Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hải Thượng Phồn Hoa

Chương 30

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nắng

rực rỡ xuyên qua lớp tường kính, rọi vào phòng chờ sân bay, trong phòng bật

điều hòa nên không ít người xung quanh đã thiu thiu gà gật.

Tớ lại

rất tỉnh táo, mấy khi mới được cầm PSP chơi cho đã ghiền, chợt nghe có tiếng

bước chân đang tiến lại gần, rồi người đó ngồi xuống chỗ trống bên cạnh.

Tớ

chẳng buồn ngước lên, mà cũng không lấy làm lạ vì sự xuất hiện của bác ấy.

Mẹ tiễn

tớ đến cửa kiểm tra an ninh là quay về luôn, lúc chia tay còn rưng rưng, như

thể không yên tâm để tớ ngồi máy bay một mình, mà tớ cũng ngại bóc mẽ cơ. Thực

ra mẹ tớ dã man lắm, hồi tớ 3 tuổi mẹ đã quẳng tớ lên máy bay, một thân một

mình từ Mỹ về Trung Quốc, tuy mẹ nói sẽ có người đón tớ ở sân bay, nhưng cả

hành trình dài đến mười mấy tiếng đồng hồ, tớ muốn đi vệ sinh cũng phải nhờ mấy

chị tiếp viên hàng không xinh đẹp giúp, kì thực chuyện đó khiến tâm hồn trẻ thơ

của tớ bị tổn thương kinh khủng.

Đứng

trước các chị ấy, các cậu có tè được không hả? Tuy lúc đó tớ mới chỉ 3 tuổi

thôi, nhưng tớ cũng là đàn ông chứ bộ!

SO, tớ

phải cố lờ chị ấy đi vậy.

“Đừng

suốt ngày chơi điện tử nữa.”

Tớ chỉ

muốn lườm cho bác ấy một cái, dễ gì mẹ tớ vừa đi, đã có ngay người khác đến cằn

nhằn.

phương diện này, 2 người quả thực là một đôi trời sinh.

Bác lại

với tay xoa đầu tớ, như thường ngày tớ vẫn làm với Hate ở nhà. Nhưng Hate là

cún, tớ không phải cún. Mẹ tớ ghét chó lắm, nhưng cuối cùng vẫn không cấm được

tớ nhận nuôi Hate, mà cái tên này là do mẹ tớ đặt, mẹ tớ nói chó đáng ghét, chỉ

có mèo mới đáng yêu thôi, trong khi tớ chả thích mèo.

“Cao

thêm rồi nhỉ.” Bác ấy ngày càng táo tợn, vò tóc tớ sắp rối hết rồi này. Đành

rằng tóc tớ có ngắn thật, nhưng cũng có phong cách cả đấy nhé?

Cuối

cùng, tớ gườm: “Bác lại đến Boston họp à?”

“À, đến

bàn chuyện làm ăn.” Bác thảnh thơi ngả lưng vào thành ghế, dáng dấp khanh khảnh

đầy phóng khoáng, mang nét đẹp điển hình của người đàn ông Châu Á, tuy tớ chưa

tiếp xúc nhiều với người Châu Á, nhưng dù sao tớ cũng từng sống ở Bắc Kinh mấy

tháng, tớ biết số đàn ông đẹp trai như ông bác đây quả không nhiều. Tuy tớ vẫn

chưa hiểu rốt cuộc mẹ và bác là thế nào với nhau, song từ lúc biết chuyện đến

nay, dường như lúc nào bác ấy cũng xuất quỷ nhập thần, hiện ra như một kỳ tích

vào đúng lúc mẹ bỏ lại tớ một mình.

Lần đầu

tiên, hình như năm đó tớ 2 tuổi, nếu trí nhớ của tớ chưa đến nỗi nhầm lẫn, thì

khi ấy đang đánh nhau với thằng cha Eamon cao to hơn hẳn ở nhà kế bên, đúng lúc

cô bảo mẫu vào bếp thì nó cầm hòn đá chọi đầu tớ, thế là mình tớ đứng đấy khóc

tu tu, rồi chẳng hiểu bác ấy từ đâu nhảy ra, ôm đứa bị vỡ đầu là tớ, lao xe như

bay đến bệnh viện gần nhất.

Lúc

khâu ở bệnh viện, tớ khóc không ngừng, bác ấy làm dở đủ trò dỗ dành, cuối cùng

đồng ý đưa tớ đi ăn kem. Sau đó không chỉ dẫn tớ đi ăn kem, mà bác còn đưa tớ

đi xem hải âu, kết quả tớ ngủ quên trên xe, lúc mở mắt ra, đã thấy mình nằm

trên chiếc giường con ở nhà.

Tớ chưa

từng nói với mẹ về chuyện này, lúc đó tớ cảm giác như thể bác ấy là do mình

tưởng tượng ra, hoặc chỉ là mơ. Nên cả một quãng thời gian dài, tớ đã gọi bác

ấy là Aladdin, cũng bởi tớ cảm thấy bác ấy chính là nhân vật trong cổ tích, xoa

xoa cây đèn thần là lập tức sẽ xuất hiện, rồi có thể đáp ứng mọi điều ước của

tớ, miễn là những điều ước ấy đừng xa vời quá.

Điều

ước xa vời thực tế nhất mà tớ từng thổ lộ với bác ấy là vào trước đêm Giáng

Sinh năm ngoái, bác hỏi tớ thích quà giáng sinh gì, cả năm rồi tớ cứ ao ước có

một con ngựa nhỏ cho riêng mình, thế là tớ nói tớ thích ngựa con.

“À, quà

này thì to quá nhỉ, ông già Noel không nhét vừa chiếc tất của cháu đâu.” Bác ấy

tủm tỉm bảo trêu thế, tớ biết vậy là không được ngựa rồi, lần nào mẹ không muốn

mua gì cho tớ, mẹ luôn giả lả với y chang.

Sau đó

bác nghĩ cách đút lót cô bảo mẫu, nhân lúc mẹ vắng nhà, bác lén dẫn tớ tới

trường đua ngựa chơi nửa ngày, tớ vui lắm, vui vô cùng. Tớ thích con ngựa nhỏ

màu nâu đến độ lên rồi không muốn xuống nữa, tớ biết mỗi lần tớ nũng nịu, là

bác sẽ chịu ngay, quả nhiên bác nói: “Thôi được rồi, con ngựa này là của cháu,

nhưng mà tạm thời đành gởi nuôi ở đây, cháu có thể đặt cho nó cái tên.”

Tớ vừa

mừng vừa ngạc nhiên, song cũng phần bán tín bán nghi, đến phút chót, bác vẫn

không quên dặn dò: “Về đừng kể với mẹ nhé.”

Đương

nhiên rồi, quyết không để mẹ biết.

Aladdin

chỉ là của riêng tớ.

“Mẹ cho

cháu về thăm ông nội và bác cả.” Tớ nhe răng lè lưỡi trêu bác ấy: “Cả ông bà

ngoại nữa.”

Ông bà

ngoại đã thương tớ nhất rồi, mà ông nội còn chiều tớ hơn, tuy tớ suốt ngày trêu

chị Nguyên Nguyên, tớ bắt sâu róm dọa chị ấy, làm chết cá vàng ông nội nuôi,

rung táo trên cây rụng sạch, còn cầm súng nước trèo lên hòn non bộ đóng giả

điệp viên… bất kể tớ có phá phách nghịch ngợm gì đi chăng nữa, song ông nội vẫn

quý tớ vô cùng.

Ông

phần riêng sô cô la cho tớ, lúc đưa còn tươi cười bảo: “Ông nội mua ở Thụy Sĩ

cho cháu này, ngon không?”

Tớ nhét

đầy sô cô la vào miệng, ậm à ậm ờ gật đầu.

Sô cô

la ông nội mua thật tuyệt vời.

Bữa tối

thế nào cũng có đúng món sủi cảo tớ thích nhất. Bà nội vừa gắp vào bát tớ, vừa

bảo: “Bác cháu lâu lắm rồi chưa xuống bếp, hôm nay làm sủi cảo cho cháu ăn đấy

nhé.”

Thực

ra, bác tớ rất bận bịu, nhưng tớ thích quấn chân bác, chơi trò diều hâu quắp gà

con với chị Nguyên Nguyên, lần nào bác thua, bác cũng xách tớ với chị mỗi người

một tay: “Diều hâu sắp cất cánh nào!”

Thế rồi

bác quay bọn tớ choáng váng luôn, còn vui hơn cả trò đĩa bay ở vườn trẻ.

Cả nhà

có bà nội là đa cảm nhất, có lần bà tính, mỗi năm bà có thể gặp tớ mấy đợt, mỗi

đợt được gặp tổng thể mấy ngày?

Lần nào

đến lúc chia tay, bà cũng rơm rớm.

Bữa này

có chị Nguyên Nguyên đứng ra gánh vác trách nhiệm: “Bà ơi, ngày nào cháu cũng ở

bên bà!”

Mà tớ

chỉ có thể an ủi bà rằng: “Bà nội ơi, nghỉ hè cháu sẽ về ngay, về ngay…”

Thỉnh

thoảng ông bà ngoại lại sang Mỹ thăm tớ, vậy mà ông bà nội chưa từng, nên mỗi

độ hè là mẹ sắp xếp cho tớ về thăm ông bà.

Aladdin

nói: “Bác với cháu vừa khéo ngồi cùng chuyến bay, hai ta đi chung nhé.”

Vừa

khéo á?

Thôi

đi, cháu có phải trẻ con đâu.

Cơ mà

ngồi máy bay với Aladdin cũng có cái hay, bác ấy mua nhiều đồ ăn ngon, còn đọc

nhiều truyện cổ tích cho tớ nghe nữa chứ, giữa chừng tớ lăn ra ngủ, bác ấy phủ

cho cái chăn, chăm nom chu đáo vô cùng.

Tớ ngủ

đâu chừng 2 tiếng, lúc dậy bác ấy gọi nước cam, tớ vừa uống nước cam vừa hỏi:

“Bao giờ bác với mẹ cháu tái hôn?”

Vẻ mặt

bác trông khác hẳn.

Nói

thực thì từ lâu lắm rồi, tớ dự tính sẽ hỏi bác ấy câu trên, mỗi lần chỉ cần hơi

đả động đến chuyện này thôi là bác ấy đã đánh trống lảng rồi. Lần này ngồi

chung máy bay, bác có muốn chạy cũng khó nhá, vả lại còn những mấy tiếng đồng

hồ nữa, tớ tha hồ vặn hỏi.

“Trẻ

con đừng lo chuyện đâu đâu.” Bác lại bắt đầu lòe cái bộ dạng đáng ghét: “Nhất

là những chuyện cháu không hiểu lẫn không biết”

“Chẳng

lẽ cháu không phải con bác à?”

Tớ tung

quả bom thứ 2, vẻ mặt bác ấy tỏ ra lúng túng không ngoài dự tính. Mẹ tớ luôn

lảng tránh khi tớ hỏi rốt cuộc bố tớ là ai, một người có ông nội bà nội có bác

cả có chị họ, sao lại không có bố chứ, mẹ tớ trước nay vẫn vô tư coi tớ như trẻ

con.

Bác ấy

nhìn tớ một lúc lâu không nói gì, tớ chợt có dự cảm xấu: “Không phải bác với mẹ

cháu chưa từng kết hôn chứ?”

Nếu như

họ đã li hôn, việc này còn dễ hiểu một tí, nhưng trong trường hợp họ vốn chưa

từng lấy nhau, vậy thì chuyện này phức tạp hơn tớ tưởng nhiều.

Cuối

cùng hỏi một đằng, bác ấy lại trả lời một nẻo: “Mẹ cháu khó theo đuổi lắm.”

“Thì

cũng là phụ nữ cả thôi, mà cũng chẳng phải người phụ nữ thông minh gì cho cam.”

Tớ ói ra máu mất thôi, tớ quyết định dừng cái ý nghĩ người này là bố mình, một

người thế này sao có thể sinh ra một đứa trẻ thông minh như tớ được, rõ là một

bác ngốc, tớ thật sự sắp ói ra máu đến nơi rồi: “Đừng bảo với cháu bác theo

đuổi mẹ cháu tám chín năm nay mà vẫn chưa được nhé.”

“Đây là

chuyện riêng giữa bác với mẹ cháu, cháu đừng xen vào.”

Người

đàn ông sĩ diện đã bắt đầu thẹn quá hóa giận.

Tất cả

bè phái phản động đều là lũ hổ giấy, ông nội tớ dạy thế.

Tớ bắt

đầu uống nước cam: “Được rồi, từ nay cháu sẽ không giúp bác nữa.”

Người

đàn ông này bắt đầu cân nhắc, sau thì hỏi: “Cháu giúp gì được bác?”

Buộc

lòng phải nói rằng đàn ông con trai một khi đã vướng vào chuyện yêu đương là

chỉ số thông minh tụt hẳn, ví dụ như ông bố Aladdin này của tớ.

“Đương

nhiên giúp được nhiều chứ”, tớ hào hứng bảo: “Mẹ cháu thương ai nhất nào? Đương

nhiên là cháu rồi, chỉ cần cháu về phe bác, bác thua thế nào được?”

Bác là

người mua ngựa cho tớ, bác dạy tớ đánh bóng chày, bác dẫn tớ đi công viên xem

gấu bắc cực, mà cũng chính bác dạy tớ bơi, bác bế tớ đến bệnh viện, bác còn

khụy gối thắt dây giầy cho tớ, bác ấy chính là bố tớ.

Tớ

không giúp thì ai giúp bố đây?

Tớ tám

tuổi rồi, vả lại tớ là đàn ông, đàn ông con trai không giúp đỡ lẫn nhau, thế là

trái lẽ trời.

Còn như

mẹ tớ thì—–hừm, hai người đàn ông thông minh hợp sức tác chiến mà mẹ không xiêu

lòng mới lạ đấy!

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hải Thượng Phồn Hoa
Chương 30

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 30
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...