Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Từ hai

giờ tới năm giờ sáng ngày Mười ba tháng Tám năm 2002, mưa sao băng Anh Tiên [1]

đạt tới mức cực đại, chỉ cần đứng ở một nơi rộng rãi là có thể quan sát được

bằng mắt thường.

[1] Tên tiếng Anh là

Perseus

Tôi

đang tối mắt tối mũi vì bản thảo thì đọc được một bản tin, trong đầu liền xuất

hiện biết bao nhiêu ảo tưởng đẹp đẽ, tôi lập tức gọi điện thoại cho A Vy:

“Chúng

ta có thể cùng thức đêm để viết truyện, đến lúc ba giờ sáng sẽ hẹn nhau đi ra

ngoài để ngắm mưa sao băng. Thử nghĩ xem, chúng ta có thể cùng lúc nhìn thấy

một ngôi sao lướt qua bầu trời. Điều này chẳng phải là rất lãng mạn sao?”, tôi

rất vui vẻ, tấm tắc khen ngợi ý kiến mình vừa đưa ra.

“Thức

đêm viết truyện”, ở đầu dây bên kia A Vy nói, “Xin lỗi nhé, tớ nộp bản thảo

rồi, không muốn tiếp tục thưởng thức mùi vị địa ngục đó nữa

đâu. Tớ có thể gọi cậu dậy lúc ba giờ sáng, nhưng ở chỗ chúng tớ không ngắm

được sao băng”.

A Vy

thấy đề nghị của tôi chẳng lãng mạn chút nào. Tôi không can tâm, lại tiếp tục

gọi điện cho một người bạn khác là A Chi:

“Thức

đêm viết truyện? Thôi đi. Tớ đã viết đến chương chín rồi, việc gì phải thức đêm

với cậu nữa.”

Lại một

gáo nước lạnh dội lên đầu tôi… Haizzz, mình quên mất! A Chi ngoan ngoãn chứ đâu

giống mình.

Hai lần

bị từ chối thẳng thừng, tôi cảm thấy bị tổn thương, đương nhiên ý tưởng thức

đêm để viết truyện cũng như sao băng lướt qua không còn dấu vết. (Tối đó tôi đi

ngủ rất sớm, nghĩ tới những điều A Chi đã nói: phụ nữ lớn tuổi rồi, không chịu

nổi sự giày vò của việc thức đêm. Có lý, thực sự rất có lý. Bé ngoan A Chi đã

nói thì nhất định chúng ta phải nghe theo rồi.)

Ý định thức

đêm viết truyện đã bị bay lên chín tầng mây, nhưng tôi vẫn không quên việc ngắm

mưa sao băng. Ba giờ sáng ngày hôm đó, tôi bỗng bị một sức mạnh vô hình kêu gọi

– tiếng gọi của tự nhiên, tiếng Anh gọi là Nature is calling, có nghĩa là đi vệ

sinh – xem đồng hồ, thật đúng giờ, tôi vội vội vàng vàng bước ra ngoài cửa.

Woa…!

Bên ngoài, trời tối đen như mực, lại thêm tiết tháng Bảy âm lịch… Tôi càng thấy

thích thú, niềm vui của tôi giống như quả bóng bơm hơi được thả bay lên trời.

“Anh…

anh… dậy… dậy đi anh! Dậy ngắm mưa sao băng với người ta…”

Người

đàn ông đang nằm trên giường không có phản ứng gì, nhưng tôi đâu dễ bỏ qua như

thế… Ôi, không phải chứ, chuyện vui thế này nhất định phải chia sẻ cùng chồng…

Hihi… Sau một hồi giằng co lên xuống, cuối cùng chồng tôi cũng tỉnh!

“Ưm!

Ngắm sao băng nào!”

Tôi

càng thêm đắc ý, háo hức kéo người chồng tội nghiệp còn đang mơ mơ màng màng đó

đi ra ngoài. Trước cửa nhà tôi có một dòng sông nhỏ - chính là dòng Cơ Long mà

hầu như năm nào cũng dâng nước ngập lụt ấy… - bờ đê bên sông quả là nơi rất

thuận lợi để ngắm sao.

Quả

nhiên, nằm xuống không lâu đã nhìn thấy ngay một ngôi sao vụt qua. Liền cầu

nguyện… Sao băng! Xin cho con lần này nộp bản thảo đúng hạn!

Liên

tục thấy năm ngôi sao vụt qua, cầu nguyện năm lần, cuối cùng tôi cũng rất thỏa

mãn mà quay về. Về tới nhà, tôi mệt quá nên ngả lưng xuống là ngủ luôn, còn mơ

thấy mình gọi điện thoại cho biên tập viên.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...