Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hậu Cung Kế

Chương 22

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Edit: HueKhanh92

Cung nữ kia rất là sảng khoái nhận hồng bao, cười nói: “Tiểu thư có thể gọi ta là Bạch Lan. Nha hoàn của tiểu thư hiện tại được an bài chung ở một nơi, dạy quy củ trong cung. Đến thời điểm tự nhiên sẽ cùng tiểu thư gặp mặt.”

“Bạch Lan? Ta nhớ rõ bên cạnh Hạ ma ma có vị tỷ tỷ gọi là Ngọc Lan.”

Bạch Lan cười nói: “Ta và Ngọc Lan đều từ một nhóm cung nữ cùng tiến cung, được đặt tên cùng lúc. Tiểu thư, về sau bên Xuân Phương cung này, sẽ có người được phân phó lại đây hầu hạ, xin tiểu thư yên tâm.”

Bởi vì Bạch Lan còn muốn đi tiếp đón các tiểu thư khác, cho nên liền cáo từ.

Lý Già La đánh giá nơi mình ở, một gian phòng bị ngăn cách thành trước sau. Phía trước đoán chừng là chỗ ăn cơm, mặt sau là nơi ngủ.

Xuân Phương cung có rất nhiều phòng, để cho tất cả các nàng ở tuyệt đối là vẫn đủ. Chỉ là không biết người quen trước kia còn có mấy người thì vào tới đây.

Lý Già La không phải người đầu tiên tiến vào. Trước đó, bên Xuân Phương cung này đã có mấy người đến.

Xuân Phương cung lớn, có thể tự đi loanh quanh. Bởi vì hiện tại còn chưa có tuyển xong, cho nên vẫn chưa cho những vị tiểu thư đã qua sơ tuyển này ra ngoài.

Nhưng đi qua lại chỗ của nhau là có thể.

Lý Già La vừa đến, liền có mấy tiểu thư cũng lại bên này.

Đại khái là mới tới một nơi lạ, trong lòng cũng có chút khẩn trương, có thể tìm được bạn đó là không còn gì tốt hơn.

Bên này, Lý Già La đang chờ người ở Xuân Phương cung đều đến đông đủ. Một bên khác, những người bị loại trước hết được đưa đến nơi mà Hộ bộ đã an bài, đợi một ngày sau, liền có người đưa bọn họ về nhà.

Bởi vì tiểu thư của mình qua sơ tuyển cho nên bên này đã có người mang Hổ Phách tới nơi khác.

Võ Uyển Đình đã bị loại ngay vào lúc kiểm tra dung mạo. Nay đến nơi này, liền không nhịn được đau lòng khóc thành tiếng. Nàng không cam lòng. Vì sao lại như vậy, có vài người bộ dạng kém hơn cả mình, vì sao các nàng có thể trúng cử, chính mình lại không thể?

Trên người nàng một chút vết sẹo cũng không có, làn da lại tốt, dựa vào cái gì mà loại nàng ra?

“Tiểu thư, tiểu thư ngài đừng thương tâm.” Nha hoàn Trân Châu của Võ Uyển Đình không biết khuyên như thế nào cho tốt, chỉ có thể tới tới lui lui nói vài câu như vậy.

Chung quy tiểu thư nhà mình bộ dạng thế nào, mọi người đều tự biết rõ. Nhưng tiểu thư khiến lão thái thái đáp ứng cho lại đây tuyển tú, không lại đây thì nàng ấy sẽ không chết tâm. Cho nên cứ đi một chuyến để tiểu thư hết hy vọng, đây cũng là ý của phu nhân.

Cũng may đại tiểu thư đã qua sơ tuyển, trở về cũng có cái để bẩm báo.

Hiện tại Trân Châu không dám nói, cũng may có đại tiểu thư đã qua, vừa rồi có người gọi Hổ Phách đi rồi. Nàng biết chuyện này mà nói cho tiểu thư nhà mình nghe, còn không phải là lửa cháy đổ thêm dầu?Võ Uyển Đình khóc trong chốc lát, ngẩng đầu lên, ánh mắt sưng đỏ, hỏi Trân Châu, “Có phải người kia được tuyển rồi phải không?”

Trân Châu ấp úng “Ta đang hỏi ngươi. Chủ tử hỏi, ngươi dám không nói thật?” Võ Uyển Trinh rống to, lúc này thì không có ai tới quản nàng. Chung quy hiện tại nàng lạc tuyển (bị loại), ai còn sáp tới cái bếp lò lạnh này?

“Vâng, tiểu thư, đại tiểu thư đã vượt qua sơ tuyển. Hổ Phách đã bị gọi đi rồi! Tiểu thư, kỳ thật đại tiểu thư vượt qua sơ tuyển cũng rất tốt, sau này thân phận tiểu thư cũng có thể đề cao hơn một ít a!”

Lời còn chưa nói xong, liền bị Võ Uyển Đình bạt cho một bàn tay. Nàng hận nhất người khác nói mình dựa vào Võ Uyển Trinh kia. Trước kia lúc nương giảng đạo lý cho nàng, cũng nói chuyện này. Nhưng nàng hận Võ Uyển Trinh còn không kịp, làm sao có khả năng muốn mình được thơm lây?

Vì thế mới tràn đầy tự tin, hùng hổ một hơi lại đây tuyển tú, nhưng lại là thành cái dạng này!

Hiện tại nha hoàn của mình cũng nói như vậy, vậy có phải người trong phủ đều cho là như vậy hay không?

Đây là thứ Võ Uyển Đình không thể nhịn được nhất. Một kẻ đến từ nông thôn quê mùa, thế nhưng so với chính mình còn mạnh hơn. Điều này sao có thể, đây làm sao có thể?

“Tiểu thư, nô tỳ sai rồi, nô tỳ không bao giờ nói nữa!” Nhận một bạt tay, Trân Châu vẫn muốn trở về hầu việc, cho nên sao dám phản kháng lại Võ Uyển Đình?

“Ồn ào huyên náo cái gì? An phận chút đi! Nơi này không phải là sân viện nhà ngươi!” Bởi vì bên này thanh âm khá lớn, liền có cung nữ lại đây răn dạy. Dù sao những người ở đây đều là người bị loại khỏi sơ tuyển, các nàng cũng không cần khách khí.

Võ Uyển Đình trong lòng tức giận đến không được, nhưng không dám nói cái gì. Đều là mấy kẻ mắt chó nhìn người thấp. Mấy hôm trước còn cung kính với các nàng, nay thấy chính mình lạc tuyển, liền thay đổi sắc mặt!

Người ở dưới mái hiên, không thể không cúi đầu. Vài ngày nay, Võ Uyển Đình cũng biết trong kinh (thành) khác với trong nhà, cho nên trong bụng đã nhẫn nhịn không biết bao nhiêu tức giận.

Có điều khi nhìn thấy Tào Minh Lệ cũng bị loại xuống, nàng nhịn không được cười ha ha lên. Tào Minh Lệ này không phải luôn luôn cảm thấy bộ dạng của ả thật tốt sao. Mỗi lần nói chuyện đều tự khoe khoang ả làm hương cao có thể khiến màu da trở nên đẹp. Đó không phải ý muốn nói bản thân diện mạo không tầm thường sao?

Nhưng vì sao ngươi diện mạo không tầm thường cũng không có qua được sơ tuyển đây?

“Chậc chậc, Tào tỷ tỷ, ngươi quốc sắc thiên hương như vậy mà cũng không có được tuyển, thật là...!”

Tào Minh Lệ bi phẫn không chịu nổi, nàng khẳng định là bị người tính kế. Sau khi cởi quần áo, trên người nàng liền nổi ban đỏ. Dĩ nhiên là không có thông qua. Dù là nàng hô lên oan uổng, nhưng người trong cung mặc kệ, cho người kéo mình ra.

Vì sao lại như vậy? Nàng luôn luôn cẩn thận, sao lại bị người tính kế?

Rốt cuộc là ai tính kế chính mình?

“Là ngươi! Có phải ngươi giở trò quỷ hay không?” Tào Minh Lệ nhìn Võ Uyển Đình bộ dáng sung sướng khi người gặp họa, tiến lên bắt lấy Võ Uyển Đình, “Khẳng định là ngươi! Ngươi kê đơn ta có phải không? Nhất định là ngươi!”

“Ta phi, chính mình không có bản lãnh được tuyển, còn trách tới người khác, “ biết diện mạo Tào Minh Lệ tốt nhưng cũng không có được tuyển, trong lòng Võ Uyển Đình thấy cân bằng hơn. Cái này kêu là, nếu chỉ có một mình mình buồn, còn không bằng mọi người đều buồn theo, nhất là một người tướng mạo tốt hơn so với chính mình. Võ Uyển Đình không phải là nháy mắt được chữa khỏi, nhưng cũng là tâm tình vui sướng lên không ít.

Tào Minh Lệ cùng Võ Uyển Đình đánh nhau, nhưng bên này cũng không ai để ý. Phỏng chừng trước kia đã thấy chuyện như vậy nhiều rồi. Đối với chuyện như vậy, nháo liền nháo đi, dù sao chỉ cần không chết người là được.

Bếp lò lạnh không có ai muốn áp tới.

Trong chốc lát Hồng Phương Nhi cũng trở về đến, nhìn thấy hai người kia đầu óc đều sắp đánh thành óc heo, lập tức nói với nha hoàn các nàng nói: “Đứng đó làm gì? Còn không mau kéo các nàng ra! Còn có thể thống gì nữa?” Không phải là không được tuyển thôi sao? Phải khiến cho mất mặt như vậy? Bao nhiêu người lạc tuyển, cũng sẽ không giống các nàng, còn đánh loạn thành một đoàn. Quả thực là quá mất mặt người Ký Châu!

Phẩm Hương cùng Trân Châu vội vàng tự lôi kéo chủ tử nhà mình ra. Nhìn hai người giống như bà điên, búi tóc đều rối tung.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hậu Cung Kế
Chương 22

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 22
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...