Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hải Thượng Phồn Hoa

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đỗ Hiểu

Tô phải nghĩ một lát mới hiểu ý Trâu Tư Kỳ, Lâm Hướng Viễn.

Cô gần

như đã quên cái tên này. Cả tuổi xuân non nớt bồng bột, cả quãng thời gian ngây

ngô, tất cả những gì tốt đẹp nhất trong ngôi trường ấy, cô đều đã quên. Tốt

nghiệp được ba năm, đổi việc một lần, chuyển từ thành phố này sang một thành

phố khác, khuôn mặt như phủ thêm lớp bụi trần tựa già đi cả chục tuổi. Khi cô

nghe ai đó nhắc đến cái tên ấy lại cảm thấy rất bình thường, cần phải nghĩ một

lúc mới nhớ ra, cái tên ấy, con người ấy, khuôn mặt xa xăm và mờ nhạt ấy mới

dần hiện ra từ trong ký ức.

“À, anh

ta thế nào?”

Trâu Tư

Kỳ liếc cô: “Sống tốt vô cùng, sống với vợ, rất hòa thuận, hạnh phúc”.

Đỗ Hiểu

Tô thoáng sững người vài giây sau đó mới hung hăng ‘giơ nanh múa vuốt’ lao đến

bóp cổ Trâu Tư Kỳ: “Cậu còn dám cố ý rắc muối lên vết thương cũ của tớ, cái đồ

xấu xa, hôm nay tớ nhất định phải giết cậu”.

Trâu Tư

Kỳ vừa ho khan vừa cười: “Được rồi được rồi, tớ mời cậu ăn cơm, xin lỗi”.

Đỗ Hiểu

Tô kéo Trâu Tư Kỳ đến Y Đằng Gia, hai người ăn hết sashimi và hai phần lươn

nướng, còn cả lưỡi bò và sườn bò, đến khi tính tiền Trâu Tư Kỳ than thở: “Đỗ

Hiểu Tô, cậu nhẫn tâm quá, chẳng qua tớ chỉ nhắc đến Lâm Hướng Viễn một lần,

thế mà cậu vác miệng ra giết tớ thế này đây”.

Đỗ Hiểu

Tô liếc lại: “Ai bảo cậu chọc vào vết thương của tớ”.

“Vết

thương gì thì cũng hai năm rồi, chẳng lẽ còn chưa lành? Lâm Hướng Viễn đó cũng

chỉ đẹp trai một chút, có đáng để cậu ngày nhớ đêm mong hai năm không?”

“Cậu

không biết bản tính con người là xấu xa hả? Bởi vì không có được nên mới mong

nhớ. Nếu tớ theo anh ta đến giờ này, không chừng đã trở thành kẻ thù”.

“Cũng

đúng”, Trâu Tư Kỳ gật đầu đồng tình, “Cho nên nhanh chóng bắt đầu một tình yêu

mới mới là quan trọng nhất”.

“Cả

ngày đều bận muốn chết, còn thời gian đâu mà tìm tình yêu mới.”

“Haizzz,

anh chàng trên màn hình máy tính của cậu cũng rất khá đó, đẹp trai hơn Lâm

Hướng Viễn nhiều. Đừng chần chừ nữa, cứ chọn anh ta, thành công rồi nhớ mời tớ

ăn cơm, để tớ được thưởng thức mỹ nam đệ nhất trong khoảng cách gần.”

“Cái gì

chứ, còn chưa quen biết nữa mà”, Đỗ Hiểu Tô vô cùng cảm thán, “Cả đời này chẳng

biết có cơ hội gặp lại hay không, không có hy vọng”.

Đỗ Hiểu

Tô không ngờ lại có thể nhanh chóng gặp được Thiệu Chấn Vinh như thế, nói ra

cũng thật buồn cười, cô không bỏ cuộc mà vẫn quyết tâm đến bệnh viện canh chừng

tình hình của Nhan Tịnh Tịnh, kết quả gặp phải một vụ tai nạn giao thông vô

cùng nghiêm trọng. Một chiếc xe buýt và xe của trường học va chạm, rất nhiều

học sinh bị thương vừa được chuyển đến bệnh viện. Khu cấp cứu trong phút chốc

náo loạn, tất cả bác sĩ và y tá đều bận vắt chân lên cổ, khá nhiều bác sĩ bên

bộ phận chăm sóc bị điều đến giúp đỡ. Thế là cô định nhân cơ hội đó chụp lén

Nhan Tịnh Tịnh, kết quả nghe thấy y tá trưởng đang sốt ruột hô to: “Có một đứa

trẻ nhóm máu AB, Rh- [1], kho dự trữ máu nói không có loại máu này, làm sao

đây?”.

Đỗ Hiểu

Tô bất giác dừng bước, nhìn về phía bác sĩ cấp cứu đang lo lắng đến toát mồ

hôi, những học sinh bị thương đang nằm la liệt trên hành lang và cả y tá trưởng

bận rộn đến mức sắp ngất đi. Cô quay đến trước mặt y tá trưởng: “Tôi nhóm máu

AB, Rh-, lấy máu của tôi đi”.

Y tá

trưởng vui mừng nắm tay cô: “Cảm ơn, cảm ơn! Cảm ơn cô! Mời qua bên này, chúng

tôi xét nghiệm máu cho cô trước”.

Sau khi

bị rút 400CC máu, chân cô mềm nhũn, có lẽ vì sáng nay chưa ăn sáng. Vì thế cô

định ra ngoài mua túi sữa tươi để lấp đầy bao tử đang trống rỗng.

Tất cả

y tá đều vô cùng bận rộn, cô không lên tiếng mà lặng lẽ rời khỏi đó, kết quả là

vừa bước ra ngoài hành lang thì thấy trước mắt tối sầm, chỉ thoáng nghe thấy có

tiếng ai đó kêu lên, rồi đột nhiên ngã xuống.

Khi

tỉnh lại thì cả người cô lạnh ngắt, hình như vừa toát hết mồ hôi lạnh, phải mất

một hồi lâu ý thức mới quay lại, nhận ra mình đang nằm trên chiếc ghế dài, có

một bác sĩ đang cúi người xuống kiểm tra đồng tử của cô.

Ngón tay

anh ta mát lạnh, ấn nhẹ lên mí mắt cô, trên người phảng phất mùi thuốc sát

trùng. Lần đầu tiên cô có cảm giác mùi thuốc sát trùng cũng không tệ lắm, hơn

nữa khoảng cách này vừa đủ để nhìn rõ bảng tên trên ngực áo bác sĩ nọ – Khoa

ngoại thần kinh, Thiệu Chấn Vinh.

Cô có

cảm giác buồn cười, thật trùng hợp.

Anh ta

hỏi rất ôn hòa: “Cô cảm thấy chỗ nào không khỏe, có chóng mặt không? Hay nhức

đầu?”.

Cô lắc

đầu: “Bác sĩ Thiệu…”.

“Sao

vậy?”

Cuối

cùng cô hỏi một câu đã thắc mắc từ lâu: “Khoa ngoại thần kinh là khoa gì? Có

phải… đầu tôi có vấn đề gì không?”.

Anh ta

bình thản nhìn cô: “Có lẽ đầu cô không vấn đề gì, chỉ là thiếu máu thôi”.

Ngoài

hành lang đầy người đi qua đi lại, anh ta nói: “Có một vụ tai nạn giao thông

nghiêm trọng, phòng cấp cứu hiện không còn giường bệnh, nên đành phải để cô

nghỉ tạm ở đây”. Cô đáp: “Không sao, tôi khỏe”.

Một y

tá trẻ đột nhiên vội vã chạy tới, đưa cho cô một cốc nước đường: “Y tá trưởng

bảo tôi đưa cho cô, bảo cô hiến máu xong thì phải nghỉ ngơi một lát, thế mà cô

lại chạy mất, giờ thế nào, ngất rồi đúng không?”.

Cô cười

ngượng ngùng. Cô ý tá nọ nhìn thấy Thiệu Chấn Vinh, bỗng tươi cười: “Bác sĩ

Thiệu, cô ấy chắc không sao đâu, vừa hiến máu cho một học sinh, chỉ là thiếu

máu thôi”.

Thiệu

Chấn Vinh gật đầu, ngoài hành lang có một bác sĩ gọi anh: “Bác sĩ Thiệu, một

học sinh bị thương ở đầu!”.

Anh nói

với cô: “Uống nước đường đi, nghỉ một lát rồi hãy đi”. Rồi quay người vội bỏ

đi.

Cô dõi

theo bóng anh, rồi nhìn lại cốc nước đường trong tay, bỗng thấy rất vui, liền

ngửa cổ uống cạn.

Sau đó,

cô vẫn ngày ngày đến bệnh viện để thỉnh thoảng gặp Thiệu Chấn Vinh, bởi anh là

bác sĩ điều trị chính cho Nhan Tịnh Tịnh, cô nhất quyết bám theo bằng được để

lấy tin tức từ phía anh, tuy thái độ của anh không có vẻ phản cảm như lúc đầu,

nhưng vẫn chỉ lạnh nhạt nói: “Cô Đỗ, cô quả thật rất yêu nghề”.

Cô đành

cười: “Cảm ơn, cảm ơn, thật ra tôi cũng chỉ mong anh động lòng thôi”.

Da mặt

cô dày thế này, anh cũng không có cách đối phó với cô. Sau đó cũng dần quen,

mỗi ngày gặp cô, anh đều chủ động chào hỏi: “Cô Đỗ đến rồi?”.

“Đến

rồi, ai… bác sĩ Thiệu, hôm nay tôi đã làm anh cảm động chưa? Anh cứ nghe tôi

đi!”

Những

người khác đều bật cười: “Bác sĩ Thiệu! Bác sĩ Thiệu!”, còn cô chỉ nhíu mày

than thở, dường như bất lực đến nơi. Cô gái này có lẽ vì ở trong giới văn nghệ

sĩ lâu ngày nên kỹ năng diễn xuất cũng không tồi, anh chỉ cười cười rồi bỏ đi.

Nhan

Tịnh Tịnh được chuyển đến phòng bệnh bình thường, sức khỏe cũng đã hồi phục,

rất nhiều phóng viên không đến nữa, ngay cả Lão Tất cũng bỏ cuộc, chỉ có cô vẫn

đều đặn đến bệnh viện, đến nỗi quen thân với các y tá trong đó.

Nơi cô

thường xuất hiện nhất là nhà ăn bệnh viện, với bữa trưa là một phần cơm đơn

giản nhất hoặc là mì cay, cô ăn ngon lành, xung quanh lúc nào cũng là một nhóm

các y tá bao vây. Còn cô vừa bưng tô giấy vừa nhướn mày kể lể với bộ dạng vô

cùng khoa trương, không rõ đang kể gì, chỉ biết nhóm y tá xung quanh kêu lên

như vừa gặp hết kinh ngạc này đến ngạc nhiên khác. Thấy anh bước ngang qua, cô

ngập ngừng ngước lên cười, ấp úng chào hỏi: “Bác sĩ Thiệu, hôm nay tôi đã làm

anh cảm động chưa?”.

Mấy y

tá trẻ quanh đó đều bật cười ầm ĩ, mỗi người một câu nói giúp cô: “Bác sĩ

Thiệu, anh cứ theo cô ấy đi”.

Anh vội

rời đi, phía xa còn vang vọng tiếng cười giòn giã của cô: “Điều thú vị nhất

trên đời là chọc ghẹo đàn ông, ha ha ha…”.

Anh cảm

thấy tiếng cười ấy thật quen thuộc, chỉ là không thể nhớ ra đã nghe thấy ở đâu.

Bởi cô

rất hay đến, nên ở đây không ai không quen, có lần cô ở phòng y tá thì gặp giáo

sư đi kiểm tra. Vị giáo sư già là viện sĩ, đang hướng dẫn luận án tiến sĩ, có

dẫn theo rất nhiều học viên. Khi đi kiểm tra tất nhiên sẽ được tiền hô hậu ủng,

không ít bác sĩ theo sau, vừa đúng lúc gặp cô ở đó. Thiệu Chấn Vinh thầm nghĩ,

giáo sư nhất định sẽ lên tiếng đuổi cô đi, từ nay không cho phép cô đến nữa,

không ngờ giáo sư có mái tóc bạc trắng chỉ gật đầu cười với cô. Còn cô tươi như

hoa, lại còn giơ tay chào anh lúc đó đang đứng phía sau lẫn trong đám đông, lúc

ấy Thiệu Chấn Vinh tỏ vẻ không biết làm thế nào.

Mấy

ngày sau, giáo sư đột nhiên nhớ ra hỏi Thiệu Chấn Vinh: “Tiểu Thiệu này, mấy

ngày nay sao không thấy bạn gái em đến đợi em tan ca?”.

“Bạn

gái em?”

“Đúng

vậy, chính là cô bé mắt to tròn, tóc dài, rất hoạt bát, cô bé không phải bạn

gái em sao?”

Anh

nghĩ hồi lâu mới nghĩ ra, thì ra giáo sư nói đến Đỗ Hiểu Tô, hóa ra vì ông hiểu

lầm như vậy nên mới không đuổi cô đi.

Hôm nay

lại gặp Đỗ Hiểu Tô trong nhà ăn, xung quanh vẫn có một đám người bâu quanh như

thường lệ. Khi anh đi ngang qua, cố ý bước chậm lại, thì ra Đỗ Hiểu Tô đang kể

chuyện cô đi phòng vấn ở Hoành Điếm: “Loại muỗi đó không khác gì máy bay ném

bom, từng đàn từng đàn lao thẳng vào người. Núi rừng hoang vắng mà, lại chẳng

có một bóng người, quả là nơi thích hợp để tập kích người ta…”.

Một y

tá trẻ hít một hơi: “Ai da, tại sao lại phải chọn nơi hoang vắng như vậy để

quay phim?”.

“Không

phải là quay cổ trang sao? Quay ngoại cảnh phim cổ trang phải tìm một nơi không

có nhà, không có đường, cũng không có cột điện, nếu không chỉ cần góc quay rộng

một chút là bị lộ ngay, nên đoàn làm phim mới phải chọn nơi hoang vu không

người… tôi ở đó đúng ba ngày, muỗi lại có độc, làm cả người tôi đều sưng, gãi

là chảy nước, đến lúc về còn bị dị ứng, suýt nữa mất hết nhan sắc…”

Thiệu

Chấn Vinh nhìn cô giơ tay chỉ lên mặt mình ra hiệu, thầm nghĩ, một cô gái còn

trẻ măng, lại chọn ngành nghề cực khổ thế này. Cũng như lần này chỉ vì mấy tấm

ảnh mà kiên trì đến bệnh viện, cách vài ngày lại đến một lần, đổi lại là người

khác có lẽ đã bỏ cuộc từ lâu.

Đỗ Hiểu

Tô lại không thấy vậy, cô chỉ thấy mình may mắn, chờ đợi lâu như vậy cuối cùng

cũng tìm được cơ hội – hôm đó, sau khi kiểm tra phòng, hai người của công ty

giải trí nhất thời sơ ý, lần lượt bỏ đi, cô lén lút đứng chụp một loạt hình của

Nhan Tịnh Tịnh qua lớp kính phòng bệnh.

Lần này

phát tài rồi, Nhan Tịnh Tịnh trải qua cuộc phẫu thuật đầu, tóc bị cạo sạch, mấy

tấm hình không có tóc này nhất định là độc quyền.

Khi

quay người lại, nụ cười tươi tắn bất ngờ cứng đờ trên mặt cô, Thiệu Chấn Vinh!

Anh

lặng lẽ đứng sau lưng cô, đưa tay ra: “Đưa máy ảnh cho tôi”.

“Không!”,

cô ôm chặt máy chụp hình.

“Vậy

thì xóa hết hình trong máy đi.”

Cô mím

chặt môi: “Không!”.

Anh

nói: “Nếu không tôi gọi bảo vệ đến, hình của cô cũng sẽ bị xóa”.

Anh

kiên quyết đưa tay ra, còn cô đứng yên ở đó, anh đưa ra thông điệp cuối cùng:

“Đưa cho tôi!”.

Cô tiến

thêm một bước, có vẻ định bỏ chạy. Anh đưa tay ngăn lại, cuối cùng cũng lấy

được máy ảnh trong tay cô, lần lượt xóa đi từng tấm hình.

Cô im

lặng đứng đó, ngón tay của anh đột nhiên dừng lại, anh ngẩng đầu nhìn cô, còn

cô vẫn đang cúi đầu giống như một đứa trẻ đang tủi thân.

Ảnh

chụp Nhan Tịnh Tịnh đã bị xóa hết, những tấm sau đó toàn bộ đều là anh.

Anh

cũng không biết cô đã chụp từ khi nào, đủ mọi góc độ, có cả những tấm anh nhận

ra là sáng nay, khi anh đi kiểm tra cùng giáo sư, chụp nghiêng khi anh dang nói

chuyện với vị giáo sư đức cao vọng trọng, một nhóm người tụ tập trong hành

lang, không ai ngờ là sẽ có người chụp hình. Từng bức từng tấm, có bóng lưng mờ

nhạt khi anh đi qua hành lang, có hình chụp nghiêng khi anh nói chuyện với các

y tá, khi anh ra khỏi phòng phẫu thuật với dáng vẻ mệt mỏi, khi anh vội chạy

theo giường cấp cứu, nhưng mỗi tấm hình đều rất sinh động, chụp rất đẹp, thể

hiện rõ sự nghiêm túc và chuyên tâm của người chụp. Anh không biết cô bắt đầu

chụp từ bao lâu, có lẽ là một tuần, cũng có thể là hai tuần, hay có lẽ là ngay

từ khi bắt đầu, cô đã lén chụp anh.

Cuối

cùng, anh trả lại máy chụp hình cho cô, còn cô chỉ im lặng đón lấy.

Anh

nói: “Xin lỗi, đây là quy định của bệnh viện, chúng tôi phải bảo vệ sự riêng tư

của người bệnh”.

Cô mỉm

cười, “Không sao”, ngừng một lát, “Sau này tôi sẽ không đến nữa, bác sĩ Thiệu

cứ yên tâm”.

Cô quay

người bỏ đi, hai vai rủ xuống, dáng người thanh mảnh nhỏ bé. Còn anh chỉ đứng

yên đó, nhìn theo bóng cô dần dần khuất ở đầu kia hành lang.

Từ đó

cô thật sự không đến nữa, các y tá trẻ đều rất nhớ: “Haizzz, phóng viên Đỗ

không đến nữa, cái miệng của cô ấy chỉ cần nói đến tin tức của các minh tinh

liền khiến người ta không dứt ra được”.

Một y

tá khác nói: “Đúng vậy, cô ấy cười rất giống Nhóc Maruko, thật đáng yêu”.

Nhóc

Maruko! Thì ra là Nhóc Maruko, anh đột nhiên nhớ ra, chẳng trách anh lại cảm

thấy tiếng cười của cô thật quen thuộc, thì ra là Nhóc Maruko.

“Bác sĩ

Thiệu?”

Anh

giật mình, một y tá trẻ cười hi hi hỏi anh: “Bác sĩ Thiệu, anh đang nghĩ gì mà

vui vậy, cứ cười mãi?”.

Thật

sao? Anh thấy khuôn mặt mình trên lớp kính sáng bóng, khóe môi đang nhếch lên,

đúng là đang cười. Thế là anh vội lấy lại sự điềm tĩnh vốn có, nhanh chóng rời

khỏi đó để đi làm thủ tục cho bệnh nhân xuất viện.

Bận rộn

cả ngày, thực hiện xong hai cuộc phẫu thuật, anh mệt đến không còn sức để nói

chuyện. Đợi đến lúc tình trạng của bệnh nhân ổn định lại, đồng nghiệp trực ca

đêm mới đến thay, anh lê bước đến thang máy xuống lầu, lúc ấy chỉ muốn theo

đường tắt, đi từ khu cấp cứu ra ngoài.

Không

ngờ vừa ra đến hành lang đã nhìn thấy một bóng người rất quen, anh không khỏi

giật mình.

Đến khi

anh bước lại gần, quả nhiên là cô ấy, ngồi trên ghế dài, đầu nghiêng nghiêng,

hình như đã ngủ rất say.

Anh

chợt thấy hoảng hốt, quay người định bỏ đi, nhưng cô đột nhiên ngẩng đầu lên,

ánh mắt hai người gặp nhau, không gian xung quanh như ngưng đọng. Khu cấp cứu

vốn đang ồn ào bỗng trở nên yên tĩnh trong thoáng chốc, đôi mắt cô đen láy,

trong sáng, mở to nhìn anh.

“Khì

khì!”, cô bỗng bật cười, nụ cười rất đẹp, đôi mắt nhíu lại cong cong như mảnh

trăng khuyết, có vẻ rất trẻ con.

Anh

cũng bất giác cười theo: “Cô đến đây làm gì?”.

“Tôi

đến hiến máu”, cô hỏi lại, “Bác sĩ Thiệu tan ca sao?”.

Anh gật

đầu, hỏi cô: “Lần trước cô hiến máu đến bây giờ chưa quá hai tháng, làm sao cô

có thể hiến máu được?”.

Cô đáp:

“Không còn cách nào khác, nhóm máu của tôi quá hiếm. Nhận được điện thoại của

bệnh viện tôi liền đến ngay, tôi sợ không thể liên lạc với những người khác,

làm lỡ việc cứu người thì không hay”.

Thời

tiết đã lạnh mà cô chỉ mặc một cái áo khoác ngắn, cổ và tay áo có viền lớp lông

mềm, cổ quấn một chiếc khăn bằng tơ mịn. Cô vốn luôn phối trang phục một cách

tùy ý như thế, không tỉ mỉ cẩn thận như những cô gái khác. Có điều khi cô chỉ

mặc một chiếc áo khoác lông thế này, hai tay bắt chéo phía trước, nhìn rất

giống một con búp bê. Có lẽ là vì lạnh nên sắc mặt hơi tái, đôi mắt đỏ hoe, có

vẻ như ngủ không đủ.

Y tá

trưởng của phòng cấp cứu đã quen thân, bước ra chào hỏi cô: “Phóng viên Đỗ, cô

mau trở về đi, có thêm hai người khác đến hiến máu rồi”, sau đó quay sang chào

Thiệu Chấn Vinh, “Bác sĩ Thiệu tan ca à?”.

“Ừ, tan

ca”, anh nhìn Đỗ Hiểu Tô cầm túi xách đứng lên, bèn nói, “Tôi có xe, tôi đưa cô

về”.

“À,

được”, cô thoải mái nói, “Nhân tiện mời tôi một bữa đi, tôi làm việc bên ngoài

vừa về đến nơi, đói chết đi được”.

Chắc

hẳn cô đã rất đói, bởi chỉ gọi một vài món đơn giản trong quán đó, thế mà cô

lại ăn rất ngon, húp canh sùm sụp, rõ ràng chỉ là canh ngao nấu bí rất đỗi bình

thường, nhưng nhìn cô ăn ngon lành như vậy, anh cũng không thể không lấy một

bát ăn thử. Cuối cùng, cô cũng hài lòng buông bát đũa xuống: “Haizzz, thú vui

lớn nhất của đời người chính là ăn no uống say”.

Anh

buột miệng hỏi lại: “Thú vui lớn nhất của đời người không phải là chọc ghẹo đàn

ông sao?”.

Cô ngẩn

người, sau đó bật cười. Anh rất hiếm khi nhìn thấy một cô gái cười thoải mái

thế này, nhưng đúng là rất đẹp, đôi mắt cong cong, lộ ra hàm răng trắng tinh

đều đặn, không khác nào quảng cáo cho kem đánh răng Crest, cười ngây thơ vô tư.

Nhà cô

ở rất xa, anh chở cô về đến đầu ngõ, cô xuống xe, đột nhiên nhớ cái gì đó, quay

lại mở cửa xe, lấy một chiếc phong bì từ trong túi xách ra đưa cho anh: “Cái

này cho anh”.

Anh mở

ra xem, là hình chụp của anh, một xấp rất dày, anh nghĩ một lát, đưa lại cô:

“Tôi tặng cô”.

Ánh

sáng màu cam nhạt dịu dàng của đèn đường, cùng ánh đèn xe vàng nhàn nhạt đan

xen trên gương mặt cô, khiến đôi mắt cô trở nên long lanh, cô im lặng nhận lấy

hình, khóe môi cong cong, không che giấu được nụ cười.

Anh

không nhịn được hỏi vẻ hờn trách: “Cô cười cái gì?”.

Cô hỏi

ngược lại: “Vậy anh cười cái gì?”.

Anh

quay lại nhìn mình trong gương chiếu hậu, khóe miệng đang nhếch lên, chẳng phải

đang cười sao?

Chỉ là

không thể kiềm chế được, cảm thấy không thể kiềm chế được, có một cảm giác vui

lạ tựa như hương thơm của cỏ xanh đong đưa theo ngọn gió giữa ngày xuân, cũng

tựa như hạt mưa trong suốt đọng trên phiến lá xanh mùa hạ, lặng lẽ rưới mát con

tim.

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hải Thượng Phồn Hoa
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...