Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hào Môn Tuyệt Luyến: Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng Ép

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Người không đến tìm ta ta liền đi tìm người.

Dương Chi La đã chờ đợi vài ngày rốt cuộc không nhịn được đành mượn danh

nghĩa công việc đến tìm Vân Dật Bạch. Cô cũng không quên Vân Dật Bạch

từng nói, việc hợp tác sẽ trực tiếp tìm cô, tuy rằng hợp đồng hợp tác đã được định, đây cũng chỉ là cái cớ mà thôi.

Hôm nay cô nhất định phải nghe được lời chấp nhận của Vân Dật Bạch.

Nhận được cuộc điện thoại Dương Chi La nói muốn gặp anh, Vân Dật Bạch liền

tạm buông công việc xuống châm một điếu thuốc chờ Dương Chi La xuất

hiện.

Vừa mở cửa đã ngửi thấy mùi thuốc ở trong phòng, Dương Chi

La theo bản năng nhíu mày không chút kiên nhẫn đưa tay che miệng. Nhẹ

nhàng mở miệng, "Dật Bạch, anh học được hút thuốc từ khi nào vậy?!"

"Có liên quan đến cô sao?" Vân Dật Bạch cong khóe môi giễu cợt, "Có chuyện gì thì nói thẳng!"

Thái độ lạnh lùng của anh khiến Dương Chi La có chút không cam lòng, "Vì sao anh luôn đối xử với em như vậy?"

Nghe vậy, Vân Dật Bạch nở nụ cười châm chọc, "Lời nói này của Dương tiểu thư thật là kỳ lạ, cô và Vân Dật Bạch tôi thì có quan hệ gì chứ? Đừng luôn

dùng loại thái độ khóc lóc kể lể đó với tôi, tôi không phải gã đàn ông

bị cô mê hoặc, có việc cứ nói!" Lười phải tiếp kẻ giả dối như cô ta Vân

Dật Bạch lạnh lùng mở miệng.

Bị anh nói những câu châm chọc, trên khuôn mặt cao ngạo của Dương Chi La nhiễm chút lãnh ý, "Vân Dật Bạch,

vì sao mỗi lần em khẩn cầu anh cùng chung sống với em, anh lại thật sự

cho rằng Dương Chi La em là loại người không ai muốn chứ?"

"Nếu

đã như vậy Dương tiểu thư hãy đi tìm người nào thích cô! Vân Dật Bạch

tôi không có phúc để hưởng!" Vân Dật Bạch xoay người lại sắc mặt không

đổi nói.

"Vân Dật Bạch. Vì sao anh lại đối xử với em như vậy? Em

phạm lỗi em đã nhận sai, giờ anh lại là một người đàn ông không có phong độ thế sao?"

"Cô muốn tôi phải có phong độ như thế nào chứ? Khi

thấy cô xuất hiện phải mỉm cười hỏi em có khỏe hay không sao?" Vân Dật

Bạch cười lạnh một tiếng, ý cười không tràn đến đáy mắt.

Anh nói

tiếp, "Dương Chi La, cô đến tìm tôi đơn giản chỉ muốn chứng minh cho dù

là ba năm trước hay là ba năm sau, đối với tôi cô luôn có ảnh hưởng có

phải không? Trong lòng cô đơn giản cũng chỉ do lòng tự trọng của chính

mình làm hại, cô không muốn thừa nhận rằng cô đã thua, cô không muốn

thừa nhận đối với Vân Dật Bạch tôi... cô chẳng có chút ảnh hưởng nào, cô không muốn thừa nhận cô đã thua Thi Tĩnh, tất cả đều là do cô bị khống

chế bởi chính sự kiêu ngạo tức cười của mình?"

Lúc này Vân Dật Bạch nhìn Dương Chi La giống như lũ tôm tép nhãi nhép vậy!

Dương Chi La cũng không nghĩ đến anh sẽ nói ra những lời như vậy, trong nháy mắt liền ngây ngẩn cả người, "Anh..."

"Tôi làm sao? Không hiểu vì sao tôi lại đối xử với cô như vậy? Phải không?"

Vân Dật Bạch nở nụ cười châm biếm, "Hôm nay, cô nghe kỹ cho tôi, tôi

không thích cô, không thích. Không phải là do ba năm trước, mà là vẻ mặt của cô hôm nay khiến người ta thấy chán ghét!"

Toàn thân Dương Chi La run run giống như lá rụng mùa thu, kích động đến mức không tìm được giọng nói của mình.

Thấy thế Vân Dật Bạch cười đắc ý, "Không chấp nhận được? Có phải chưa ai từng nói với cô như vậy?"

Kỳ thật anh rất vui, sự xuất hiện của Dương Chi La khiến anh tìm được chỗ

để trút giận, có thể tùy ý trút hết lửa giận trong lòng. Nếu không phải

cô, anh còn không có cơ hội để trút hết cơn tức trong lòng.

"Vân

Dật Bạch. Hôm nay Dương Chi La tôi đến không phải để cho anh châm chọc!" Rốt cuộc cũng tìm lại được giọng nói của mình, Dương Chi La hét lớn

thành tiếng.

Vân Dật Bạch lạnh lùng cười không nói.

"Anh

dựa vào cái gì mà nói tôi như vậy? Tôi là Dương Chi La, chỉ cần tôi muốn làm gì bất luận là kẻ nào cũng không thể ngăn cản tôi. Tôi đã muốn có

được thì vĩnh viễn người đó cũng chạy không thoát." Cô cao ngạo lên

tiếng.

"Có liên quan gì đến tôi chứ?" Vân Dật Bạch giễu cợt, nhìn ánh mắt của cô giống như kẻ ngốc nói mê vậy.

"Tôi muốn anh sống cùng với tôi!" Cô nói khiêu khích.

"Cô muốn, tôi phải đồng ý sao?" Vân Dật Bạch giễu cợt, "Dương tiểu thư thật biết nói đùa!"

"Tôi muốn, anh nhất định phải sống chung với tôi."

"Thật là nực cười!" Vân Dật Bạch vung bàn tay lên cất bước đến trước mặt cô, "Cô đang nói mơ đấy à!"

Dương Chi La thấy thái độ kiên quyết của anh, nháy mắt khuôn mặt nhu hòa, có

chút khát cầu nhìn Vân Dật Bạch, "Dật Bạch, em cầu xin anh. Em thật sự

biết sai rồi!" Cô ôm cánh tay anh, "Em chỉ muốn sống chung với anh. Anh

đừng lo về Thi Tĩnh. Cô ấy đã đồng ý với em, cô ấy sẽ giúp em khuyên bảo anh, nhưng em không kịp chờ, em muốn sống chung với anh. Những năm gần

đây, bên cạnh em xuất hiện rất nhiều đàn ông, bọn họ cũng không bằng

anh. Em biết, anh vẫn còn yêu em, chúng ta đã có ký ức gần ba mươi năm,

tình cảm của chúng ta khi đó rất thân thiết, anh không thể quên em đúng

không?"

"Cô nói cái gì?" Vừa giữ chặt cánh tay của cô vừa cúi đầu sát gần mặt cô, Vân Dật bạch càng tăng thêm lực ở cánh tay, "Cô nói Thi Tĩnh đã đồng ý với cô?!"

"Phải, cô ấy đã đồng ý với em sẽ giúp

em khuyên bảo anh, không phải anh lo lắng cho cô ta chứ? Bây giờ cô ấy

đã đồng ý cho chúng ta sống cùng nhau, anh còn điều gì phải băn khoăn,

Dật Bạch, chúng ta mới là một đôi trời sinh!" Dương Chi La thong thả

nói. Tuyệt không để ý đến đau đớn trên cánh tay.

Thi Tĩnh chết tiệt!

Đẩy Dương Chi La ra, Vân Dật Bạch sải bước đi ra ngoài.

Nhìn theo bóng lưng tức giận rời đi của Vân Dật Bạch, Dương Chi La nhẹ nhàng cong khóe môi. Xoay người lạnh lùng nhìn quanh bốn phía, cô mỉm cười

chầm chậm rời đi.

Nơi này, sớm muộn gì có một ngày cũng là của mình!

Công việc của cô nhàm chán đến mức có thể khiến người mốc meo, mà công việc

bận rộn cũng sẽ khiến người ta điên khùng. Cô dùng thời gian cả một ngày đem đồ vật phân loại rồi sau đó cất đi, để bản thân quen thuộc với chỗ

để tài liệu.

Ngay khi cô đầu đầy mồ hôi ôm một đống tài liệu cần

sửa lại cho tốt chuẩn bị ra ngoài, bỗng nhiên ánh sáng tối sầm lại. Phía sau bỗng nhiên lại có một bóng người. Hung hăng thở gấp vì kinh ngạc.

Tài liệu trong tay cũng bị một bàn tay lớn hung hăng đập lên. Nháy mắt

rơi lả tả xuống dưới chân.

"Ai da..." Cô tức giận ngẩng đầu định

mắng. Lại bị ngăn bên miệng bởi sắc mặt người vừa đến. Vẻ mặt bất mãn

chậm rãi lên tiếng, "Anh lên cơn điên gì vậy?" Thần kinh à!

Cô khom người muốn nhặt đồ, giây tiếp theo lại bị người ôm ngang, nháy mắt cả người bị đặt trên giá đồ.

Đôi mắt Vân Dật Bạch đen lại vẻ mặt âm trầm lo lắng liếc nhìn vẻ mặt khó

hiểu của Thi Tĩnh. Đôi môi mỏng của anh hé mở, từng từ từng từ đều lạnh

như băng, "Cô đã đồng ý Dương Chi La sẽ giúp cô ấy thuyết phục tôi chấp

nhận cô ấy?!"

Sau khi nói xong câu đó, Thi Tĩnh có thể khẳng định cô nghe được tiếng anh nghiến răng nghiến lợi.

"Làm sao anh biết?" Thi Tĩnh theo bản năng bật thốt.

Lời vừa ra khỏi miệng cô liền hối hận!

Mà khuôn mặt tuấn tú của Vân Dật Bạch càng đen!

"Cô thật sự đã đáp ứng sao?" Anh nhẫn nhịn xúc động muốn đưa tay bóp chết cô, hung tợn hỏi một câu.

"Tôi... tôi có nói... nhưng mà... ưm..." Cô ấp úng vừa nói xong một câu, nháy mắt đã bị một đôi tay to gắt gao bóp cổ.

Nháy mắt hô hấp bị người ngăn lại, Thi Tĩnh nắm chặt cổ tay anh kiễng mũi

chân muốn có thể hô hấp được nhiều hơn! Huyết sắc trên mặt cũng dần dần

mất đi.

"Ưm... buông!" Khuôn mặt Thi Tĩnh tái nhợt nắm chặt lấy

bàn tay anh nói. Khóe mắt lộ ra một giọt nước thoạt nhìn rất đáng

thương.

Chiếc cổ mảnh khảnh bên dưới lòng bàn tay cùng với lời

cầu xin của chủ nhân chiếc cổ cũng không khiến Vân Dật Bạch mềm lòng,

càng tăng thêm lực ở cánh tay, anh âm trầm lạnh lùng nhìn cô, "Dám làm,

cố mà nhận lấy hậu quả!"

"Tôi..." Thi Tĩnh muốn ngụy biện nhưng hô hấp lại bị người chặn gây đau tức trong ngực rốt cuộc khiến cô không thể mở miệng!

Trời ơi, anh ta muốn giết cô sao? Trong nháy mắt đó, Thi Tĩnh thật sự cho là như vậy.

Đôi mắt phẫn hận hung tợn nhìn xuống khuôn mặt mất hết huyết sắc dưới lòng

bàn tay. Khuôn mặt nhỏ nhắn lộ ra trắng bệch như tờ giấy, cố gắng để có

được không khí trong lành.

Đau... cô cảm thấy mình sẽ bị bóp nát

dưới cánh tay này, lông mày thanh tú xinh đẹp nhíu lại, lồng ngực đau

tức, đau do tay anh bóp chặt. Đôi mắt đẹp gắt gao dừng ở ánh mắt Vân Dật Bạch.

Lửa giận trong ánh mắt cô càng khiến trong lòng thêm buồn

bực, buông cánh tay khỏi cô, anh hung ác mở miệng, "Cô cũng dám gật đầu

đồng ý? Ai cho cô tư cách đó?!"

Đột nhiên bị người chặn hô hấp

khiến toàn thân Thi Tĩnh căng thẳng, sắc mặt càng thêm tái nhợt, huyết

sắc trên khuôn mặt xinh đẹp của cô dần dần mất đi, cô chỉ biết, trong

thời gian này mọi dịu dàng đều là giả dối! Vân Dật Bạch sao có thể dịu

dàng với người ngoài chứ?

Nhìn chằm chằm vào vẻ mặt thấy chết

không sợ của cô, Vân Dật Bạch lạnh lùng buông cô ra. Cơ thể gầy yếu như

diều đứt dây ngồi phịch xuống nền nhà.

"Khụ khụ khụ..." Hô hấp bị mất bỗng nhiên có lại, trong thời gian dài thiếu dưỡng khí đột nhiên

lại có không khí ùa vào liền ho khan mãnh liệt.

Vân Dật Bạch tỉnh táo lại. Quay đầu nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Thi Tĩnh đang nhìn anh. Bên

tai vang lên tiếng cô kịch liệt ho khan.

"Khụ khụ khụ..."

Bỗng nhiên xoay người đưa lưng về phía cô, Vân Dật Bạch đứng trong góc tối

của căn phòng lạnh lùng mở miệng, "Cô có đồng ý hay không?"

"Tôi... khụ, đồng ý rồi!" Cô nói thẳng.

"Thi Tĩnh!" Nghe vậy khuôn mặt Vân Dật Bạch càng lạnh hơn, nháy mắt cả người liền dừng lại trước mặt cô, bàn tay to lớn gắt gao nắm lấy cánh tay cô, "Nếu như cô muốn chết, nói cho tôi một tiếng, tôi sẽ thành toàn cho

cô!"

"Tôi đã làm sai điều gì?" Thật vất vả mới bình ổn lại hô hấp Thi Tĩnh ngồi bên đống tài liệu trên sàn nhà dịu dàng hỏi.

"Cô còn dám hỏi sao? Ai cho cô tư cách để cô đồng ý chuyện của tôi?" Đôi

tay Vân Dật Bạch nắm chặt thành quyền âm trầm trừng mắt nhìn cô.

"Chẳng ai cho tôi tư cách. Tôi cũng không hỏi anh không phải sao?" Thi Tĩnh nhẹ nhàng cong khóe miệng, "Tôi có hỏi anh sao?"

Không hề!

Trước mặt anh cô chưa bao giờ nhắc đến người khác, hoặc nên nói, bọn họ khi

đó chưa từng nhắc đến người khác, cái tên Dương Chi La lại càng chưa bao giờ được cô nhắc đến.

Vân Dật Bạch mím môi không nói.

Hai tay chống lấy cơ thể, Thi Tĩnh chậm rãi đứng thẳng người. Trên chiếc cổ mảnh khảnh còn in rõ dấu tay, sắc mặt cô còn vô cùng tái nhợt. Bỗng

nhiên, cô nở nụ cười. Rồi nghiêm túc nhìn Vân Dật Bạch, "Anh đang trách

tôi không sớm nói cho anh biết sao? Nếu như anh muốn gì, mong lần sau

anh hãy nói rõ, tôi nhất định sẽ làm theo những gì anh sai bảo!"

Cô là ai? Cô chỉ là một công cụ để sinh con do anh mua về. Chẳng là cái gì cả!

Chẳng là cái gì cả!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hào Môn Tuyệt Luyến: Tổng Giám Đốc Không Yêu Vẫn Cưỡng Ép
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...