Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hệ Thống Truy Phu

Chương 124

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Năng lực bản thân Cung Tiểu Trúc vốn đã phi phàm, dưới tình huống còn có pháp bảo bản danh trợ giúp, thực lực cũng không kém gì tu sĩ Kim Đan kỳ bình thường, giết chết vô số yêu thú, tiếng đàn ngân nga trên chiến trường, vang lên bên tai, tuy rằng không có tác dụng khống chế tu sĩ nhân loại, nhưng cũng có không ít tu sĩ ngừng động tác, đắm chìm trong giai điệu.

Được Tất Điêu Diệp Lâm triệu hồi, hơn mười tu sĩ cấp cao thủ trong thành gần như ra ngoài thành trong nháy mắt, sau đó cùng chém giết với bọn Tất Điêu Diệp Lâm.

Qua nửa canh giờ, dưới sự cố gắng của mấy vạn tu sĩ, đại bộ phận yêu thú đều biến thành xác chết và hài cốt chồng chất như núi, cũng không còn yêu thú nào xuất hiện thêm, vài yêu thú còn sống kia cũng không chiến đấu tới tối với tu sĩ như trước, mà như nhận được mệnh lệnh, đồng loạt trở về Vạn Thú sâm lâm.

Nhiều tu sĩ giết đã đỏ cả mắt, cũng đang giết tới hào hứng, thấy vài yêu thú bỏ chạy về Vạn Thú sâm lâm, liền theo sau mà đuổi, đuổi được một con giết một con.

Tất Điêu Diệp Lâm đứng trên không trung, hô to với toàn bộ tu sĩ: “Tất cả tu sĩ ngừng đuổi giết, nhanh chóng trở lại trong thành trở mệnh lệnh.”

Hắn rót linh lực vào trong giọng nói, âm thanh vang vọng tới tận chân trời, còn có thể khống chế thần trí con người chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, gần như là trong nháy mắt, vài tu sĩ đang đuổi giết yêu thú kia đều ngừng tay, phản ứng lại với lời nói mình nghe thấy, lập tức quay đầu trở lại trong thành.

Vân Túc và Cung Tiểu Trúc đã ngừng tay lại ngay khi yêu thú rút lui, cũng trở lại trong thành với các tu sĩ khác.

Sau khi vào thành, trừ vài tu sĩ cấp thấp, hơn mười tu sĩ cấp cao đều đi cùng Tất Điêu Diệp Lâm, đi được nửa đường, hắn truyền âm hỏi hai người: “Vân huynh, Cung huynh, có thể tới phủ thành chủ một lát không?”

Hai người liếc nhìn nhau, Vân Túc khẽ gật đầu với cái gáy của Tất Điêu Diệp Lâm, sau đó theo sau lưng hắn với một khoảng cách không xa, cùng đi tới phủ thành chủ.

Bởi tất cả phàm nhân đều sợ hãi trước cơn thú triều thành Vạn La, nên không dám tùy tiện lắc lư trên đường, hơn nữa xuất phát từ lòng kính sợ “tiên nhân”, họ cũng không dám tùy tiện xuất hiện trước mặt các tu sĩ, tất cả đều đóng cửa nhà lại.

Sạp nhỏ đã ngừng buôn bán vài ngày, cửa hàng luôn mở cũng đóng cửa, trên cả con đường chỉ còn lại vài tu sĩ mang theo sát khí đi lại, có người đầy máu tươi, có người đứt tay đứt chân, có người đi tới nơi một nơi cố định để chữa thương, có người trở về chỗ ở.

Cung Tiểu Trúc và Vân Túc nắm tay nhau đi cạnh đám người, được Tất Điêu Diệp Lâm dẫn trở về phủ thành chủ, đột nhiên từ bên cạnh có một tu sĩ thanh niên lao tới, thiếu chút nữa đã va phải người Cung Tiểu Trúc.

Vân Túc kéo tay Cung Tiểu Trúc, nhẹ nhàng dùng sức vừa phải ôm hắn vào trong lòng, đánh một chưởng tới chỗ người kia, người kia lập tức ngã lăn ra đất, phát ra tiếng kêu đau thảm thiết.

Các tu sĩ khác lần lượt nhìn về phía bên này, thấy người kia cũng không thật sự bị thương, hơn nữa còn có thể bò dậy ngay lập tức, liền tiếp tục không chớp mắt đi về phía trước, một đám người vẻ mặt có chút nghiêm túc.

Tất Điêu Diệp Lâm cũng phát hiện ra chuyện xảy ra bên này, thị vệ thường xuyên đi theo bên người hắn bước tới, báo cáo tin đế đô truyền tới phủ thành chủ, Tất Điêu Diệp Lâm nghe xong chỉ gật đầu.

Sau đó truyền âm hàn huyên với Vân Túc vài câu, mang theo chúng tu sĩ đi tới phủ thành chủ.

Bên này tu sĩ thanh niên bị Vân Túc đánh ngã xuống đất chính là Vạn Lăng Hoàn, lúc bị Vân Túc đánh ngã, hắn mới nhận ra mình đã làm sai, vì thế lập tức đứng dậy xin lỗi Cung Tiểu Trúc: “Cung đạo hữu, thật sự xin lỗi, vừa rồi va phải ngươi, mong ngươi tha lỗi, gia phụ nguy hiểm tới tính mạng, tại hạ lập tức muốn đi mới y tu tới chữa trị, mong Vân tiền bối tha thứ cho vãn bối.”

Tuy rằng một chưởng kia của Vân Túc nhìn có vẻ nặng, nhưng thực ra cũng không có bao nhiêu lực tấn công, thế nên ngực Vạn Lăng Hoàn chỉ hơi đau một chút mà thôi.

Cung Tiểu Trúc nghe thấy lời hắn nói, lập tức hỏi: “Gia phụ ngươi bị thương gì?”

Tuy tình huống khẩn cấp nhưng Vạn Lăng Hoàn vẫn thành thật đáp: “Gia phụ bị một con kim ti thiềm cấp sáu gây thương tích, miệng vết thương trùng hợp trên cổ.” Vốn lúc Vạn Khuynh bị thương vẫn chưa phát hiện ra, mà lúc trở lại phòng vết thương bỗng chuyển biến xấu mới phát hiện ra.

Vết thương kim ti thiềm tạo ra nếu ở bộ phận khác rất dễ chữa, không cần tìm tới y tu, bản thân cũng có thể tự cứu, nhưng bị thương ở cổ thì không dễ, thiềm độc sẽ chậm rãi xâm nhập vào khí quản, sau đó nhanh chóng bành trướng từ trong ra ngoài, bốc mùi hư thối, chưa tới một ngày, đầu sẽ rơi khỏi cổ.

Vừa nghĩ một chút, Cung Tiểu Trúc nhân tiện nói: “Vạn đạo hữu, ngươi bây giờ chỉ sợ không gọi được y tu tới, vừa rồi tại hạ đi ngang qua chỗ đó có nhìn thoáng qua, toàn bộ đại sảnh đều chật ních người bị thương, tất cả y tu đều bận rộn không dừng lại được, hơn nữa đan dược chữa thương cũng sẽ sớm bị dùng hết, linh đan giải thiềm độc chỉ sợ…”

Thiềm độc có chút lợi hại, huống chi còn là thiềm độc của kim ti thiềm cấp sáu, thế nên linh đan giải thiềm độc cũng rất khó luyện chế, vô cùng ít ỏi, cho dù luyện đan sư thành Vạn La ngày đêm luyện đan không ngừng, cũng là cung không đủ cầu, huống chi luyện đan sư cũng không chỉ luyện chế một loại đan dược này.

Lời Cung Tiểu Trúc nói đều là thật, bây giờ tuy rằng y tu thành Vạn La có mấy chục người, nhưng chiến đấu một hồi, rất nhiều tu sĩ bị thương, thế nên trong khoảng thời gian ngắn không thể ngơi tay, bị thương không nặng lắm đều tự chữa cho bản thân.

Vạn Lăng Hoàn nghe Cung Tiểu Trúc nói vậy, vội vã hỏi: “Cung đạo hữu, vậy ngươi có thể chữa trị cho cha ta được không? Nếu ngươi có đan dược giải thiềm độc, có thể tặng cho ta mấy viên được chăng, ta có thể dùng pháp bảo đổi cho ngươi.”

Thực ra hắn cũng biết khả năng tìm y tu tới chữa trị không quá lớn, dù sao linh đan giải thiềm độc quá quý giá, cho dù hắn có ra được tiền trả, luyện đan sư hoặc y tu cũng chưa chắc đã có.

Vạn Lăng Hoàn cầm pháp bảo ra chính là linh khí trung phẩm, là một tu sĩ Trúc Cơ kỳ, có thể lấy ra một món linh khí, điều kiện cũng coi như là giàu có.

“Đương nhiên là có.” Cung Tiểu Trúc tùy tay cầm một bình độc đựng Bách Độc đan từ trong trữ vật giới ra đưa cho Vạn Lăng Hoàn, mỉm cười: “Về phần pháp bảo thì không cần phải đưa ta, lại nói dù thế nào chúng ta cũng là bằng hữu có giao tình khá thâm hậu, chút chuyện này sao có thể không giúp đỡ.”

Vạn Lăng Hoàn nói năng lộn xộn, liên tục bái tạ Cung Tiểu Trúc và Vân Túc, nhanh chóng cáo từ.

Cung Tiểu Trúc và Vân Túc chờ Vạn Lăng Hoàn đi rồi, cũng đi tới phủ thành chủ.

Vào trong đại điện phủ thành chủ, Tất Điêu Diệp Lâm nhìn hai người, gật đầu nhẹ tới gần như không thể nhìn ra, vẻ mặt vẫn khá là nghiêm túc như vừa rồi.

Vân Túc kéo Cung Tiểu Trúc tìm một chỗ ngồi phía dưới ngồi xuống.

Hơn mười tu sĩ cấp cao ngồi bên trên, tu vi đều cao hơn Vân Túc và Cung Tiểu Trúc, vẻ mặt họ cũng khá nghiêm túc, môi hơi mấp máy, có vẻ đang trao đổi bằng thần thức.

“Vừa rồi theo như lời ta nói, không biết có vị đạo hữu nào nguyện ý lĩnh mệnh đi thăm dò đến cùng không?”

Tất Điêu Diệp Lâm trong lúc mọi người đang băn khoăn, đảo qua Vân Túc, hơi tạm dừng lại một chút, rồi lại nhanh chóng dời ánh mắt. Tuy rằng không biết Tất Điêu Diệp Lâm tìm họ có chuyện gì, nhưng hai người vẫn luôn cảm thấy Tất Điêu Diệp Lâm sẽ không làm khó họ.

Cung Tiểu Trúc ngồi không một lúc liền không ngồi nổi nữa, vì thế liền dùng thần thức trao đổi với Vân Túc: “Vân đại ca, ngươi nói xem lần này tam hoàng tử bảo chúng ta tới đây làm gì? Chẳng lẽ là bởi chuyện mất tích của các tu sĩ cấp cao sáng nay?”

Vân Túc khẽ lắc đầu: “Có lẽ phải, mà có lẽ cũng không phải.” Được rồi! Thực ra chính y cũng không biết.

Cung Tiểu Trúc không nói gì nhìn y một cái, rồi dùng hệ thống quét tra xét thông tin thân phận của hơn mười vị tu sĩ đang ngồi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hệ Thống Truy Phu
Chương 124

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 124
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...