Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HÀO QUANG TAN VỠ

Chương 3

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tất nhiên không phải. Chỉ là muốn nhắc khéo rằng chiếc túi duy nhất của bà đã bị em trai bà bán đi trả nợ.

Tôi không tin bà thật sự không có cảm giác gì.

Tôi thong thả nói:

“Bà nói đúng, chỉ là một suất tuyển thẳng thôi, chẳng đáng ầm ĩ.”

Bà dường như thở phào, nhưng tôi bẻ ngoặt:

“Giống như năm đó, cái chức giáo sư của bà, chẳng phải cũng do ba tôi bỏ ra mấy chục vạn chạy chọt cho sao? So với chức giáo sư thì suất tuyển thẳng này đúng là chẳng đáng gì, nhỉ?”

Mẹ tôi khựng lại, gương mặt vốn luôn bình thản nay xuất hiện một vết rạn không thể che giấu.

Vài giây sau, bà chỉ thẳng vào tôi, vừa thẹn vừa giận:

“Thẩm Chi, con ở với ba con lâu quá nên trong đầu toàn những thứ bẩn thỉu hay sao?! Sao con dám nói mẹ bỏ tiền mua chức giáo sư? Con đang bôi nhọ nhân phẩm của mẹ à?!”

“Hừ, chẳng phải chỉ là một suất tuyển thẳng thôi sao? Không cho thì thôi! Nhà họ Chu chúng tôi không thèm!”

Bà gần như nghiến răng mà bật ra mấy chữ cuối, như thể vậy mới gỡ gạc được chút thể diện, rồi quay người bỏ đi.

Tôi nhìn theo bóng lưng bà, thong thả bồi thêm một cú chí mạng:

“Bà Chu, em trai bà đã nói, nếu tôi không nhường suất tuyển thẳng thì bà sẽ cắt đứt quan hệ mẹ con với tôi. Bà nhớ kỹ nhé từ giờ chúng ta chẳng còn liên quan gì nữa.”

“Cho nên, lần sau các người còn dám tới gặp tôi gây sự, tôi sẽ dùng cách bẩn thỉu nhất để xử lý. Ví dụ… tố cáo với cơ quan chức năng chuyện mua bán chức danh đấy?”

Bóng lưng bà cứng đờ, rồi sải bước nhanh hơn.

Vừa về đến nhà, tôi đã thấy bình luận trên trời mắng Chu Diệu Tông:

【Ủa, sao cậu của Thẩm Chi này lại mắng nữ chính? Nữ chính chỉ là không lấy tài sản của tên nhà giàu mới nổi với cũng không lấy được suất tuyển thẳng thôi mà, cần gì so đo như vậy?】

【Thôi bỏ đi, tên ấy đâu có trọng sinh nên không hiểu cũng thôi đi. Nữ chính cũng nhắc rồi, thay vì nhắm vào suất tuyển thẳng, chi bằng lấy căn nhà thì thực tế hơn.】

Tôi bật cười khinh bỉ.

Không phải tự xưng thanh cao, coi tiền như bụi sao?

Sao lại vẫn muốn căn nhà của nhà họ Thẩm?

Tôi vừa bỏ cặp xuống thì điện thoại rung lên.

Tin nhắn từ số lạ, nhưng sự tham lam trong từng con chữ thì quen thuộc vô cùng:

“Thẩm Chi! Tao nói cho mày biết, suất tuyển thẳng tao có thể không cần, nhưng mày phải để ba mày trong ba ngày chuyển căn biệt thự ven sông ở trung tâm thành phố sang tên tao! Không thì… tao liều mạng, tao sẽ đến phá tan nhà chúng mày, cho chúng mày suốt đời không yên! Nhớ đấy, chỉ ba ngày!”

Mấy loại đe dọa ngu xuẩn này, tôi thẳng tay xóa, rồi chặn luôn.

Ba ngày sau, thấy chúng tôi không phản ứng, Diệu Tông sáng sớm đã tới đập cửa nhà.

Trong tay hắn là một chùm chìa khóa quen mắt, chính là chìa của căn biệt thự ven sông.

Xem ra, lúc mẹ tôi ra đi nói nghe thanh cao vậy, nhưng vẫn không quên lấy theo chìa nhà.

Tiếc là ba tôi đã đổi toàn bộ sang khóa chống trộm đời mới.

Cầm bao nhiêu chìa cũng vô ích.

Hắn hẳn cũng nhận ra điều đó, nên mới đứng trước cửa đá mạnh, mặt lộ vẻ khó chịu:

“Mở cửa! Tao biết chúng mày ở trong!”

Tôi mở màn hình camera ở cửa, thấy ngoài hắn ra còn có vợ và con trai tên Chu Diệu Tổ của hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hao-quang-tan-vo/chuong-3.html.]

Tôi bèn mở cửa, mời bọn họ vào “hang cọp”.

Quả nhiên, Diệu Tông rút từ chiếc cặp nhàu nát ra một xấp giấy, đập mạnh xuống bàn trà:

“Mau ký đi, đừng làm lỡ việc sang tên.”

Tôi cầm lên xem là “Hợp đồng chuyển nhượng nhà đất vô điều kiện” mấy chữ trong giất này lớn đến chói mắt.

Trong lúc không ai để ý, Diệu Tổ đã ôm chiếc laptop của tôi chạy ra:

“Ba! Cái này bán được năm ngàn đấy!”

Vợ hắn cười híp mắt:

“Ôi, con trai mẹ thông minh quá, biết kiếm tiền phụ giúp gia đình rồi.”

Đám người nhà họ Chu còn được bình luận trên trời tán dương là “khôn ngoan”.

Tôi nghĩ bụng, chút tiền đó chẳng đủ nuôi họ ngồi tù vài ngày.

Thế là tôi vừa giơ điện thoại quay phim, vừa nói giọng thản nhiên:

“Điều 264 Bộ luật Hình sự quy định, hành vi trộm cắp tài sản của người khác sẽ bị phạt tù tới ba năm hoặc cải tạo không giam giữ đấy.”

Tôi dừng lại, liếc họ:

“Xem như tôi đang phổ biến pháp luật cho các người. Không cần cảm ơn.”

Sắc mặt Diệu Tông lập tức đổi, hắn giật laptop từ tay con rồi ném xuống đất:

“Đồ vô dụng! Giống hệt thằng ba keo kiệt của mày! Không bán thì… tao đập! Làm gì được tao?”

Quả không hổ chỉ học hết tiểu học.

Tôi vừa định mở miệng nói tiếp, Diệu Tổ đã đẩy phắt người giúp việc, lao thẳng vào phòng tôi.

Linh cảm chẳng lành, tôi vội chạy theo.

Cảnh tượng trước mắt khiến tôi suýt sôi máu:

Cậu ta đang ném toàn bộ bộ sưu tập figure của tôi xuống sàn, còn giẫm nát chiếc standee cảnh biển mà tôi yêu thích.

Tôi bùng nổ, xông lên kéo hắn ra:

“Đừng tưởng chưa đủ tuổi chịu trách nhiệm hình sự là muốn làm gì cũng được!”

“Chu Diệu Tổ, tôi sẽ khiến cả nhà các người mất sạch!”

Tiếng ồn khiến ba tôi tỉnh giấc, ông vội chạy tới, thấy cảnh tượng bừa bộn liền kéo tôi ra sau lưng:

“Sáng sớm tới nhà tôi làm gì? Đây là thứ Tiểu Chi yêu thích nhất, các người tưởng con gái tôi không ai bảo vệ chắc?”

Vợ Diệu Tông hất mặt, bắt chước giọng mẹ tôi:

“Hứ, chỉ là mấy thứ tầm thường, trẻ con nghịch thôi, đáng gì mà phản ứng dữ vậy? Đúng là phàm tục, chưa từng thấy qua đời sống sang trọng!”

Không hổ là người một nhà, cái kiểu khinh người học giống nhau đến từng chữ.

Khiến người ta chỉ muốn tặng ngay vài cái bạt tai cho tỉnh người.

Tôi chỉ vào chiếc standee bị giẫm nát:

“Riêng cái này, giá thị trường hiện tại là bảy vạn! Tôi phàm tục, tôi mê mấy thứ tầm thường như vậy. Các người thanh cao, chê bai, vậy hãy thay con trai mình đền bảy vạn đi.”

Bà ta câm lặng, rồi bất ngờ lăn ra đất ăn vạ, kêu tôi ức h.i.ế.p kẻ yếu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HÀO QUANG TAN VỠ
Chương 3

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 3
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...