Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giày Thuỷ Tinh Nối Duyên

Chương 6

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mỗi một ngày qua đi, tôi lại càng không

thể ngăn mình thêm yêu anh...

Yêu anh, thích nhìn anh ăn cơm tôi nấu.

Yêu anh, thích nghe anh nói những lời

phấn khởi.

Yêu anh, thích nhìn nụ cười mãn nguyện

của anh.

Tôi thích những điều thật bình thường và

đơn giản: anh đã no, anh thoải mái, anh bình an, anh hài lòng, anh khỏe mạnh,

anh vui vẻ.

Autumn

Trên

đường về nhà trọ của Thu Thần, Thạch Chấn Vũ luôn yên lặng. Anh chỉ chăm chăm

nhìn tấm kính chắn gió, tay nắm vô lăng mà như muốn bóp nát nó. Thu Thần thậm

chí còn nghi ngờ liệu anh còn nhớ đến sự tồn tại của cô không.

Đương

nhiên... anh đang nghĩ tới Băng Lan!

Tuy sớm

đã chuẩn bị tâm lý, cũng tự cho rằng mình là người kiên cường, mạnh mẽ, nhưng

Thu Thần vẫn cảm thấy đau lòng.

“Tới

rồi! Rẽ phải!" Cô chỉ chỗ cho anh dừng xe, hai người cùng lên lầu.

"Đợi

em một chút. Em xong ngay." Thu Thần nói xong, đi vào phòng mình để Thạch

Chấn Vũ đứng ngoài phòng khách.

"Để

anh giúp em."

"Không

cần, nhanh thôi, cũng chỉ có vài túi đồ thôi mà."

Lúc Thu

Thần bước ra ngoài, nét mặt của Thạch Chấn Vũ đẩy vẻ ngạc nhiên.

“Chỉ

thế thôi à?"

“Chỉ

thế thôi!"

“Có một

va li đu lịch?"

"Vâng!"

Anh

chau mày. Làm trò gì thế này? Ra nước ngoài anh còn mang đồ nhiều hơn cả cô ấy.

Hơn nữa anh còn đi xe du lịch tới nữa…

"Vài

ngày nữa em dọn xong anh sẽ gọi người của công ty tới chuyển giúp." Có thể

đây đã là một phần đồ đạc.

"Dọn

xong cái gì cơ? Em đã dọn dẹp xong rồi mà!"

Thạch

Chấn Vũ tròn mắt hỏi: "Thế đồ đạc ở nhà trọ của em thì sao?".

"Đương

nhiên là vẫn để ở đây rồi."

"Chẳng

phải đây là nhà trọ sao?"

"Vâng!"

"Em

không định trả phòng à?"

"Vâng!"

"Vì

sao?"

"Vì

sao? Khi nào em muốn thì có thể quay về chứ sao!"

"Em

đã lấy anh rồi, anh có nhà." Thạch Chấn Vũ cắn răng nói từng lời. Không

biết vì sao, hành động của cô làm anh rất khó chịu.

"Đúng,

em có thể ở nhà anh. Nhưng chủ căn nhà này là bạn thân của em, anh ấy cho em

thuê với giá rẻ, dùng để để đồ cũng tiện."

"Tiền

không phải là vấn đề!", giọng anh trở nên lạnh lùng.

"Em

biết đối với anh, tiền không là vấn đề. Em chỉ muốn giữ một nơi để lúc cần thì

dùng thôi."

Lúc cần

thì dùng? Là ý gì chứ?

"Haizzz,

anh đừng tính toán nhiều như thế dù sao thì cứ làm thế đi! Chúng ta mau về thôi!"

không muốn anh tiếp tục đi sâu vào vấn đề này nữa, biện pháp thông minh nhất

lúc này là kéo anh đi chỗ khác.

"Ông

nội đang chờ chúng ta về. Tối nay em muốn là một cô cháu dâu tốt, nấu một bữa

cơm thật ngon để ông nội không còn kêu ca gì nữa, được chứ?"

Không

để anh có cơ hội từ chối, Thu Thần nhấc va li lên:

"Ôi!

Nặng quá! Anh giúp em được không?", cô tỏ vẻ tội nghiệp.

Ngày

hôm sau, Thạch Chấn Vũ tỉnh dậy, Thu Thần vẫn còn đang ngủ.

Anh nhẹ

nhàng dịch người ra, không muốn cô tỉnh giấc, còn cô thì tự động xích ra. Mới

cưới được ba hôm, hai người đã quen với việc thân thiết như thế rồi.

Thạch

Chấn Vũ nhìn người nằm bên cạnh. Lúc cô ngủ trông giống như một đứa trẻ, đôi

môi hổng nhỏ nhắn hé mở, hơi thở đều đặn. Thật khó có thể tưởng tượng được giờ

chính là Thu Thần mà anh quen biết ngày trước.

Anh rất

thích được cùng với bà chủ quán Thu Thần trước đây trò chuyện, uống rượu, là

bạn của anh. Nhưng Thu Thần bây giờ...

Giờ

chính anh cũng khó khẳng định được tình cảm của mình dành cho cô, bởi ngay cả

anh cũng thấy lạ lẫm trước những cảm giác về cô...

Thôi,

đừng nghĩ nhiều thế nữa! Thạch Chấn Vũ tự nhắc nhở mình. Anh vốn không phải

người bỏ nhiều thời gian để đi phân tích những chuyện linh tinh, anh thường có

khuynh hướng tin tưởng tuyệt đối vào việc mình đã xác định, rồi chiếu theo đó

mà vạch kế hoạch và thực hiện. Giống như lúc đầu anh xác định đối với Băng Lan,

giống như anh quyết định kết hôn với Thu Thần.

Không

cảm nhận thấy sự ấm áp bên mình, Thu Thần hoảng hốt tỉnh dậy.

Mở mắt,

nhìn thấy đèn phòng tắm bật sáng, và nghe thấy cả tiếng máy sấy tóc, cô mới mỉm

cười. Biết anh vẫn ở gần mình, cô yên tâm và thấy hài lòng.

Cô gạt

chăn ra và đi đến chỗ anh.

Anh

không biết cô đang đứng bên cạnh phòng tắm.

Tiếng

máy sấy tóc dừng lại, tiếp theo là một tràng lẩm bẩm.

Thu

Thần nheo mày, nhìn anh đang lau tóc. Những sợi tóc cứng bị ép xuống khi lược

chải qua, nhưng được một lúc thì chúng lại dựng đứng lên.

Sau đó

là lại một tràng lẩm bẩm.

"Hi

hi", cô bật cười.

Thạch

Chấn Vũ quay đầu lại:

"Thu

Thần..." Trên khuôn mặt anh, đầu tiên là vẻ thảm hại, sau đó thì đôi môi

mím chặt

Haizzz'!

Bây giờ chắc anh ấy chẳng vui vẻ gì! Có thể anh không muốn cô nhìn thấy anh

trong dáng vẻ không còn mấy sự tôn nghiêm của đàn ông.

"Em

giúp anh nhé!"

Cô cầm

lược và máy sấy tóc trên tay anh, kéo anh đến ngồi trước bàn trang điểm.

Cô bôi

một ít keo lên tóc anh, sau đó khéo léo sử dụng lược và máy sấy tóc, mới chỉ

vài ba lần chải mà tóc anh đã thành nếp

"Chải

đầu không cần phải dùng sức quá thế đâu, tóc cùa đàn ông là thứ rất quý giá

mà", cô vừa cười vừa nói.

Biết cô

đang đùa mình, Thạch Chấn Vũ trừng mắt nhìn cô trong gương.

Nhưng

anh không thể không thừa nhận là cô thật khéo tay, chỉ cần vài động tác là đã

làm xong công việc mà anh gặp khó khăn vào mỗi buổi sáng, hơn nữa những hành

động của cô cũng làm anh thấy rất thoải mái.

"Em

thật khéo", nhìn cô ở trong gương, anh nói.

"Đương

nhiên rồi!", Thu Thần không hề khiêm tốn, "Em từng làm trong tiệm cắt

tóc hai năm liền mà".

Thạch

Chấn Vũ ngạc nhiên "Chưa nghe em kể bao giờ".

"Những

điều em chưa kể còn nhiều lắm. Gần như việc nào em cũng làm qua rồi, đưa báo

này, giúp người ta gội đầu này, phục vụ bàn này... Nói chung là việc gì kiếm

được tiền, em cũng làm hết."

Anh

trầm nét mặt nghĩ tới những khổ sở mà cô đã trải qua, trong lòng anh bỗng dây

lên sự tức giận và cả nỗi đau đớn nghẹn ngào.

"Được

rồi! Xong rồi nhé!"

Thu

Thần hài lòng nhìn tác phẩm của mình, vốn dĩ không hề chú ý tới nét mặt vừa

trầm xuống của anh. Trên gương phản chiếu nụ cười rạng rỡ.

* * *

Không

ngờ sáng hôm đó, lần đầu tiên hai người cãi nhau.

Ngày

thứ ba sau lễ cưới, Thu Thần định về Quan Ngoại làm việc.

Vừa ăn

sáng xong, Thạch Chấn Vũ nói đưa cô đến cửa hàng.

"Không

cần đâu! Chẳng phải anh cũng đi làm sao? Em đi xe buýt cũng được."

"Không

được!" Anh rất ít khi nói với cô bằng thái độ nghiêm túc như thế. Thu Thần

cảm thấy anh đã thay đổi thái độ. Không biết điều đó là hay hay dở.

"Được

rồi! Nếu anh quyết định thế thì đi thôi!" Thu Thần nói xong liền đi ra

ngoài cửa.

"Chờ

một chút."

"Chuyện

gì ạ?"

"Em

mặc thế này sao?"

“Có gì

không đúng ạ?" Thu Thần cúi xuống nhìn quần áo của mình. Có vấn đề gì đâu!

Mình có mặc đồ ngủ ra ngoài đường đâu. Cô mặc bộ đồ trắng hở vai, rất hợp với

vóc dáng, chiếc váy ngắn đế lộ đôi chân dài. Cô tự cho điểm tối đa về phong

cách ăn mặc của mình.

"Đi

thay ngay! Anh không cho mặc hở hang thế này ra ngoài!", anh chau mày nhìn

cô.

“Anh

không cho?", Thu Thần chưa kịp hiểu những gì mình vừa nghe thấy.

"Đúng."

Cô cảm

thấy rất hoang đường. Tại sao mới lấy nhau được ba ngày người đàn ông này lại

đổi tính thành một người độc tài như thế.

"Bộ

này chẳng sao cả, chẳng phải trước đây đến cửa hàng, anh cũng thấy em mặc thế

rồi còn gì", cô lý sự.

"Không

được. Có biết bao nhiêu thằng đàn ông nhìn em mặc thế này? Em nghĩ họ sẽ nhìn

em bằng con mắt như thế nào?"

"Thôi

xin anh! Chẳng phải trước đây anh cũng là khách sao?"

"Anh

nói không được là không được! Em đi thay ngay, nếu không thì hôm nay đừng bước

chân ra khỏi cửa"

"Thạch

Chấn Vũ, anh sao thế?" Thu Thần không tin nổi những gì mình nghe thấy.

Anh giữ

nguyên thái độ. Anh nheo mắt, nói từng từ từng chữ một để dọa cô:

"Em

muốn tự thay, hay anh phải thay hộ?"

Thu

Thần trừng mắt, vài giây sau cô mới hiểu thái độ của anh là thật.

"Này!

Anh điên thật rồi." Thu Thần giậm chân, tức khí quay lưng đi thẳng lên

lầu.

Cô đạp

cửa phòng thật mạnh để tỏ thái độ tức giận của mình. Tuy hành động này rất ấu

trĩ nhưng lại giúp cô trút bỏ bớt nỗi bực dọc. Sau đó cô lấy trong tủ quần áo

ra một bộ kín đáo nhất bực tức mặc vào.

Vừa ra

khỏi phòng, cô gặp Băng Lan.

"Chị

Thu Thần, chị sao thế?"

Băng

Lan chưa nhìn thấy dáng vẻ tức giận của Thu Thần bao giờ.

"Thạch

Chấn Vũ! Anh ấy dám nói chị ăn mặc hở hang quá, phải thay bộ khác mới cho phép

chị ra ngoài!"

Thu

Thần tưởng Băng Lan cũng tức giận như mình, không ngờ cô ấy lại che miệng cười

"Có

gì đâu chị! Anh Thạch vẫn cổ hủ thể mà, anh ấy cũng không cho em mặc váy ngắn

ra ngoài! Có điều em không ngờ anh ấy cũng làm thế với chị."

Anh

ấy cũng quy định như thế với Băng Lan. Điều đó có nghĩa là gì nhỉ? Trước đây

cho dù cô ăn mặc gợi cảm thế nào trước mặt anh, anh cũng không quan tâm, bây

giờ, có phải điều này có nghĩa là anh bắt đầu quan tâm tới cô rồi không?

Thu

Thần ngẩn ngơ nghĩ về chuyện đó. Nỗi tức giận khi nãy đã sớm biến mất.

Lúc cô

thất thần đi xuống lầu, Thạch Chấn Vũ nhìn cô, anh vẫn còn chau mày.

"Sao

trông em vẫn…”

"Trông

thế nào?"

Anh nói

giọng không vui: "Được rồi! Chúng ta đi thôií".

Rốt

cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng hiểu sao mà hôm nay nhìn Thu Thần kiểu gì anh

cũng thấy cô rất gợi cảm.

Cô tới

gần, anh có thể ngửi thấy hương thơm trên cơ thể cô, cảm thấy được hơi ấm.

Hương thơm và hơi ấm đó làm anh nhớ rõ những cảm giác nóng bỏng trong đêm. Điều

ấy mách bảo anh, dưới lóp quần áo đó là một cơ thể ngọt ngào đẹp đẽ khiến người

khác say đắm..

Anh rất

muôn ôm trọn cơ thể cô... Không! ôm thôi vẫn chưa đủ… Tốt nhất là khóa cô ở

nhà, như thế thì những người đàn ông khác mói không biết cô đẹp đến nhường

nào...

Rốt cuộc

mình đang nghĩ gì? Thạch Chấn Vũ bỗng bừng tỉnh, kinh ngạc trước những suy nghĩ

của mình.

"Rốt

cuộc là như thế nào?", Thu Thần đuổi theo anh, hỏi.

Thạch

Chấn Vũ không nói, đôi môi càng mím chặt.

"Nói

đi anh! Nói đi mà!" Lên xe rồi mà cô vẫn không chịu thôi.

"Em

đẹp như thế anh không muốn bất cứ người đàn ông nào khác nhìn em!" anh

trầm giọng. Cuối cùng anh cũng bị cô ép phải nói ra ra đáp án.

"Hả?"

Thu Thần cảm thấy nhịp tim mình hỗn loạn. Biêt trả lời thế nào đây? Cô đỏ ửng

mặt "Anh bị bệnh à!"

Anh thở

dài, nắm chặt tay cô đặt lên ngực mình.

"Anh

cũng không biết mình bị sao nữa."

Giọng

nói, tiếng thở dài và cả nhịp tim anh... Bỗng chốc, không khí trong xe cũng trở

nên ấm áp yêu thương.

Hai

người lặng lẽ nhìn nhau...

***

Từng

ngày qua đi, Thu Thần dần quen với cuộc sống hôn nhân. Tuy thỉnh thoảng còn lời

qua tiếng lại với ông nội, nhưng cô luôn là người chiếm ưu thế nên ông cũng

không làm gì được. Băng Lan thì rất ngưỡng mộ, nói: "Chị Thu Thần, mong

rằng có ngày em cũng độc lập và có chủ kiến như chị".

"Em

chỉ cần luyện tập thôi. Sau này tới New York rồi thì thiếu gì cơ hội cho em học

cách sống độc lập, em phải cố lên đấy!", Thu Thần nói.

Trong

lòng cô thực sự biết rằng cho dù tới New York thì Băng Lan vẫn có Sở Hạo chăm

sóc. Cô ấy là một người may mắn, không cần học cách sống độc lập làm gì.

Mối

quan hệ giữa cô và Thạch Chấn Vũ cũng thay đổi rồi. Cô nhận ra Thạch Chấn Vũ

rất biết giữ lời hứa, hơn nữa còn là người đàn ông rất có trách nhiệm. Khi

quyết định kết hôn với cô, anh thật sự chấp nhận có cô trong cuộc sống của

mình. Cô là vợ của anh, cùng anh chia sẻ những việc gia đình, tiền bạc, cuộc

sống, còn anh dành cho cô tất cả những gì mình có. Nhưng điều cô muốn nhất, anh

lại không thể dành cho cô...

Băng

Lan sắp đi New York, sự quan tâm mà anh dành cho Băng Lan không có gì sánh nổi

Chọn

trường học, chọn nơi ở, chuẩn bị những đồ đạc cần mang đi, thậm chí trước đó

một tháng, anh còn bay đi New York một lần để lo liệu chu đáo cho cô cả trường

học lẫn ký túc xá.

Thu

Thần nhìn thấy tất cả. Cô không nói gì, vì hiểu rõ mình không có quyền can

thiệp vào chuyện đó.

Cô sao

thế này? Chẳng phải cô sớm đã biết người quan trọng nhất trong trái tim anh là

ai sao? Rõ ràng biết những điều đó mà cô vẫn ngây ngô đi lấy anh, ngay cả ghen

tuông, cô cũng không có quyền!

* *

Cuối

cùng cũng đến ngày chia tay...

Máy bay

cất cánh lúc mười giờ, nhưng chưa tới tám giờ, họ đã có mặt ở sân bay rồi.

Thạch

Chấn Vũ cả ngày mặt mày nhăn nhó, Ông nội cứ lải nhải không ngừng; Băng Lan thì

không giấu nổi niềm vui và sự háo hức.

Thu

Thần không hề có biểu hiện gì. Bởi cô không biết mình phải biểu lộ tình cảm tâm

trạng gì?

"Bên

đó trời lạnh, lúc ngủ nhớ mặc thêm áo len vào, nếu bị bệnh thì phải đi khám bác

sĩ, nếu có chuyện gì thì cứ tới tìm anh Lục, anh ấy là bạn học của anh, anh đã

dặn dò anh ấy, anh ấy sẽ chăm sóc em. Nhớ là hai ngày phải gọi điện về một lần,

nếu có chuyện gì thì nói với anh, anh sẽ lập tức sang thăm em..."

Thu

Thần chưa bao giờ thấy Thạch Chấn Vũ nói nhiều như thế. Thạch Trấn Đường ở bên

cạnh tỏ vẻ không tán thành.

"Tốt

nhất là đừng đi nữa! Đi New York làm gì! Con gái học nhiều quá thì có tác dụng

gì? Sau này lại không lấy được ai. Thu Thần có học Thạc sĩ đâu mà vẫn lấy được

người chồng tốt như A Vũ đây thôi." Nói xong ông trừng mắt như đang trách

tội Thu Thần. Có vẻ ông cho rằng mọi chuyện đều vì cô chen vào nên Băng Lan mới

lặng lẽ rời khỏi nhà họ Thạch.

"Ông

nội!" Điệu bộ của Băng Lan như dở khóc dở cười.

Thực ra

Thu Thần mới là người thực sự cảm thấy dở khóc dở cười.

"Xin

lỗi mọi người, em đến muộn!"

Sở Hạo

khoác cây đàn guitar trên lưng, kéo theo hành lí đơn giản, vội vội vàng vàng đi

tới.

Ông nội

và Thạch Chấn Vũ đều trừng mắt nhìn Sở Hạo, chỉ có Băng Lan khi vừa nhìn thấy

cậu ta là đôi mắt ánh lên niềm vui.

"Làm

check-in không? Nào, đưa hộ chiếu với vé máy bay đây, anh đi làm!"

Chỉ như

thế, Sở Hạo lấy giấy tờ ở trên tay Băng Lan, đến quầy làm thủ tục lên máy bay.

Tâm

trạng của Thạch Chấn Vũ như vừa bị rơi xuống vực sâu. Chàng trai đó nhẹ nhàng

đi đến và giành mất công việc của anh.

Cô gái

ngây thơ, thật thà và hoàn mỹ mà anh chăm sóc hơn mười năm sắp bị chàng trai đó

cướp mất. Làm sao anh có thể yên tâm và tin tưởng được.

Tâm

trạng của anh lúc này giống như một người cha nghiêm khắc đang nhìn con mình đi

lấy chồng.

"Ok!

Xong hết rồi!" Sở Hạo quay lại. Anh dang tay ôm Băng Lan vào lòng

Đặt lên

đầu cô một nụ hôn, sau đó mới quay lại cười nói vói Thạch Chấn Vũ và ông nội:

"Mọi người yên tâm, cháu sẽ chăm sóc Băng Lan thật tốt".

Băng

Lan cũng rất tự nhiên ôm eo Sở Hạo, không giấu nổi niềm hạnh phúc trên gương

mặt, thậm chí nhìn hành động của cô còn có phần gai mắt.

Ánh mắt

của ông nội đầy tức giận, còn mắt của Thạch Chận Vũ thì hoe đỏ. Nếu như thay

đổi thân phận thì Thu Thần cũng cảm thấy cảnh này thật buồn cười

Hai

người cùng đi lên phòng đợi tầng hai, không khí ngột ngạt, nhưng đôi uyên ương

đang chìm đắm trong hạnh phúc này lại không hề chú ý tới ai khác.

Băng

Lan và Sở Hạo chuẩn bị bước vào phòng đợi.

"Được

rồi! Ông nội, anh Thạch, chị Thu Thần, em đi đây, em sẽ rất nhớ mọi

người!" Trong lời nói của Băng Lan hoàn toàn không có cảm giác buồn bã.

Thạch

Chấn Vũ nhìn Băng Lan đi vào phòng chờ, rời xa khỏi đôi cánh của anh.

"Chúng

ta về thôi."

Thu

Thần đợi một lúc lâu mới kéo tay anh.

Thạch

Chấn Vũ quay đầu lại, thấy nụ cười đầy cảm thông của cô.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 6
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...