Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giếng Quỷ Sau Dãy Trọ

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

C4

– Xuân có tin không? Cô gái áo trắng hôm đó có khi chính là Linh?

Xuân không trả lời chỉ nắm c.h.ặ.t t.a.y Hoài môi run run. Dương đứng cạnh mặt tái mét nhìn chằm chằm xuống mặt nước giếng. Trong làn nước đen ấy cậu thoáng thấy thứ gì đó động đậy như mái tóc người vừa lướt qua rồi biến mất.

Một giọt nước từ trên thành giếng rơi xuống tạo nên âm thanh “tõm” nhỏ thôi mà khiến cả ba giật b.ắ.n người.

Trên cao mặt trời nhú quá đầu nhưng ánh nắng chẳng đủ xua nổi cái lạnh toát ra từ chiếc giếng ấy.

Buổi chiều hôm đó trời Hà Nội u ám lạ thường. Mây xám kéo dày đặc như thể mặt trời cũng chẳng muốn nhìn thấy cái cảnh vừa xảy ra. Sau khi xác Thắng được đưa đi công an phong tỏa khu giếng yêu cầu tất cả tạm thời rời khỏi khu vực. Nhưng Hoài, Xuân và Dương thì không thể yên tâm nổi. Cả ba quyết định ở lại hỏi cho ra nhẽ.

Họ tìm đến nhà bà Nguyên căn nhà cũ kỹ ngay đầu dãy trọ, tường phủ rêu và mái ngói đã xệ xuống. Bà ngồi thừ trong gian bếp ánh mắt thất thần nhìn ra ngoài. Trước mặt bà là bát nước chè đã nguội, khói hương nghi ngút từ bàn thờ nhỏ, nơi có di ảnh một cô gái trẻ tóc dài, mặc áo trắng, ánh mắt buồn thăm thẳm.

Hoài khẽ hỏi, giọng run run:

– Bà cô gái trên bàn thờ là ai vậy ạ?

Bà Nguyên liếc nhìn rồi lặng lẽ đáp:

– Là con gái tao, Linh. Nó c.h.ế.t cách đây hơn hai chục năm c.h.ế.t ở chính cái giếng đó.

Cả ba sững sờ. Xuân lấy hết can đảm hỏi:

– Hồi sáng bà nói nó bị kéo, là sao ạ? Cô ấy thực sự còn quanh quẩn ở đây sao?

Bà Nguyên rít một hơi t.h.u.ố.c lào khói phả ra trắng đục. Giọng bà trầm xuống nặng như có đá đè:

– Chúng mày ngồi xuống đi, tao kể cho mà nghe. Nhưng nhớ nghe rồi thì đừng bao giờ bén mảng tới cái giếng đó nữa dù chỉ là nhìn thôi.

Ba người ngồi xuống chiếu im phăng phắc.

Bà Nguyên bắt đầu kể, giọng khàn đặc như người đã nuốt cả nỗi đau vào lòng:

– Ngày xưa, cái giếng ấy vốn là giếng tổ, nước trong vắt, quanh năm không bao giờ cạn. Dân làng ngày đó ai cũng qua xin nước, bảo là uống vào mát ruột, rửa mặt thì da dẻ hồng hào. Nhà tao thì trông coi giếng từ đời cụ cố, coi như phúc phần tổ tiên để lại.

Bà dừng lại, nhìn ra ngoài khung cửa nơi cơn gió đang thổi làm cành bàng khô lắc lư.

– Cho đến một ngày Linh con gái tao vừa tròn mười tám tuổi. Con bé xinh lắm, hiền mà học giỏi, được nhiều người để ý. Nhưng khổ tao nghèo lại bị người ta ép gả nó cho con trai ông chủ xưởng ở dưới phố nó không chịu. Đêm ấy nó trốn học về ra giếng gội đầu rồi gieo mình xuống đó.

Giọng bà bỗng nghẹn lại

run rẩy như đang sống lại khoảnh khắc ấy.

– Tao nghe tiếng động chạy ra thì chỉ thấy cái gàu lăn lóc. Gọi mãi chỉ có tiếng nước gợn lăn tăn. Tao hoảng kêu người đến vớt, mò cả buổi sáng mới thấy xác nó nổi lên. Mặt nó trắng bệch mắt trợn trừng, tóc quấn vào mấy rễ cây dưới đáy giếng. Từ hôm đó nước giếng bắt đầu đổi màu không còn trong xanh mà cứ đục ngầu tanh tanh như mùi máu.

Xuân ôm n.g.ự.c cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng. Dương hỏi nhỏ:

– Rồi sau đó bà làm sao?

– Tao sợ định lấp giếng đi. Nhưng đêm ấy tao mơ thấy Linh về đứng ngay bên giường, tóc ướt sũng hỏi tao:

– Sao mẹ chặn đường con về nhà? Bà Nguyên run lên.

– Tao tỉnh dậy tim muốn ngừng đập. Sáng ra ra giếng xem, xi măng tao mới trát đêm qua đã nứt toác nước rỉ ra đỏ như máu.

Một luồng gió lạnh lùa qua ngọn đèn dầu lập lòe. Xuân siết c.h.ặ.t t.a.y Hoài khẽ rít:

– Trời đất ơi?

Bà Nguyên tiếp lời giọng nhỏ dần nhưng từng chữ như c.h.é.m vào không khí:

– Từ đó, tao đậy nắp vào ai bén mảng đến giếng đều gặp chuyện. Có đứa trẻ con trong xóm nghịch ném đá xuống, hôm sau sốt cao mê sảng miệng cứ lẩm bẩm chị Linh ơi, tha cho em. Có người đàn bà đi gánh nước về tới nhà thì đột nhiên phát điên nhảy xuống sông. Còn mấy năm trước cũng có thằng sinh viên thuê trọ đây, nửa đêm ra hút t.h.u.ố.c cạnh giếng, sáng ra mất tích. Cảnh sát tìm cả tuần không thấy xác.

Dương nuốt nước bọt hỏi khẽ:

– Không thấy nghĩa là?

– Là nó biến mất. – Bà Nguyên gằn giọng.

– Tao tin nó bị giếng nuốt.

Căn phòng chìm trong im lặng. Chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng mưa bắt đầu rơi lộp bộp ngoài mái tôn.

– Tao chặn bao lần rồi nhưng cứ ai đói khát, tuyệt vọng hay tò mò thì giếng lại gọi. Bà Nguyên nhìn thẳng vào Hoài ánh mắt như muốn xuyên qua tim người đối diện.

– Chúng mày không nghe thấy à? Những đêm khuya, giếng nó gọi người ta đấy. Tiếng nước nhỏ giọt, tiếng gà gáy giữa đêm, tiếng ai gõ cửa đều là nó. Nó thèm linh hồn người sống.

Hoài bất giác nhớ lại lời Xuân kể tối qua tiếng gà gáy giữa đêm và cả tiếng bước chân vô hình. Cô rùng mình môi run bần bật.

– Bà, bà định nói là Linh đang kéo người xuống giếng sao?

Bà Nguyên lặng thinh. Mắt bà rưng rưng nước.

– Tao không biết nữa. Có lẽ nó không muốn cô đơn. Nó c.h.ế.t oan linh hồn bị nhốt giữa hai cõi. Cứ ai chạm vào nước giếng dù chỉ một giọt cũng sẽ bị nó nhớ mặt. Mà đã bị nó nhớ mặt rồi sớm muộn cũng phải xuống bầu bạn thôi.

Câu nói cuối cùng khiến cả ba c.h.ế.t điếng.

Bên ngoài tiếng sấm nổ rền, mưa ào ào trút xuống. Cơn gió hất tung cánh cửa sau làm tấm rèm cũ bay phần phật. Trong khoảnh khắc Xuân nhìn ra sân sau giữa màn mưa cô thấy rõ ràng một bóng trắng mờ đứng cạnh miệng giếng tóc dài xõa xuống đang cúi gội đầu.

– Hoài, Dương nhìn kìa? – Xuân hét thất thanh.

Cả hai quay ra nhưng khi họ nhìn bóng trắng đã biến mất chỉ còn mặt giếng rung nhẹ theo làn mưa.

Bà Nguyên ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu nước mắt trào ra.

– Nó về rồi, nó lại giận tao nữa rồi?

Tiếng khóc của bà hòa cùng tiếng mưa thành một âm thanh rờn rợn. Dương và Hoài dìu bà vào trong nhưng bà chỉ lẩm bẩm như người mất trí:

– Giếng tổ phúc đức hóa oán hận Linh ơi mẹ xin con đừng bắt thêm ai nữa?

Đêm đó cả khu trọ không ai dám ngủ. Tiếng nước từ đâu đó vẫn rỏ đều từng giọt một nghe như tiếng bước chân ai đang đi quanh giếng.

Trong cơn gió lùa qua khe cửa mùi tanh ngai ngái thoang thoảng kèm theo tiếng ai đó khẽ thì thầm giữa màn đêm lạnh buốt:

– Giếng nhốt tôi, giếng lạnh lắm.

Cả Hoài, Xuân và Dương đều hiểu lời kể của bà Nguyên không chỉ là chuyện cũ.

Nó là lời cảnh báo và cái giếng đang thật sự sống.

Cũng trong đêm ấy trời Hà Nội lại đổ mưa. Hạt mưa nặng trĩu rơi lộp bộp xuống mái tôn dãy trọ cũ, gió quất qua từng khe cửa rít lên nghe như tiếng rên. Căn phòng Hoài, Xuân, và Dương ở vẫn để nguyên ngọn đèn ngủ vàng nhạt nơi góc tường ánh sáng yếu ớt chập chờn như sắp tắt. Từ khi Thắng mất cả dãy trọ chẳng ai dám tắt đèn ban đêm nữa.

Hoài nằm xoay mặt vào tường mắt vẫn mở trừng. Trong đầu cô vẫn văng vẳng hình ảnh sáng hôm công an vớt xác Thắng dưới giếng khuôn mặt tím bầm đôi mắt lồi trừng trừng và bàn tay vẫn nắm chặt một nắm tóc đen dài. Người ta nói Thắng c.h.ế.t do trượt chân nhưng Hoài biết không thể nào chỉ là ngã. Cái giếng đó lạnh và sâu lắm nhưng làm sao lại kéo được người khỏe như Thắng xuống dễ dàng như thế.

Tiếng nước nhỏ tong tong ngoài sân khiến Hoài giật mình. Cô ngồi dậy lắng nghe. Hình như có tiếng bước chân lẹp nhẹp như người đi chân trần trên nền ướt. Lúc đầu còn xa xa, rồi mỗi lúc một gần đến khi nghe rõ ràng ngay cửa phòng. Chắc Xuân đi vệ sinh thôi. Hoài nghĩ rồi tự trấn an nhưng lạ Xuân vẫn nằm co ro bên cạnh chăn quấn kín cổ.

Cánh cửa phòng kẽo kẹt mở ra một khe nhỏ Hoài c.h.ế.t điếng. Một luồng gió lạnh tràn vào đèn ngủ chớp nháy liên hồi. Cô căng mắt nhìn và giữa ánh sáng nhập nhoạng ấy là bóng một người đàn ông đang đứng lặng ở đầu giường Xuân. Toàn thân ướt nhẹp, nước nhỏ tong tong xuống sàn. Mùi tanh của bùn và nước giếng trộn lẫn. Mái tóc đen bết dính che gần nửa khuôn mặt chỉ còn lộ ra hai tròng mắt trắng dã vô hồn.

Hoài há miệng định hét nhưng cổ họng như bị ai bóp chặt không phát ra được tiếng nào. Người đó không, Thắng ngồi xuống mép giường Xuân. Bàn tay tím tái của hắn chậm rãi vươn ra vuốt nhẹ lên mái tóc cô. Xuân nhăn mặt trong giấc ngủ khẽ trở người. Thắng nghiêng đầu miệng mấp máy không thành tiếng, rồi cúi xuống sát tai cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gieng-quy-sau-day-tro/chuong-4.html.]

Hoài run cầm cập nước mắt trào ra. Cô nín thở đưa tay nắm chặt mép chăn. Trong khoảnh khắc ấy đèn vụt tắt. Cả phòng chìm trong bóng tối. Một tiếng “ọc ọc” vang lên như ai đó đang nuốt nước rồi tiếng bước chân lại vang xa dần.

Hoài choàng dậy bật điện, đèn sáng trắng. Phòng chỉ còn Xuân đang ngủ say mái tóc ướt sũng. Dưới sàn vệt nước loang dài từ đầu giường ra đến tận cửa.

Sáng hôm sau Hoài kể lại cho Dương nghe giọng run run. Dương tái mặt không dám tin.

– Mày mơ thôi. Cậu nói nhưng giọng cũng chẳng vững. Đêm hôm đó Dương dán bùa vàng bà Nguyên cho lên đầu giường cầu mong bình an.

Thế mà đến giữa khuya, Dương lại mơ. Trong mơ Thắng đứng ở cuối giường, khuôn mặt trương phềnh đôi môi thâm đen. Hắn không nói gì chỉ nhìn chằm chằm rồi từ từ cúi xuống. Bàn tay lạnh ngắt chạm vào chân Dương.

– Xuống đây với tao? Giọng Thắng khàn đặc vọng lên từ đâu đó trong nước. Dương giãy giụa cố hét mà không phát ra tiếng. Một lực mạnh kéo chân cậu tuột khỏi chăn cảm giác lạnh ngắt như bị dìm xuống giếng.

– Thắng? Tha cho tao, tha cho tao? – Dương gào lên, rồi bật dậy mồ hôi đầm đìa. Tim cậu đập như trống. Nhưng điều khiến Dương c.h.ế.t sững là bàn chân thật của mình dính đầy bùn in rõ từng dấu ướt trên nền gạch.

Cậu hét toáng làm cả Hoài và Xuân bật dậy. Khi họ soi đèn vệt bùn vẫn còn đó dẫn từ cuối giường ra tận cửa sổ. Cánh cửa hé mở gió rít qua khe kẽ mang theo hơi nước tanh nồng. Xuân bật khóc run rẩy bám chặt lấy Hoài.

Từ đêm ấy Xuân thay đổi hẳn. Cô ít nói hay ngồi thất thần, có lúc đang chải tóc cô bỗng dừng lại nhìn vào gương rồi run run nói:

– Cậu ấy đứng sau lưng tớ kìa? Hoài quay ra chẳng thấy ai nhưng mùi tanh bùn lại thoang thoảng khắp phòng.

Cô không dám ở thêm.

– Dương cho hai tớ đổi phòng được không? Ở đây có người có người theo tớ suốt? – Xuân nói giọng nghẹn ngào.

Dương gật đầu không nỡ từ chối nhưng đêm ấy trước khi Xuân dọn đồ sang phòng bên cô nói một câu khiến cả hai lạnh sống lưng:

– Đêm qua, tớ nghe tiếng Thắng gọi tên từng người Dương rồi đến Hoài và cuối cùng là Xuân.

Một cơn gió mạnh thổi qua, cánh cửa va rầm một tiếng. Đèn chập chờn rồi tắt ngấm. Trong bóng tối tiếng nước tong tong lại vang lên như có ai đang nhỏ từng giọt từ mái tóc ướt xuống nền nhà.

Trong ngày đó bà Nguyên qua dãy trọ xem xét lặng lẽ nhìn xuống giếng rồi thở dài:

– Là nó, nó chưa đi đâu. Giếng này còn giữ xác một người nữa mà người đó chắc vẫn chưa tha cho ai cả.

Câu nói ấy khiến cả ba người trẻ sững sờ. Bóng Thắng tuy biến mất nhưng dường như từ dưới đáy giếng vẫn có ánh mắt nào đó đang nhìn lên chờ một ai sơ sẩy để kéo xuống thế chỗ cho mình.

Sau vụ việc ở dãy trọ tưởng mọi thứ sẽ dần nguôi nhưng chỉ vài ngày sau những điều kỳ lạ lại bắt đầu xảy ra dồn dập lần này ngay trong khuôn viên trường.

Buổi sáng hôm đó trời trong xanh lạ thường. Gió nhẹ thổi qua hàng phượng đang bắt đầu rụng lá. Dương đeo balo lầm lũi đi bộ vào cổng. Đêm qua cậu vẫn không ngủ nổi ác mộng về Thắng kéo chân vẫn hiện rõ như mới. Dù đã cố tự nhủ rằng tất cả chỉ là ảo giác nhưng trong lòng Dương cứ âm ỉ một nỗi sợ mơ hồ.

Khi đi ngang qua sân sau của giảng đường B nơi ít ai qua lại có hàng cây sấu già và một cái vòi nước hỏng nhỏ rỉ Dương dừng chân. Cậu nghe có tiếng ai đó gọi khẽ:

– Dương, ê Dương?

Giọng quen thuộc. Cậu quay phắt lại. Cách đó chừng mười mét Thắng đang đứng chiếc áo phông trắng dính bùn quần jean xắn gấu vẫn nụ cười híp mắt như ngày nào. Mặt cậu ta nhợt nhạt nhưng ánh nhìn lại thân thuộc đến mức tim Dương nhói lên.

– Thắng là mày à? – Dương thốt lên bước lại vài bước.

Thắng chỉ mỉm cười giơ tay vẫy.

– Tao vẫn ở đây mà. Sao mày tránh tao?

Giọng Thắng nhỏ nhưng vang vọng khắp sân nghe như vọng từ trong lòng đất. Dương cảm thấy chân mình lạnh buốt tim đập loạn. Cậu muốn chạy lại ôm lấy bạn nhưng vừa nhấc chân mặt đất phía Thắng đứng bỗng nứt nhẹ nước đen từ đâu rỉ ra. Thắng vẫn cười rồi chậm rãi lùi lại lùi mãi cho đến khi nửa thân chìm xuống mặt đất.

– Xuống đây chơi với tao dưới này vui lắm?

Giọng nói kéo dài lạnh ngắt. Dương hét lên loạng choạng ngã ngửa ra đất. Khi mở mắt ra sân trường trống trơn. Chỉ còn tiếng gió xào xạc và một vệt nước đen nhầy nhụa loang trên nền xi măng.

Buổi trưa Hoài ngồi trong lớp. Thầy đang giảng cả phòng im phăng phắc. Nhưng chẳng hiểu sao bên tai cô cứ vang lên tiếng “tõm” nhẹ như ai ném vật gì đó xuống nước. Lúc đầu cô tưởng ảo giác nhưng âm thanh ấy lặp lại rõ ràng đều đặn mỗi khi thầy nhấn giọng.

Tõm… Tõm.

Hoài đưa mắt nhìn quanh. Không ai có phản ứng gì. Cô nuốt khan cúi xuống tập vở nhưng rồi giật mình khi thấy một vệt nước nhỏ từ mép bàn lan ra thấm dần vào trang giấy. Nước tanh hôi mùi bùn rõ mồn một. Cô rụt tay lại nhìn xuống dưới gầm bàn trống trơn. Không có chai nước nào đổ cũng không có ai nghịch.

Cô cố nín nhưng tim đập thình thịch. Tõm… Tõm…

Âm thanh lại vang ngay bên tai. Lần này cô nghe rõ hơn xen lẫn tiếng cười khúc khích của ai đó. Giọng Thắng.

– Sao mày không trả lại tóc cho tao?

Hoài đứng phắt dậy hét toáng khiến cả lớp quay lại. Thầy sững sờ, cô ôm đầu run rẩy. Trang vở trước mặt ướt nhẹp từng dòng chữ mực loang ra như ai đó vừa nhúng nó xuống nước giếng.

Hoài ngồi thụp xuống nền, nước mắt rơi lã chã. Dương xin phép đi rót ly nước, đặt cạnh bàn Xuân mà không dám chạm vào. Căn phòng học buổi trưa lạnh ngắt, cửa sổ khép chặt mà vẫn nghe tiếng gió hú nhẹ qua khe. Xuân vẫn mê man, mồ hôi lạnh túa ra, đôi môi tím tái. Mỗi lần cô khẽ cựa mình là lại lẩm bẩm trong hơi thở:

– Xuống với chị, chị Linh?

Câu nói khiến cả Hoài và Dương nhìn nhau hoảng sợ. Họ chưa từng nghe cái tên ấy bao giờ.

Bà Nguyên chủ dãy trọ khi nghe chuyện thì mặt tái đi, đôi mắt đục ngầu run rẩy. Bà ngồi xuống ghế, rít điếu t.h.u.ố.c thật sâu rồi khẽ thở dài:

– Tôi biết rồi. Phải đi tìm thầy thôi. Ở trên rừng Hoa Ban có ông thầy Sơn Đú, nổi tiếng bắt vong, từng giúp tôi vụ nhà bên suối năm ngoái.

Dương nhìn Xuân và mọi người rồi gật đầu ngay:

– Vậy con chở bà đi. Hoài ở lại trông Xuân, nếu có gì lạ thì gọi ngay.

Con đường dẫn lên rừng quanh co, hai bên phủ đầy sương mờ. Tiếng máy xe máy gằn đều trong gió. Bà Nguyên cứ ôm chặt cái túi vải, trong có tấm hình cũ của Linh và sợi dây chuyền di vật bà giữ lại sau ngày chôn con.

Đến ngôi nhà thầy Sơn, mùi trầm hương và cỏ khô quyện lẫn. Ông thầy dáng gầy, tóc bạc, mắt sâu nhưng sáng. Nghe xong câu chuyện ông chỉ im lặng một lát rồi nói:

– Vong con gái bà chưa đi được. Nó c.h.ế.t tức, nước giữ xác, oán khí sinh tà. Giờ quanh cái giếng ấy thành huyệt lạnh hễ có ai yếu vía, đau khổ hoặc từng chứng kiến cái c.h.ế.t là nó kéo theo.

Bà Nguyên run run hỏi:

– Có cách nào cứu con bé Xuân không thầy?

Thầy Sơn chậm rãi gật:

– Có. Nhưng phải trở lại cái giếng ấy. Tối nay đúng canh ba bà mang theo hình con gái, sợi dây chuyền và ba nén hương. Ta sẽ làm lễ gọi hồn cắt duyên âm. Nếu hồn nó chịu đi con bé kia mới thoát, còn nếu không…?

Ông dừng lại ánh mắt nhìn xa xăm:

– Thì sẽ có thêm một linh hồn bị giữ dưới đáy giếng đó.

Ngoài trời mây đen kéo đến. Tiếng gió hú qua cành hoa ban nghe như tiếng khóc xa xăm. Dương siết c.h.ặ.t t.a.y lái trong lòng biết rằng đêm nay họ sẽ phải đối mặt với thứ không còn thuộc về thế giới của con người nữa.

Trời tối dần gió từ triền đồi thổi về mang theo hơi lạnh buốt. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, cái giếng cũ phía sau dãy trọ vẫn nằm im lìm, miệng giếng phủ rêu xanh, nước bên dưới đen ngòm như mực. Bà Nguyên cùng Dương, Hoài và mấy người trong xóm đã đứng chờ thầy Sơn Đú từ lúc hoàng hôn.

Khoảng gần mười giờ đêm, thầy xuất hiện. Ông khoác áo nâu sậm vai đeo túi vải chứa pháp cụ tay cầm bó hương trầm và một bát nước trong. Mùi trầm lan ra, át đi phần nào cái mùi bùn tanh quanh giếng.

Hồng

Hà Văn Hồng

– Từ đây trở đi, không ai được nói lớn tiếng, không được cười và tuyệt đối không được soi đèn thẳng xuống giếng thầy Sơn dặn, giọng nghiêm khắc.

– Vong dưới nước rất dễ bị kích động.

Bà Nguyên run rẩy gật đầu, ôm chặt tấm hình con gái. Đôi mắt bà đỏ hoe khuôn mặt hốc hác sau nhiều đêm mất ngủ.

Thầy Sơn trải tấm vải vàng trên nền đất đặt lên đó ba cây nến bát nhang, chén gạo, muối, và sợi dây chuyền gãy của Linh. Ông châm nến thắp hương rồi đọc chú bằng giọng đều đều trầm khàn như vọng từ xa xăm:

Còn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giếng Quỷ Sau Dãy Trọ
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...