10
Thế nhưng, Uông Dương, Uông Sấn là anh em sinh đôi, hai người bọn họ, làm sao tôi có thể g.i.ế.c được họ đây?
À, đúng rồi, bây giờ tôi là Phòng Ngọc Cương, hai đứa đó là tay sai của tôi, tôi có đủ cách để g.i.ế.c chúng mà, phải không?
Tôi lấy điện thoại ra, mở danh bạ, thật kỳ lạ, trong danh bạ của Phòng Ngọc Cương vậy mà chỉ có hai người Uông Dương và Uông Sấn.
Điều này cũng đỡ cho tôi một chuyện, tôi nhấn nút gọi rồi bấm số.
"Anh Phòng, anh tìm hai đứa em có chuyện gì không ạ?" Uông Sấn và Uông Dương tò mò hỏi ở đầu dây bên kia.
"Đến nhà anh đi, anh bảo chị dâu nấu vài món, anh em mình nhâm nhi chút." Tôi nói với bọn họ.
"Chị dâu? Anh tìm chị dâu cho chúng em từ bao giờ thế? Hôm qua gặp nhau anh vẫn còn độc thân mà?" Bọn họ nghi hoặc nói.
Tôi cũng sững sờ tại chỗ, khi tôi là Hoàng Giai Hào thì đã từng gặp vợ của Phòng Ngọc Cương rồi mà.
Thế nhưng tôi hình như là lần đầu tiên gặp vợ hắn, nhưng sao vừa nhìn thấy cô ta lần đầu tôi đã biết cô ta là vợ của Phòng Ngọc Cương rồi nhỉ?
"Nếu đã có chị dâu rồi, tối nay quả thật nên ăn mừng một bữa." Đúng lúc tôi nghĩ mình đã làm hỏng chuyện, bọn họ vậy mà lại đồng ý.
Chẳng mấy chốc bọn họ đã đến, thấy một bàn đầy ắp món ăn thịnh soạn, mắt cả hai sáng rực lên, không ngừng khen ngợi.
"Cái này là chị dâu nấu hả? Anh thật sự hạnh phúc quá!"
Tôi khẽ cười gật đầu.
Thật ra đây là đồ ăn tôi đặt từ nhà hàng ở cổng.
Sau khi gọi điện cho bọn họ xong, tôi mới phát hiện sao cũng không tìm thấy vợ của Phòng Ngọc Cương.
Mở điện thoại ra, tìm khắp các ứng dụng liên lạc, nhưng mỗi ứng dụng lại chỉ có hai người Uông Sấn, Uông Dương.
"Chị dâu đâu rồi? Sao chị ấy không ra gặp anh em bọn em?" Bọn họ kỳ lạ hỏi.
"Đi mua sắm với bạn thân rồi." Tôi đành phải lảng tránh.
"Thế là anh sai rồi, lần đầu gặp mặt sao không để bọn em làm quen chứ." Hai người họ có vẻ không vui.
Thế nhưng tôi lại cứ liên tục mời bọn họ ngồi xuống uống rượu.
May mà hai người bọn họ là kiểu người thấy rượu thịt là không nhấc chân lên nổi.
Dưới sự thúc giục của tôi, họ bắt đầu uống rượu mà quên mất chuyện muốn làm quen với chị dâu.
Hai người này, 200kg thịt mỡ trên người bọn họ không phải tự nhiên mà có được.
Mỗi người uống của tôi một ký rượu độc, rồi mới ngộ độc tử vong.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gieng-kho-ao-mong/chuong-7.html.]
Nhìn cảnh tượng thê thảm m.á.u chảy ra từ bảy lỗ trên mặt của bọn họ, tôi vậy mà lại có chút bi thương.
Nhưng cũng chính vào khoảnh khắc ấy, đột nhiên tôi cảm thấy trong bụng trỗi dậy cơn đau quặn thắt như xé thịt.
Cuối cùng, trong miệng trào lên một vị ngọt tanh, m.á.u đen phun trào ra ngoài.
Sau một trận trời đất quay cuồng, tôi nặng nề ngã quỵ xuống.
11
Tôi lại một lần nữa tỉnh dậy trên giường, trong mơ màng, tôi nhìn thấy hình như có một người đang ngồi ở cuối giường.
Thân hình nhỏ bé, giống như một đứa trẻ, mặc bộ quần áo kiểu dáng lỗi thời và màu mè.
Hắn là Tiểu Bảo Nhi! Tôi bỗng chốc tỉnh táo hẳn.
"Mày bảo tao làm, tao đều đã làm rồi, cầu xin mày tha cho tao!" Tôi co rúm lại ở đầu giường, run lẩy bẩy.
Tiểu Bảo Nhi giơ ngón cái lên với tôi: "Đúng vậy, mày đã làm được tất cả rồi, mày đã g.i.ế.c hết bọn họ, mày thật lợi hại!"
"Vậy xin mày hãy thực hiện lời hứa của mày!" Tôi nói với hắn.
"Thực hiện lời hứa gì cơ?" Khóe môi hắn cong lên một nụ cười quỷ dị.
"Chính là mày đã nói..." Tôi đột nhiên khựng lại, tôi hình như không thể nhớ nổi rốt cuộc hắn đã hứa với tôi điều gì.
Hắn từ từ tiến lại gần tôi: "Mày nghĩ kỹ xem, tao chỉ hứa với Phòng Ngọc Cương thôi, mày nghĩ kỹ đi!"
Tôi nghĩ đến mức đầu đau như muốn nứt ra, nhưng lại không thể nghĩ ra rốt cuộc là lời hứa gì!
"Không nhớ ra à? Xem ra mày không phải Phòng Ngọc Cương rồi, vậy mày là ai đây?" Hắn lại gần tôi hơn.
Tôi là ai đây? Đúng vậy, tôi là ai đây?
Đau đầu, đau quá! Tôi ôm đầu khóc òa.
Lại phát hiện cả người mình giống như một quả bóng bay bị thổi phồng, đang dần dần trương phình.
Hơi thở của tôi cũng bắt đầu trở nên gấp gáp.
Tôi hoảng loạn đưa hai tay ra, đôi tay này béo múp như củ sen mới đào lên vậy.
Trong gương đối diện giường vậy mà lại sừng sững một gã béo nặng hơn 200kg.
Bây giờ khuôn mặt Tiểu Bảo Nhi gần như dán chặt vào mặt tôi: "Vậy mày thấy rồi chứ? Mày rốt cuộc là ai?"
--------------------------------------------------