự chú ý của Trần Sơ, sau đó Thượng

Quan Yến và Thượng Quan Cẩn sẽ bất ngờ lên thành lâu tập kích hắn, tước

kiếm trong tay hắn, Tô Giang Tả cùng Quýnh vương phụ trách việc đánh hắn bất tỉnh, đặc biệt lưu ý Quýnh vương không được thừa dịp mà sờ loạn

Trần Sơ.

Trải qua sự đồng tâm hiệp lực của mọi người, cuối cùng cũng đã chế phục được Trần Sơ. Sau đó Doãn Thọ An đã đưa ra một quyết định vô cùng anh minh:

đem theo Trần Sơ đang hôn mê cùng đi nam tuần. Há miệng mắc quai, cho

hắn cùng đi, xem hắn còn ồn ào phản đối được nữa không.

Đội ngũ nam tuần theo đường thủy thẳng tiến, vì không muốn nhiễu loạn đến

dân chúng nên Doãn Thọ An chỉ ra lệnh cho quan viên sở tại đến báo cáo

công tác, không cần gióng trống khua chiên đón rước, dân chúng vẫn sinh

sống như cũ, cũng không ban lịnh ngăn cấm đi lại hay đánh bắt trên sông. Vừa đi vừa ngắm cảnh, tìm hiểu dân tình thế thái, khảo sát các công

trình thủy lợi…bất tri bất giác đã tới Dư Hàng.

Doãn Thọ An tiếp kiến huyện lệnh Dư Hàng cùng các quan viên xong liền ra

lệnh cho các tài tử trong vùng tiếp kiến. Theo tin tình báo thì tài tử

Dư Hàng người nào cũng bụng đầy kinh luân, bàn chuyện triều đình thì khí thế hùng hồn, ỷ tài cho nên khinh thường tham gia khoa cử. Lần này Doãn Thọ An thiết yến, mời vài nhân vật nổi bậc, muốn qua đó mà mượn sức của sĩ tử Giang Nam.

Nhưng mọi việc đã chuẩn bị thỏa đáng, chỉ có chuyện ai đi nghênh đón lại là

vấn đề đau đầu. Quan viên Lễ bộ đều nói phải có người kiến thức uyên bái đi cùng, để khi đi đường nói chuyện cũng có người hỗ trợ, nếu chỉ có

một mình, sợ khi đó không ứng phó được lại làm xấu mặt triều đình.

Theo lệ thường, ai nấy đều cho rằng trọng trách này sẽ được giao cho Tô

Giang Tả nhưng Doãn Thọ An lại không vội đám ứng hành động tự nguyện ra

trận giết giặt của Tô Giang Tả mà suy nghĩ hồi lâu mới gọi Tiểu Huyền Tử đến phân phó vài câu. Tiểu Huyền Tử trợn to mắt nhìn hắn, cuối cùng mới che miệng, cười trộm rồi lui ra.

Doãn Thọ An ha ha cười, quay lại nói với mọi người “ Ta đã có an bài chuyện

phái người đi nghênh đón, Thái phó vất vả chuẩn bị yến hội không phiền

người lại phải bôn ba thêm nữa, các ngươi trước lui xuống nghỉ tạm đi,

đúng rồi, Quýnh hoàng thức ở lại, ta có chuyện quan trọng muốn thương

lượng:

Đã nói như vậy, tuy mọi người vẫn còn nghi ngờ nhưng đều hành lễ lui ra,

chỉ có Quýnh vương bị điểm danh ở lại thì ủ rủ không vui, tâm không cam

lòng không nguyện chậm rãi đi về phía Doãn Thọ An.

Tô Giang Tả là người cuối cùng rời khỏi khoang thuyền, trước khi đi còn hồ nghi quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Doãn Thọ An dựa người vào gối dựa mỉm

cười tủm tỉm mà Quýnh vương thì như đang cầu xin gì đó.

Tô Giang Tả nhanh chóng lui ra nhưng trong lòng không hiêu sao lại thấy

nặng trĩu. Từ lúc nam tuần tới giờ, Doãn Thọ An dường như có chuyện gì

đó gạt mọi người, những chuyện quan trọng cũng không giao cho hắn làm mà chuyển giao cho quan viên các bộ cùng nhau xử lý. Đây là có ý gì? Hay

là muốn phân chia quyền lực?

Mà chuyện ngoài dự đoán nhất là suốt dọc đường đi, người bị Doãn Thọ An

thường xuyên triệu hồi lại không phải Thượng Quan Cẩn cũng không phải Tô Giang Tả hắn mà chính là Quýnh vương. Hai người thường xuyên nhốt mình

trong khoang thuyền, nhỏ to chuyện trò, không biết đang mưu tính cái gì.

Tô Giang Tả lại liếc mắt nhìn vào khoang thuyền, chỉ thấy Doãn Thọ An tuy

rằng tươi cười nhu hòa nhưng vẻ mặt biểu lộ sự kiên nghị, hắn không khỏi thở dài một hơi, trong đầu chợt hiểu rõ.

Thì ra tiểu nam hài từng nắm góc áo hắn, khóc lóc cầu xin “ Thái phó đánh

nhẹ thôi: đã sớm trưởng thành, không còn là hài đồng mười một tuổi nữa

mà là thiếu niên thiên tử mười chín tuổi. Bảo kiếm đã ra khỏi vỏ, lộ ra

mũi kiếm sắc bén.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 33
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...