Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giếng Khô Ảo Mộng

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năm đó tôi nhớ cái giếng khô đó không sâu lắm mà, thế nhưng sáu cái đèn pin chiếu xuống vẫn không thấy đáy, bên trong vẫn là một mảng đen ngòm.

Ai xuống dưới lấy hài cốt và những thứ đó lên bây giờ, chúng tôi bỗng thấy khó xử.

Phòng Ngọc Cương chỉ tay vào tôi: "Hoàng Giai Hào, mày là người từ nơi khác đến làng này, năm đó đã được tụi tao cho chơi cùng là may mắn lắm rồi, giờ đến lượt mày ra tay."

Tôi vừa định phản bác, nhưng lại thấy những khuôn mặt không mấy thân thiện của những người khác, tôi lập tức hiểu ra họ đã bàn bạc kỹ lưỡng từ trước.

Đã vậy thì tôi cũng hết cách, đành quấn dây thừng quanh eo, men theo vách giếng mà bò xuống.

Vừa vào giếng khô, tôi đã liên tục rùng mình mấy cái, một dự cảm chẳng lành tràn ngập trong lòng.

Vì vậy, tôi cứ bám vào miệng giếng, chần chừ không dám xuống sâu hơn.

"Mày ngây ra đó làm gì? Muốn hại c.h.ế.t tất cả chúng ta à?"

Phòng Ngọc Cương giơ một cái búa lên, làm động tác như thể sắp nện vào tay tôi, tôi đành vội vã bò xuống.

Càng bò xuống, tôi càng thấy không đúng.

Khi cách đáy giếng một khoảng nhất định, tôi dùng đèn pin chiếu xuống.

Một bộ hài cốt đã biến màu, đang ngửa mặt, há to miệng nhìn tôi!

Trong lòng tôi giật bắn, chiếc đèn pin trên tay rung lên.

Đột nhiên phát hiện, đối diện bộ hài cốt kia lại còn có một bộ hài cốt khác!

Chuyện này là sao? Có uẩn khúc!

"A!"

Tôi hét lên một tiếng, men theo dây thừng bò lên.

Đúng lúc đó, trên đầu truyền đến tiếng đá cọ xát mặt đất.

Bọn họ muốn phong kín tôi vào trong giếng sao?

Tôi lập tức hiểu ra, lần này bọn họ không phải muốn xử lý hài cốt.

"Các người muốn làm gì? Đừng phong miệng giếng, các người muốn gì tôi cũng cho!"

Tôi sốt ruột, lập tức kêu lớn, vội vã men theo dây thừng bò lên.

"Bây giờ mày c.h.ế.t còn quan trọng hơn bất cứ điều gì! Mày c.h.ế.t rồi, tất cả của mày đều là của chúng tao!"

"Mày cứ ở dưới đó mà bầu bạn với chúng nó đi."

Nói rồi, bọn họ chặt đứt dây thừng, một tiếng "ầm" vang lên, tôi rơi mạnh xuống đáy giếng.

Ánh trăng từ miệng giếng bị che khuất.

Một tiếng "ầm" lớn, miệng giếng lại bị tảng đá lớn phong kín.

Ba ngày sau, bọn họ còn đặc biệt quay lại xem tôi mấy lần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gieng-kho-ao-mong/chuong-2.html.]

Bọn họ dùng đá gõ vào thành giếng.

Giả vờ giả vịt hét lớn vào trong: "Hoàng Giai Hào, mày còn sống không?"

"Mày có thể vẫn còn sống, nhưng sẽ không sống được mấy ngày nữa đâu. Không ngờ đúng không, đây gọi là gậy ông đập lưng ông đấy."

Khi bọn họ nói chuyện, tôi đã bò đến miệng giếng khô.

Hai tay đã m.á.u thịt lẫn lộn, hai chân cũng vì nhiều lần trượt khỏi thành giếng mà gãy vụn.

Tôi mong bọn họ không chịu được, mở đá ra xem, để tôi nhân cơ hội nhảy ra ngoài liều mạng với bọn họ.

Trong niềm hy vọng, miệng giếng truyền đến tiếng đá dịch chuyển.

Khe hở ở miệng giếng dần dần lớn hơn, tim tôi đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, một thùng axit đậm đặc đã dội thẳng xuống đầu tôi, cơn đau cháy bỏng lập tức bao trùm toàn thân tôi.

Tôi từ miệng giếng rơi thẳng xuống đáy giếng, hai bộ xương xuyên thủng lồng n.g.ự.c tôi.

"Quả nhiên hắn ta xảo quyệt, lại nằm phục ở miệng giếng chờ chúng ta."

Tiếng bọn họ cười mắng vọng xuống từ miệng giếng.

Sự hối hận lan tràn trong lòng tôi, đáng lẽ năm đó tôi không nên tiếp tay cho kẻ ác, giờ thì quả báo đã đến với chính mình.

Nhưng tất cả đã quá muộn rồi, m.á.u từ từ rút cạn khỏi cơ thể tôi.

Tôi dần mất đi ý thức…

3

Nước mắt tự khóe mi tôi chảy ra.

Tôi từ từ mở mắt.

Trời tối đen như mực.

Tôi tỉnh dậy bên ngoài giếng khô nhưng tất cả những gì vừa xảy ra đều là thật, bọn họ lặp lại thủ đoạn cũ, muốn nhốt tôi c.h.ế.t trong giếng khô.

Trời mới biết, tôi đã phải trả giá lớn thế nào mới có thể bò ra khỏi cái giếng khô đó.

Bây giờ, tôi đã trở lại rồi, tôi nhất định phải cho bọn chúng biết tay!

Đúng lúc này, đèn nhà Phòng Ngọc Cương bật sáng, có người ở nhà, khóe môi tôi cong lên nụ cười, men theo cầu thang đi lên.

Cửa thang máy mở ra, vợ của Phòng Ngọc Cương bước ra khỏi thang máy, đến trước cửa nhà, cô ấy cảm thấy có điều gì đó không ổn, giật mình đứng sững.

Từ từ quay đầu lại: "Hoàng Giai Hào? Anh đến tìm Ngọc Cương à?"

Tôi siết chặt thứ giấu trong ngực, mỉm cười gật đầu với cô ấy.

"Tối qua anh ấy say rượu, làm loạn cả đêm, đến giờ vẫn chưa tỉnh. Nếu anh có việc gấp có thể vào trong đợi."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giếng Khô Ảo Mộng
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...