Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Gian Phi Khó Làm

Chương 40

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thế gian, những người lại nói ra những lời tâm tình ngọt ngào động lòng

người: ta chính là ỷ vào ngươi yêu ta, có bản lĩnh thì ngươi động đến ta nha!

============

Hôm sau lâm triều, trải qua sự thêm mắm dặm muối của quần thần, việc Thượng Quan Yến thăm bệnh Tô Giang Tả lại trở thành chuyện tình cảm có thâm

tình cũng có ngược ái, trở thành Doãn Thọ An chia rẻ uyên ương, Thượng

Quan Yến nửa đêm thăm Tô tướng. Với sự đưa tin nhiệt tình của quần thần

thì tin tức lan truyền còn nhanh hơn gió thổi, e là chẳng mấy chốc sẽ

truyền đến dân gian.

Một trong ba nhân vật chính của câu chuyện, Doãn Thọ An lúc này vẻ mặt thâm trầm, tâm tình không tốt, xử lý xong chính sự cũng không nói sẽ xử lý

hai người kia thế nào.

Những cung nhân nội thị dám bàn tán tới chuyện này cũng bị giam lại. Mấy ngày sau, hai ngôn quan mạnh mẽ yêu cầu Doãn Thọ An nghiêm trị Thượng Quan

Yến và Tô Giang Tả để làm gương. Doãn Thọ An tính tình luôn rất tốt lại

khó có lần nổi bão, ném thẳng tấu chương vào hai người, ra lệnh lôi ra

ngoài đánh hai mươi đại bản. Sau đó Doãn Thọ An không nói tiếng nào mà

bỏ đi.

Trong lúc nhất thời, không ai dám đề cập tới việc này nữa, cũng không ai đoán được Doãn Thọ An đang nghĩ gì, ngay cả Thẩm Tĩnh Thù cũng cực kỳ thức

thời, không dám trêu chọc hắn. Đêm nay, Thẩm Tĩnh Thù chuẩn bị một bàn

rượu và thức ăn, cùng Doãn Thọ An ngắm trăng. Doãn Thọ An mấy ngày qua

âm tình bắt định, trong lòng chất chứa phiền muộn nên uống liên tục, một ly lại một ly, rất nhanh đã say đến bất tỉnh nhân sự.

Thẩm Tĩnh Thù dìu hắn lên giường, cởi hài, đắp chăn cho hắn. Sau khi thu xếp ổn thỏa, nàng vụng trộm lấy lệnh bài xuất cung trong người Doãn Thọ An

bỏ vào tay áo, rồi rời khỏi An Tuệ cung, ra lệnh cho Thương Nga và Tiểu

Huyền Tử ở lại hầu hạ, còn mình tự cầm lồng đèn đến An Đức cung, nơi

Thượng Quan Yến đang bị giam lỏng.

Binh linh canh giữ thấy có lệnh bài của Doãn Thọ An, hơn nữa người tới lại

là Thục phi được sủng ái nói, đương nhiên tin vào lời nàng nói “ Hoàng

thượng muốn nửa đêm bí mật thẩm vấn Hoàng hậu nương nương”, còn giúp

nàng thuận lợi đưa Thượng Quan Yến đi.

Kéo Thượng Quan Yến chạy vội qua các cung điện, rất nhanh đã đến cửa cung,

lúc này Thẩm Tĩnh Thù mới dừng chân, đưa lên bài cho Thượng Quan Yến,

vội vàng nói “ Hoàng hậu tỷ tỷ, ngươi đi nhanh đi, ta đã giảm bớt túc vệ tuần tra, có lệnh bài trong tay, bọn họ sẽ không gây trở ngại cho

ngươi”

Thượng Quan Yến nhìn nàng, môi giật giật, cuối cùng đưa tay ôm lấy nàng “ Ngươi cẩn thận” sau đó nhảy ra ngoài cửa cung.

Ra khỏi cung, Thượng Quan Yến liền đến thẳng Tô phủ, ngoài dự đoán của mọi người, Thẩm Tĩnh Chi chỉ nhìn thoáng qua lệnh bài rồi ra hiệu cho mọi

người để nàng vào, không hỏi một câu. Thượng Quan Yến cõng Tô Giang Tả

sắc mặt tái nhợt nhảy lên bờ tường, nhẹ nhàng giải quyết mấy tên thị vệ

giữ cửa, hốt hoảng chạy tới cửa thành thì lúc này trời chưa sáng hẳn,

cửa thành vẫn bị khóa.

Hai người ở bên cửa thành, vất vả chờ đợi đến lúc gà gáy, mặt trời ló dạng

liền hóa trang thành lão ông lão bà, tập tễnh xin ra ngoài thành, lấy cớ là đi dự đám cưới của cháu ngoại.

Lính giữ cửa thành đi quanh hai người một vòng, muốn hỏi thêm vài câu chợt

thấy Kinh triệu doãn và Sở Trung Thiên mang binh đến, vội vàng nghênh

đón. Kinh triệu doãn truyền khẩu dụ của Hoàng đế: Hoàng hậu nương nương

và Tô tướng đại nhân bỏ trốn, lập tức khóa kín bốn cổng thành, kiểm tra

kỹ từng người muốn ra khỏi thành.

Nghe được tin này, Thượng Quan Yến nhịn không được mà lo lắng, Doãn Thọ An

đã biết chuyện nàng bỏ trốn, vậy Thẩm Tĩnh Thù thì sao? Nàng sẽ không có việc gì chứ? Chợt ngước mắt lên, đối diện ánh mắt sáng quắc của Sở

Trung Thiên, nàng vội vàng cụp mắt cúi đầu.

Sở Trung Thiên hồ nghi đi tới, nhìn quét hai người một vòng, hỏi: “Các ngươi là ai?”

Tô Giang Tả vội vàng chắn ở phía trước, nói lại lý do lấn nữa. Sở Trung

Thiên yên lặng nhìn hai người, cuối cùng quay lại nói với binh lính “

Hai người này đã già, đi lại cũng không dễ dàng gì, để cho bọn họ đi đi, đừng làm trễ giờ lành”

Thượng Quan Yến mừng rỡ, vội vàng kéo Tô Giang Tả liên tục nói lời cảm tạ rồi

hướng cửa thành mà đi, được vài bước bỗng nghe Sở Trung Thiên gọi lại “

Vị đại nương này, chờ một chút” hắn đi lên, đưa hai thỏi bạc nói “ Đại

nương, ngươi thật sơ ý, làm rơi bạc cũng không biết”

Dứt lời, hắn dúi hai thỏi bạc vào tay Thượng Quan Yến, thấp giọng nói “đi

đường cẩn thận” rồi thối lui vài bước, khoanh tay nhìn chăm chú hướng

hai người rời đi.

Ba người bụng đầy tâm sự nên không ai để ý tới Kinh triệu doãn nãy giờ vẫn đứng trên tường thành, khóe miệng nở nụ cười đầy ẩn ý…

****************************

Tiễn bước Thượng Quan Yến, Thẩm Tĩnh Thù trở lại An Tuệ cung, Doãn Thọ An

vẫn còn say. Nàng thay quần áo, an tâm nằm xuống cạnh hắn, ngủ thật say. Cho đến bình minh, nàng đột nhiên bị tiếng rống giận của Doãn Thọ An

làm thức tỉnh, vội vàng đứng dậy, nhìn xem có chuyện gì thì thấy thị vệ ở An Đức cung đang quỳ gối bẩm báo với Doãn Thọ An việc gì đó. Thẩm Tĩnh

Thù trong lòng lo lắng: nhanh như vậy đã bị phát hiện rồi, không biết

Hoàng hậu tỷ tỷ và Thái phó có trốn thoát được không.

Doãn Thọ An nghe thị vệ báo cáo xong, sắc mặt âm trầm liếc nhìn Thẩm Tĩnh

Thù đang đứng nghe lén, không khí chợt lạnh hơn vài phần, trầm giọng

quát “ Thù Thù, lại đây”

Thẩm Tĩnh Thù chậm rài đi tới, trong đầu thầm nghĩ làm cách nào để che giấu

mọi việc thì Doãn Thọ An đã lớn tiếng chất vấn “ Hoàng hậu cầm lệnh bài

của ta trốn thoát, là ngươi trộm đúng không?”

Thẩm Tĩnh Thù xoay chuyển tròng mắt, đang tính dù có đánh chết cũng không

thừa nhận nhưng nhìn thất ánh mắt bi thương cùng vẻ mặt thất vọng của

Doãn Thọ An “ Thù Thù, không được gạt ta” nàng nhất thời mềm lòng, chột

dạ gật đầu

“Thật là ngươi trộm ? !” Doãn Thọ An giận vô cùng, trán nổi gân xanh, tiến

tới nắm chặt cổ tay Thẩm Tĩnh Thù, nghiến răng nghiến lợi truy vấn “

Ngươi đêm qua chuốc ta uống say để trộm lệnh bài?”

Ngữ khí tức giận và kích động, Thẩm Tĩnh Thù không khỏi run lên, tâm hoảng ý loạn, kéo lấy ống tay áo hắn, nũng nịu gọi “ Thọ Thọ…”

“Thục phi, ngươi thật to gan!” Doãn Thọ An hất tay nàng, trừng mắt hét lớn.

Thiên tử phát hỏa, người của An Tuệ cung sợ tới mức tất cả đều quỳ

xuống. Thẩm Tĩnh Thù cũng chưa bao giờ thấy Doãn Thọ An giận đến vậy,

cũng lập tức quỳ xuống, miệng méo xệch, bộ dáng như muốn khóc.

“Không được khóc, ta sẽ không tha thứ việc ngươi làm” Dõa Thọ An chỉ tay vào

nàng, biểu tình hung dữ tới mức Thẩm Tĩnh Thù đang muốn khóc cũng thu

hồi nước mắt lại. Doãn Thọ An tức giận đi đến trước điện giai tiền, đấm

mạnh vào lan can bạch ngọc, lớn tiếng phân phó “ Thục phi trộm lệnh bài, thả khâm phạm, lập tức nhốt vào thiên lao”

Hắn lại ngẩng đầu nhìn chân trời vẫn còn tối đen “ Trời vẫn chưa sáng, cửa

thành chưa mở, bọn họ nhất định chưa ra khỏi kinh thành, truyện lệnh cho Kinh triệu doãn tạm thời không được mở bốn cửa thành, ai muốn ra ngoài

đều phải kiểm tra nghiêm ngặt, truy hỏi từng người một cho ta. Còn nữa,

kêu Sở Trung Thiên cùng phối hợp tìm người, hoàng hậu võ công cao, chỉ

có hắn mới chế ngự được”

Mọi người vội vàng chia nhau đi làm việc, Doãn Thọ An liếc nhìn Thẩm Tĩnh

Thù một cái, ngoan tâm quay đầu đi “ Lập tức áp giải Thục phi đi”

Thẩm Tĩnh Thù chậm rãi đi vào thiên lao. Vì Doãn Thọ An chưa nói xử phạt

nàng thế nào, cũng không tước bỏ phong hào của nàng cho nên thị vệ không hiểu ý hắn muốn gì, càng không dám tùy tiện có hành động quá đáng với

Thẩm Tĩnh Thù, để mặc nàng từ từ đi. Tiểu Huyền Tử và Thương Nga tìm

Doãn Thọ An cầu tình cũng bị đuổi trở về, đành phải đứng từ xa nhìn

nàng.

Cửa thiên lao âm trầm khủng bố đã hiện ra trước mắt mà vẫn không nghe có

lời ân xá, Thẩm Tĩnh Thù quay đầu nhìn bóng dáng mơ hồ từ xa, nước mắt

tràn mi, thầm gọi : Thọ Thọ.

Cửa thiên lao đóng lại, bóng dáng màu trắng cũng không còn thấy nữa, Doãn

Thọ An hít sâu một hơi, quay người lại bỗng thấy có một nội thị đến cạnh Tiểu Huyền Tử liên tục nháy mắt, bộ dáng muốn nói lại thôi.

Doãn Thọ An tức giận nhíu mày “ Chuyện gì mà lén lút thì thầm, nói mau”

Nội thị vội vàng tiến lên bẩm báo “ Khởi bẩm Hoàng thượng, Kinh triệu doãn

đại nhân khẩn tấu, ở cửa thành phát hiện một đôi lão phu phụ khả nghi

đang vội vã ra khỏi thành, ai ngờ Sở đình úy chỉ tùy tiện hỏi vài câu đã để bọn họ đi. Sau Kinh triệu doãn đại nhân thấy không ổn, phái người đi theo dõi bọn họ, quả nhiên hai người đó chính là Hoàng hậu và Tô tướng

đại nhân. Hiện Kinh triệu doãn đại nhân đã mang binh đi bắt người, tin

rằng bọn họ chạy cũng chưa xa lắm”

“Tốt lắm.” Doãn Thọ An cười lạnh một tiếng, hướng Tiểu Huyền tử khoa tay múa chân nói, “Nhìn đi, đây là những người mà ta tín nhiệm đó”. Hắn lập tức xoay người phân phó “ Người đâu, truyền khẩu dụ của ta, lập tức điều ba trăm ngự lâm quân, ta muốn tự mình đi truy bắt Thượng Quan Yến và Tô

Giang Tả về quy án”

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 40
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.75x
1x
1.25x
1.5x
2x
Đang Tải...