Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hạ Thời Bất Vãn

Chương 4

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cả nhà c.h.ế.t hết, hình như ta nên báo thù.

Nhưng phụ thân là một đại tham quan thực sự, người cực kỳ yêu thương ta, dù vậy cũng không thể thay đổi sự thật rằng người là một tham quan.

Từ Kinh thành đi về phía nam, khoảng thời gian đó là cuối tiền triều.

Dọc đường, ta thấy xác c.h.ế.t đói khắp nơi, nạn dân lưu lạc, bá tánh ai ai cũng mắng thuế má nặng nề, quan lại bất nhân.

Đó là cảnh tượng mà mười tám năm trước ta chưa từng thấy.

Quỳnh tương ngọc dịch, lụa là gấm vóc mà phụ thân ban cho ta đều được xây dựng trên nỗi khổ của những bá tánh này.

Anan

Ta nên hận ai đây? Ta nên báo thù ai đây?

Phụ thân đã cho ta một khoản tiền rất lớn, đủ để ta an ổn sống qua đời này.

Nhưng ta không có cách nào tiêu những số tiền đó, sau khi ta nhìn thấy cảnh dân gian như vậy, những ngân phiếu đó trong mắt ta giống như phiếu máu.

Trên đó có m.á.u của bá tánh, có m.á.u của cha.

Ta một đường bố thí, một đường cứu người, ta quyên thuốc men cho y quán, quyên lương thực cho trạm cứu trợ, quyên quân lương cho quân khởi nghĩa.

Đến Mân Châu, ta đã không còn một xu dính túi nhưng những điều này, làm sao ta có thể nói ra với Liễu Thời Thiên? Dù sao, hắn cũng từng là phu quân mà phụ thân đã dùng ngàn vàng mua về cho ta.

Ta ngẩng đầu nhìn hắn: "Ngài sắp thành hôn rồi, ta chúc ngài kim ngọc lương duyên, vĩnh kết đồng tâm."

Ta chân thành chúc phúc cho hắn, hắn xứng đáng với tình cảm đẹp đẽ nhất thế gian.

Liễu Thời Thiên nắm tay ta càng chặt hơn, dường như muốn bẻ gãy tay ta.

Hắn hai mắt đỏ ngầu, nghiến răng nghiến lợi hỏi: "Năm năm không gặp, nàng chỉ nói với ta điều này thôi sao?"

"Hạ Bất Vãn, nàng không có trái tim sao?"

Ta khẽ nói: "Liễu Thời Thiên, ta cũng sắp thành hôn rồi."

Vì Tể tướng đại nhân đích thân tới thăm, Tri phủ sẽ thiết yến mời trăm quan thuộc cấp ở Mân Châu.

Khi quản gia Tri phủ đến thông báo Nhất Trản tửu lâu sẽ cung cấp rượu nước, trong quán đã có rất nhiều khách.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ha-thoi-bat-van/chuong-4.html.]

Nhất Trản tửu lâu không phải tửu lâu lớn nhất trong thành Mân Châu, nay có thể nhận được việc chuẩn bị yến tiệc quan trọng như tiệc Tri phủ quả là chuyện hiếm có.

Mọi người trong quán nhao nhao chúc mừng Ôn Nhất Trản.

Quản gia mỉm cười nhìn Ôn Nhất Trản: "Rượu đào hoa ở quán của ông chủ Ôn này là tuyệt phẩm, được đại nhân vô cùng yêu thích. Đại nhân muốn mấy ngày tới Sở nương tử trong quán ở lại Tri phủ, chuyên trách việc chuẩn bị rượu nước cho phủ yến."

Ôn Nhất Trản ở hậu viện chặn ta lại: "Bán Hạ, nếu muội không muốn thì ta sẽ giúp muội đối phó bên phía Tri phủ."

Ta thở dài: "Hắn đã chỉ đích danh ta đi, tất nhiên sẽ không buông tha. Đến lúc đó chỉ e sẽ mang phiền phức cho tửu lâu, ta đi vài ngày thôi, không sao đâu."

“Nhưng mà Lưu Thời Thiên kia…”

Ta vội vàng ngăn y lại, bây giờ tên húy của Tể tướng sao có thể tùy tiện gọi thẳng được.

Năm năm trước, Ôn Nhất Trản đã mở một tửu quán ở Kinh thành, nổi tiếng khắp Kinh thành nhờ món rượu đào hoa do chính tay mình ủ. Trong khoảng thời gian ta và Liễu Thời Thiên thành hôn, ta thích nhất là dẫn hắn đến tửu quán nhâm nhi vài chén.

Mỗi lần đến đều là Liễu Thời Thiên tự tay làm ấm rượu cho ta.

Sau này, nghĩa quân đánh tới Kinh thành, Ôn Nhất Trản đóng cửa tửu quán rời Kinh thành, trải qua mấy tháng lưu lạc cũng tới Mân Châu.

Vì ở Kinh thành, mỗi lần ta đến tửu quán đều có phô trương không nhỏ, Ôn Nhất Trản đã sớm nhận ra ta.

Khi mới gặp ở Mân Châu, ta sa cơ đến nỗi không có chỗ ở, Ôn Nhất Trản vô cùng kinh ngạc. Nghe ta kể về những gì đã xảy ra, y còn vốn định đưa ngân lượng cho ta.

“Hạ tiểu thư, việc kinh doanh của ta ở Kinh thành nhiều năm qua đều nhờ muội chiếu cố, số ngân lượng kiếm được từ phủ Tể tướng đã rất nhiều rồi. Muội cứ nhận lấy, ta không cần muội hoàn trả.”

Ta cười lắc đầu.

“Giờ đã không còn phủ Tể tướng, cũng không còn Hạ tiểu thư nữa rồi. Bây giờ ta là Sở Bán Hạ. Nếu huynh muốn giúp ta, vậy hãy cho ta công việc đi.”

Từ đó về sau, ta đã ở lại tửu lâu của y, làm một tửu nương.

Ôn Nhất Trản biết mối quan hệ giữa ta và Liễu Thời Thiên cho nên lần này y mới lo lắng đến vậy. Y không biết rõ nguyên do nhưng theo cái nhìn của người ngoài thì đại khái là câu chuyện về một tiểu thư Tể tướng kiêu căng ép buộc một thư sinh thanh bần.

Giờ đây tiểu thư Tể tướng sa cơ lỡ vận phải bán rượu trong tửu lâu, còn thư sinh thanh bần đã vị cực nhân thần, ôm hận trong lòng vì sự cưỡng ép và sỉ nhục năm xưa.

Nhưng nay thân phận của Liễu Thời Thiên đã khác xưa, ta không thể vì bản thân mà liên lụy đến tửu lâu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hạ Thời Bất Vãn
Chương 4

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 4
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...