Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Giới Tương Tư

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta với Vu Minh Chiêu, cũng chẳng còn cơ hội gặp lại nhau nữa.

Là khuê mật thâm giao, Tịch Linh Tố vì ta mà mở tiệc tiễn biệt.

Ban đầu, ta vốn không muốn đến.

Tịch Linh Tố ôm lấy ta:

"Tây Bắc ôn dịch hoành hành, nguy hiểm trùng trùng, ngươi một đi chẳng biết khi nào mới có thể trở về."

Mọi lời khước từ đều nghẹn nơi cổ họng.

Lòng ta cũng theo đó mà mềm xuống.

Thật ra, kiếp trước ta từng oán hận.

Nhưng lại chẳng biết mình nên hận ai mới phải.

Nghĩ tới nghĩ lui, hóa ra là ta đã đoạt lấy mối nhân duyên vốn thuộc về nàng.

Nếu thuở ban đầu, ta không gỡ mặt nạ của Vu Minh Chiêu, có lẽ bọn họ đã sớm thành đôi, còn ta cũng chẳng phải chịu kiếp làm cổ nhân.

Ta hận Vu Minh Chiêu.

Cũng hận chính mình.

Chậm rãi giơ tay lên, ta siết chặt lấy nàng ta.

Tựa như bao chấp niệm trong lòng, rốt cuộc cũng tan thành mây khói.

"Linh Tố, kiếp này ta trả hắn lại cho ngươi…"

"Ngươi nhất định phải năm nào cũng an vui hạnh phúc."

Nàng sững lại: "A Cửu, ngươi nói gì thế? Sao ta chẳng hiểu gì cả?"

Ta mỉm cười.

Hiện tại nàng chưa hiểu cũng chẳng sao, rồi sẽ có một ngày nàng sẽ hiểu.

5

Trong yến tiệc.

Ta buông thả một lần, uống không biết bao nhiêu rượu.

Tựa như muốn trút sạch ba năm ấm ức của kiếp trước.

Hồng Trần Vô Định

Chỉ là không ngờ, lại gặp Vu Minh Chiêu ở nơi này.

Hắn mặc y phục Miêu Cương, hoa văn u tối quỷ dị, khuyên bạc lắc lư nơi vành tai, giữa đám người tấp nập, chỉ liếc qua là nhận ra ngay.

Sau khi sống lại, ta luôn cố ý tránh xa hắn.

Lẩn tránh tất cả những dịp có thể gặp mặt.

Ta theo bản năng cúi đầu, trong lòng dâng lên sợ hãi.

Khẽ hỏi Tịch Linh Tố bên cạnh: "Không phải yến tiệc tiễn ta lên đường sao? Hắn… sao cũng đến đây?"

Tịch Linh Tố thoáng đỏ mặt.

Kéo tay ta, lí nhí đáp:

"Lần trước hắn bị thương trên mặt, ta đưa hắn tới y quán, còn thay hắn trả tiền thuốc… sau đó chúng ta có chút liên lạc."

"Chỉ là thỉnh thoảng gặp nhau, nói vài câu thôi."

"Hắn là người Miêu Cương, rất giỏi nuôi cổ, ta muốn hắn chỉ dạy đôi chút…"

Thấy gò má nàng thoáng ửng hồng, ta thất thần trong thoáng chốc.

Một mảng giá lạnh dâng lên nơi lồng ngực.

Kiếp trước, ta cũng từng quấn lấy hắn, nài nỉ hắn dạy ta cổ thuật.

Chỉ đổi lại được đôi lời lạnh băng:

"Ngươi muốn học, thì ta nhất định phải dạy sao?"

"Cổ thuật Miêu Cương biến hóa khôn lường, ngươi học không nổi. Dù có học được, ta cũng chẳng muốn dạy, phí thời gian."

Thì ra, giữa người và người vốn dĩ đã khác biệt.

Chẳng qua là hắn không muốn dành thời gian và kiên nhẫn cho ta mà thôi.

May thay, kiếp này ta với Vu Minh Chiêu, ngay cả quen biết cũng không tính.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/gioi-tuong-tu/chuong-2.html.]

Tịch Linh Tố tưởng ta không thích có người ngoài trong tiệc, liền vội vã giải thích:

"Là ta mời hắn tới, đều tại ta cả."

"Chỉ là vô tình nhắc đến chuyện ngươi sắp đi Tây Bắc, hắn lại chủ động nói muốn đến dự tiệc tiễn biệt, ta cũng không tiện từ chối…"

Gặp lại Vu Minh Chiêu.

Ta cứ ngỡ sẽ có cảm xúc gì đó đặc biệt.

Nhưng ta chỉ khẽ gật đầu, nhàn nhạt đáp một tiếng.

Vu Minh Chiêu bước tới, nâng chén tiễn ta lên đường.

Hắn đứng bên Tịch Linh Tố, hai người sóng vai như một đôi bích nhân.

Ánh mắt hắn nhìn ta sâu thẳm.

Trong đó giấu quá nhiều điều ta chẳng thể nhìn thấu.

Nhưng ta đã không còn bận lòng nữa.

Thế nên, ta có thể mượn hơi men, nâng chén, bình thản chúc mừng:

"Lần sau ta hồi kinh, nhất định phải uống chén rượu mừng của hai người."

"Chất tử điện hạ, xin hãy đối xử với nàng ấy thật tốt…"

Đừng như đã từng đối với ta ở kiếp trước, khiến lòng nàng tổn thương đến tan nát.

Thân thể Vu Minh Chiêu lập tức cứng đờ.

Hắn lạnh lùng nhìn ta, nắm chặt chén rượu, khớp xương ngón tay nổi lên trắng bệch.

Rượu trong chén, đã văng ra quá nửa.

Ta ổn định ánh mắt, mới phát hiện.

Trên mặt hắn vẫn còn đeo chiếc mặt nạ Tu La bằng bạc.

Tiết thượng nguyên hôm ấy rõ ràng là cơ hội tốt như vậy.

Hắn lại không để Tịch Linh Tố tháo xuống?

Hắn rốt cuộc đang nghĩ gì?

Men rượu khiến tâm trí ta mơ hồ hỗn loạn, mà nghĩ mãi không ra thì cũng thôi, ta chẳng muốn nghĩ thêm nữa.

6

Khi yến tiệc sắp tàn.

Cơ thể ta bỗng dâng lên từng trận nóng rực.

Giống như có vô số cổ trùng bò qua, c.ắ.n rứt, gặm nhấm từ trong ra ngoài.

Để Tịch Linh Tố không phải lo lắng.

Ta loạng choạng đứng dậy, tìm một căn phòng trống, chỉ muốn làm dịu người, chờ cơn say qua đi.

Nhưng trong phòng, không chỉ có mình ta.

Một bóng người mặc huyền y, lạnh lẽo mà âm trầm, như thợ săn đợi mồi đã lâu, chậm rãi bước ra từ sau màn trướng.

Vừa đến gần hắn, ngọn lửa trong thân thể ta càng bùng lên dữ dội, thiêu đốt từng tấc da thịt.

Ta ngước đôi mắt mơ hồ, run rẩy sợ hãi, khàn giọng gọi:

"Vu... Minh Chiêu... vì sao...?"

Kiếp trước, hắn hận ta vì ta đoạt trước Tịch Linh Tố mà trở thành thê tử của hắn.

Thế nhưng kiếp này, ta đã cố gắng tránh né mọi thứ, đã tận tay đẩy Tịch Linh Tố đến bên hắn!

Ngón tay thon dài, lạnh buốt của hắn khẽ chạm lên má ta.

Ta c.ắ.n nát đầu lưỡi, mới có thể nhẫn nhịn mà không lao vào ôm lấy hắn.

Thiếu niên đeo mặt nạ Tu La, dung mạo ma mị yêu tà, lại cúi người dịu dàng lau đi vệt m.á.u nơi khoé môi ta.

Đầu ngón tay hắn khẽ tách môi ta ra.

"A Cửu, đừng nhẫn nhịn."

"Trong người nàng là tử cổ, nàng sẽ không kìm được khát vọng đối với ta..."

Ý thức ta dần dần trở nên hỗn loạn.

Hắn nắm tay ta, dẫn dắt chạm vào lớp mặt nạ lạnh giá trên khuôn mặt hắn.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Giới Tương Tư
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...