Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hải Đường Tán

Chương 26

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Rồi hai người sóng vai nhau bước đi.

Nhưng dù sao hắn cũng là người nổi tiếng, thân phận Quốc sư khiến người người kính nể. Muốn thoải mái vui chơi ở chốn đông người này, phải che giấu thân phận một chút.

Nên ta mua cho hắn một chiếc mặt nạ hồ ly, khi đeo lên, Bùi Kỵ vốn lạnh lùng thoát tục, bỗng chốc lại giống như một con hồ ly.

Kỳ lạ là, trông hắn có chút quyến rũ.

Nhưng hiện tại không đúng lúc, đúng chỗ,

ta không thể nghĩ đến chuyện khác được.

Tiếp tục đi về phía trước, chúng ta đến bờ sông, nơi đã có rất nhiều người thả đèn hoa.

Bùi Kỵ mua hai chiếc đèn, rồi đưa bút lông cho ta: "Viết tâm nguyện của nàng xuống đi."

Ta gật đầu, tâm nguyện của ta chỉ có một, viết xong ta liền cùng Bùi Kỵ thả đèn hoa xuống sông.

Ta hỏi hắn đã viết gì. Hắn không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm ngọn đèn với ánh mắt dịu dàng.

Rất lâu sau, hắn mới hoàn hồn nhìn ta,

chỉ nói một câu: "Con người có thất tình lục dục, ta cũng không ngoại lệ."

Đang nói chuyện, thì có người bắt đầu b.ắ.n pháo hoa ở phía xa. Pháo hoa nở rộ trên bầu trời đêm, hắn cúi đầu nhìn ta, ánh mắt chan chứa sự ấm áp, nhưng lại đeo mặt nạ hồ ly, giống như vị thần minh vĩnh viễn không thể với tới.

Ta quay mặt đi, không nhìn chàng nữa.

Bùi Kỵ cũng thu hồi ánh mắt, rồi từ trong tay áo lấy ra một chiếc trâm cài tóc hình hoa hải đường.

"Hải đường nợ nàng, giờ ta trả lại.”

Ta đưa tay nhận lấy chiếc trâm, hẳn là được tự tay điêu khắc, cả chiếc trâm bằng ngọc đều mát lạnh, cầm trong tay rất dễ chịu. Không ai là không thích những món quà được làm bằng cả tấm lòng. Ta cũng không ngoại lệ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hai-duong-tan/26.html.]

Có lẽ là do bầu không khí lúc này quá tốt, ta lại đưa chiếc trâm cho hắn: "Vậy thì ngài hãy tự tay cài lên tóc cho ta đi."

Hắn gật đầu, cầm chiếc trâm khẽ cúi người xuống, cài lên tóc ta. Ta mỉm cười với hắn, hỏi hắn có đẹp không.

Đầu tai hắn hơi đỏ lên, mím môi khẽ "ừ" một tiếng, rồi lúng túng quay mặt đi, không biết đang suy nghĩ gì. Không ai nói chuyện, bầu không khí bỗng trở nên kỳ lạ.

Rất lâu sau, hắn mới mở miệng: "Thẩm Chỉ Ý, nàng sẽ luôn ở lại kinh thành sao?"

Giọng nói của hắn vẫn lạnh lùng như trước, nhưng không biết có phải ta ảo giác không, mà hình như có chút căng thẳng.

Đương nhiên, ta không hề do dự,

liền lắc đầu với hắn, rồi khẽ cười: "Ngài quên rồi sao, ta là gia chủ, ta có trách nhiệm của ta."

Giang Nam, mới là nơi ta thuộc về.

Để đáp lại, ta cũng hỏi hắn: "Vậy còn ngài? Muốn làm Quốc sư cả đời, mãi mãi ở lại kinh thành sao?"

Hắn im lặng một lát, rồi gật đầu: "Phải, đây là trách nhiệm của ta."

Ta chậm rãi đứng dậy, ngẩng đầu nhìn pháo hoa nở rộ trên bầu trời, bầu không khí lúc này thật sự rất tốt.

Nhưng…

"Bùi Kỵ, chúng ta không phải người cùng đường."

Hắn không nói gì thêm, cùng ta đứng dậy. Có người đứng trên cầu rải cánh hoa và dây ruy băng xuống, Bùi Kỵ đưa tay ra đón lấy cánh hoa.

Ta nhìn theo động tác của hắn. Chỉ một cái liếc mắt, ta đã nhìn thấy hoa văn trên cổ tay hắn khi tay áo hơi trượt xuống. Ta che giấu nghi ngờ trong lòng, giả vờ như không biết gì. Rồi mỉm cười với hắn: "Ta nhớ ngài đã nói, chỉ cần ta muốn, có thể làm hải đường bánh ngọt cho ta bất cứ lúc nào."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hải Đường Tán
Chương 26

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 26
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...