Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GIỚI HẠN CỦA BẠN THÂN KHÁC GIỚI

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

3

Tôi bình thản nói:

“Tôi đổi đó, đây là nhà cưới, có nhiều thứ giá trị. Nếu lỡ mất cái gì, ai chịu trách nhiệm?”

Kiều Sam Sam cười gượng:

“À, tôi đoán rồi, có nữ chủ nhân vào là khác ngay.”

Tôi uốn tóc xong, mặc váy ngủ lụa, đứng dậy nói:

“Cô nói móc cái gì thế? Nhà này không phải mua cho cô. Anh ấy hào phóng không có nghĩa là các người được mặc sức lợi dụng!”

“À mà này, tối qua tôi phát hiện nhẫn cưới mất, ai thấy không?”

Kiều Sam Sam sầm mặt, lao đến:

“Ý cô là sao? Nói chúng tôi là trộm à?”

“Cô kích động gì thế? Tôi có nêu tên ai đâu, tại sao lại có tật giật mình?”

Thấy chúng tôi sắp động tay động chân, Diệp Húc vội vã bước đến can ngăn:

“Thôi mà, thôi mà! Sam Sam không có ý đó đâu. Họ chỉ là quen như vậy từ trước.”

Kiều Sam Sam lập tức đỏ hoe mắt:

“Xin lỗi, tôi nói chuyện thẳng tính, làm chị dâu không vui rồi.”

Rồi cô ta lại như chưa có chuyện gì xảy ra, bắt đầu dọn đồ ăn lên bàn.

Tôi biết lời xin lỗi đó không hề thật lòng, nhưng vì thể diện của chồng, tôi đành giả vờ như không sao.

Lại tiếp tục ngồi cùng bàn ăn cơm với bọn họ.

Lúc ăn cơm, họ toàn dùng phương ngữ nói về chuyện hồi nhỏ.

Tôi là người miền Nam, chẳng hiểu gì cả, cũng không chen vào được câu nào.

Ăn xong, Thường Tam lại muốn uống thêm chút rượu.

Tôi không vui, đứng dậy dọn bát đũa:

“Chiều chúng tôi còn phải qua nhà mẹ anh ấy ăn cơm, lần sau uống tiếp nhé.”

Thường Tam và Tuyết Ngũ nhìn nhau, mặt đầy bất mãn:

“Được thôi, bận thì bận, bận thì tốt mà.”

Khi rời đi, họ còn không quên nói mát:

“Anh Húc à, sống hạnh phúc với cô vợ nhỏ của anh nhé, đừng quên bạn bè chúng tôi đấy!”

Tôi cố nén cơn tức giận, cuối cùng cũng tiễn được đám ôn thần này ra khỏi cửa.

Tôi quay sang Diệp Húc, yêu cầu anh gửi tin nhắn thu tiền bữa trưa vào nhóm chat.

Bữa trưa hơn 3.000 tệ, làm tròn số chia cho năm người, mỗi người 600 tệ.

Diệp Húc chần chừ:

“Trời ơi, chúng ta kết hôn mà, mời họ ăn một bữa có sao đâu?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/gioi-han-cua-ban-than-khac-gioi/chuong-3.html.]

Tôi lạnh lùng đáp:

“Bữa cơm mừng kết hôn, họ ăn không chỉ một bữa đâu. Bữa này phải chia đều.”

Lời tôi nói không có chút cảm xúc nào.

Anh biết rằng, khi tôi nói như vậy là lúc tôi tỉnh táo và lý trí nhất.

Cuối cùng, anh cũng làm theo, gửi tin nhắn thu tiền trong nhóm chat.

—------

Kiều Sam Sam gửi một tin nhắn đơn giản:

“?”

Thường Tam không nói gì nhiều, nhưng vẫn thanh toán trong nhóm.

Sau đó anh ta nhắn riêng cho Diệp Húc:

“Cậu nghe lời vợ quá, sớm muộn gì cũng tiêu đời thôi!”

Diệp Húc đáp lại:

“Haha, gần đây chi tiêu hơi nhiều, mong anh em thông cảm.”

Tuyết Ngũ thì không nén được, liền nói thẳng trong nhóm:

“Sao thế? Tính chia tay anh em rồi à? Không coi bọn này là bạn nữa à?”

Kiều Sam Sam tiếp lời:

“Có phải vì chúng tôi ở nhà ăn uống ngủ nghỉ mà Tiểu Đồng (tên tôi) không vui không? Lỗi của tôi, lẽ ra là con gái, tôi nên nghĩ đến chuyện này sớm hơn. Thôi thế này, tối mai tôi mời mọi người một bữa, coi như hóa giải mâu thuẫn, cũng đừng để anh Húc khó xử nữa. Mọi người thấy sao?”

Thường Tam, Tuyết Ngũ và cả Diệp Húc đều đồng ý.

Diệp Húc nhìn tôi, ánh mắt tràn đầy mong đợi, ra hiệu tôi hãy thể hiện thái độ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GIỚI HẠN CỦA BẠN THÂN KHÁC GIỚI
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...