Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Hệ Thống Truy Phu

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm sau trời vừa sáng, Cung Tiểu Trúc ngồi thiền trên bồ đoàn mở mắt, nhìn vào trong đan điền của mình một chút, phát hiện tu vi của mình chỉ còn thiếu chút nữa là sẽ bước vào Trúc Cơ kỳ đại viên mãn.

Ra khỏi phòng, quay đầu vừa nhìn, vừa vặn cũng nhìn thấy Vân Túc đi từ phòng bên cạnh ra, vì thế liền bước lên trước gọi: “Vân đại ca!”

Vân Túc dùng ánh mắt nhu hòa nhìn Cung Tiểu Trúc, chờ hắn bước tới rồi liền nắm lấy tay hắn: “Chúng ta đi thôi!”

Xuống dưới lầu khách điếm, hai người nhìn thấy có rất  nhiều tu sĩ lần lượt ra ngoài thành, họ cũng theo dòng người đi tới cửa thành.

Hai người chen lấn trong đám tu sĩ, vẫn thừa lúc mọi người không chú ý mà đi ra xa như mọi khi, dần dần rời xa khỏi đám người, xuyên qua đàn yêu thú, đi tới một nơi trống trải, Vân Túc bày đại trận trên mặt đất như mọi ngày, kích hoạt, vài yêu thú kia lần lượt quay đầu lại chạy tới bên này, trực tiếp nhảy vào trong đại trận.

Hôm nay yêu thú khác với mọi khi, cứ như đã khôi phục trở về tình trạng mấy ngày trước, yêu thú cấp đã ngoài bảy, tám không xuất hiện nữa, ngay cả yêu thú cấp năm, sáu cũng chỉ có vài chục con xen lẫn trong đàn thú, nhưng ngoài chuyện đó ra thì dù chỉ một chút, yêu thú cũng không giảm bớt, vẫn đồ sộ như trước, vẫn mãnh liệt như một làn sóng.

Tiếng đàn của Cung Tiểu Trúc ngày càng thuần thục, công kích thi triển ngày càng thuần thục, lần này Cung Tiểu Trúc cảm giác chỉ cần một cơ hội, công pháp nội tu và ngoại tu của hắn đều sẽ đột phá tới giai đoạn trung cấp cuốn thứ hai, mà bây giờ lấy pháp thuật và chiêu thức của hắn, cũng có thể tùy ý thi triển với yêu thú và tu sĩ tu vi dưới hắn.

Có thể nói như thế này, lấy tu vi hiện tại của Cung Tiểu Trúc, hắn đã có thể địch với tu sĩ từ Kim Đan kỳ trở xuống.

Cung Tiểu Trúc đánh đàn một hồi, lại phân một chút tâm trí ra quan sát Vân Túc, không hiểu sao, có lẽ là hôm nay thực lực yêu thú không mạnh như hôm qua, mà hắn cảm giác chiêu thức của Vân đại ca tuy rằng sắc bén nhưng dù sao vẫn thiêu thiếu một cảm giác khí phách, vẫn chưa phát huy được thực lực bình thường.

Quan trọng nhất là, Vân đại ca hôm nay không dùng Phệ Hồn kiếm.

Lại đàn thêm vài canh giờ, tiếng đàn vốn lưu loát thông thuận của Cung Tiểu Trúc đột nhiên loạn mất một âm điệu, yêu thú xung quanh hắn bắt lấy khe hở này, trong thời gian ngắn ngủi thoát khỏi sự khống chế của hắn, sau đó chờ tới lúc tiếng đàn đã trở về bình thường, các yêu thú kia lại bị khống chế mà tự cắn giết lẫn nhau.

Trong nháy mắt âm điệu hỗn loạn kia, không biết tại sao, Cung Tiểu Trúc đột nhiên cảm thấy có chút hoảng hốt, nhìn nhìn Vân Túc, phát hiện y không có chuyện gì, liền yên lòng.

Cung Tiểu Trúc ở thế giới này, trừ Vân đại ca ra, không còn ai có thể chiếm lấy tâm trí của hắn, ai cũng nói từng phản ứng của tu sĩ sẽ thể hiện một vài chuyện, như vậy, vừa rồi hắn hoảng hốt có thể minh chứng nếu không phải bây giờ họ đang gặp nguy hiểm, thì cũng chính là về sau sẽ có chuyện không ổn.

Chẳng qua đây không phải là chuyện quan trọng nhất, bây giờ vẫn nên nhanh chóng vứt bỏ tạp niệm, đối phó với yêu thú như hổ như sói xung quanh.

Lại đúng vào lúc này, trong đầu Cung Tiểu Trúc vang lên tiếng tích tích của hệ thống, sau đó là tiếng hệ thống tuyên bố nhiệm vụ cho hắn: ‘ “Chúc mừng kí chủ đã kích hoạt nhiệm vụ hệ thống: đi tới trung tâm của Vạn Thú sâm lâm nghĩ cách cứu viện nhân vật chính Vân Túc”, thời gian hoàn thành: ba tháng, phần thưởng: một trăm vạn hệ thống tệ, thuật sống lại một lần.’

Cung Tiểu Trúc nhìn nhiệm vụ một cái, hoàn toàn không hiểu ra làm sao, nhưng lòng lại loạn.

Vân đại ca vẫn luôn ở bên cạnh hắn, nếu không phải là hắn nhầm, thì chính là hệ thống bị mù, nếu không sao có thể không phát hiện ra sự tồn tại của Vân đại ca?

Nhưng mỗi lần hệ thống tuyên bố nhiệm vụ đều chưa từng sai lầm, vì sao lần này lại tuyên bố một nhiệm vụ như vậy? Chẳng lẽ Vân đại ca bên cạnh hắn bị người khác thế thân?

Xem ra hắn nhất định phải xác nhận một chút, nếu như người đang giết yêu thú kia không phải là Vân đại ca, Vân đại ca thực sự đã chạy tới, hoặc là bị người bắt tới Vạn Thú sâm lâm, sau đó lại xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, đến lúc đó chỉ sợ hắn hối hận cũng đã không kịp.

Cung Tiểu Trúc vừa điều khiển Phượng Hoàng cầm, vừa nói một tiếng xin lỗi trong lòng, sau đó dùng hệ thống quét quét Vân Túc đang giết yêu quái, thông tin về thân phận hiện ra làm cho hắn cực kỳ tức giận.

Tính danh: (Phân thần của) Vân Túc

Tu vi: Kim Đan sơ kỳ

Thân phận: (Phân thần của) nhân vật chính của đại thế giới Huyền Linh

Giá trị vận khí: 100

Độ tín nhiệm: 90

Độ trung thành: —

Không sai! Hôm nay giết quái cùng hắn căn bản không phải là bản thể Vân Túc, mà là phân thần của Vân Túc, trách không được hôm nay lực công kích của Vân đại ca khác với mọi khi tới vậy, thực lực rõ ràng là yếu hơn mấy phần, trách không được hôm nay Vân đại ca không dùng pháp bảo bản mạng, lại không ngờ rằng hắn bị Vân đại ca lừa.

Đây là lần đầu tiên Vân đại ca lừa hắn, chẳng lẽ hắn không đáng để Vân đại ca tin tưởng tới như vậy ư? Hắn tốt xấu gì cũng là bạn lữ tương lai của Vân đại ca, tới Vạn Thú sâm lâm tuy rằng khá nguy hiểm, không cho hắn đi cũng là vì muốn hắn được an toàn, nhưng Vân đại ca lừa hắn vẫn khiến hắn rất khó chịu.

Tuy rằng thực lực hiện tại của hắn thoạt nhìn rất yếu ớt, nhưng có được giá trị vận khí bằng nhân vật chính của thế giới này, hắn không tin bản thân vẫn dễ dàng chết như trước.

Chẳng qua bây giờ không phải là lúc nghĩ tới việc này, Vân đại ca hóa một phân thần ra ở bên cạnh hắn, thực lực của bản thể tuy rằng vẫn duy trì ở Kim Đan hậu kỳ đại viên mãn, nhưng nguyên thần sẽ yếu hơn trước kia một chút, có lẽ bởi sự khác biệt lần này, nói không chừng Vân đại ca sẽ gặp phải nguy hiểm trí mạng.

Tuy rằng Vân đại ca là nhân vật chính, luôn có thể biến nguy thành an, nhưng vẫn sẽ bị thương nặng thương nhẹ, hoặc là tính mạng gặp nguy hiểm, tuy rằng chỉ cần cứu chữa đúng lúc là có thể cứu trở lại, nhưng vẫn phải mất công một phen.

Cho dù có nói như vậy, nhưng hắn cũng vẫn sẽ lo lắng có được không?

Thế nên, việc cấp bách nhất bây giờ là mau chóng đi tới Vạn Thú sâm lâm.

Vì thế, hắn vừa một tay ôm Phượng Hoàng cầm đứng dậy, một tay đánh đàn, vừa muốn đi tới cạnh Vân Túc.

Quanh người Vân Túc vốn có kiếm khí li ti quay xung quanh, lúc xuyên qua đàn thú, thường thường Phệ Hồn kiếm bổ một cái, liền có uy lực vô số, tính phá hỏng đối với bất cứ thứ gì cũng rất lớn, thế nên lúc nhìn thấy Cung Tiểu Trúc ôm Phượng Hoàng cầm đuổi tới cạnh người y, y liền hơi thu liễm động tác trong tay một chút, sau đó phần lớn kiếm khí biến mất ngay tức khắc.

Hiển nhiên, dù có là phân thần của Vân Túc, cũng không đành lòng làm Cung Tiểu Trúc bị thương dù chỉ một chút.

Vân Túc thu hồi thanh kiếm thường trong tay lại, hỏi Cung Tiểu Trúc: “Tiểu Trúc, có chuyện gì sao?”

Thực ra trên bản chất, ngoại trừ tu vi khác biệt, phân thần và bản thể cũng không có gì khác biệt nhiều, họ đều có tư duy giống nhau, ký ức giống nhau, tính cách giống nhau, phạm vi tầm mắt và đồ vật chạm vào, bản thể cũng sẽ cảm nhận được, mà bản thể có thể chi phối phân thần, phân thần lại không thể nào chi phối được bản thể.

Thấy sắc mặt Cung Tiểu Trúc không tốt lắm, Vân Túc còn tưởng hắn tìm mình có chuyện gì, không ngờ Cung Tiểu Trúc vừa tới cạnh y liền nhíu mày nói: “Ta biết rồi, ngươi là phân thần của Vân đại ca.” Hơi ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mắt của Vân đại ca, ánh mắt mang theo sự trách cứ.

Vì thế, ngay lúc Cung Tiểu Trúc nói ra câu này, Vân Túc đang ở sâu trong rừng gần trung tâm của một nơi nào đó, triền đấu với mấy chục con yêu thú cấp bảy, Vân Túc liền cảm nhận được chuyện này.

Cung Tiểu Trúc mím môi, không nói một lời, đứng cách đó một mét chờ y lên tiếng, Vân Túc bước lên một bước giữ chặt tay Cung Tiểu Trúc, lại bị Cung Tiểu Trúc hất ra, Cung Tiểu Trúc nói tiếp: “Đưa ta tới Vạn Thú sâm lâm tìm Vân đại ca.”

Tuy rằng phân thần cũng là một bộ phận của Vân Túc, hơn nữa yêu một người sẽ muốn yêu toàn bộ những điều thuộc về người đó, nhưng Cung Tiểu Trúc vẫn cảm thấy khá là biệt nữu, hơn nữa bây giờ hắn đang cực kỳ tức giận với Vân đại ca, thế nên nhất định phải tỏ rõ sự không hài lòng của bản thân cho Vân đại ca thấy, về sau không thể phạm phải sai lầm như vậy nữa, nếu không, hắn sẽ thực sự cực kỳ tức giận, về sau không cần biết Vân đại ca có dỗ hắn thế nào, hắn cũng sẽ không tha thứ cho y, hừ!╭(╯^╰)╮

Vân Túc bất đắc dĩ nhìn hắn: “Ngươi không thể đi được, Vạn Thú sâm lâm rất nguy hiểm, chờ ta trở lại rồi không được sao?” Sau đó khởi động một trận pháp nhỏ trong trận pháp lớn, giết chết yêu thú lần lượt xông vào trận pháp.

Cung Tiểu Trúc lắc đầu mạnh: “Không được, ta nhất định phải đi.” Hắn muốn tới giúp Vân đại ca.

Vân Túc xoa đầu hắn khuyên: “Ở lại thành Vạn La chờ ta về.” Yêu thú trong Vạn Thú sâm lâm vô số, làm sao y có thể để Tiểu Trúc phải chịu khổ!

Cung Tiểu Trúc trợn mắt trắng: “Được, nếu ngươi không muốn đưa ta đi thì ta tới đó một mình là được.”

Hắn nói xong liền xoay người, bay ra khỏi trận pháp, Vân Túc đương nhiên sẽ không để Cung Tiểu Trúc một mình tới Vạn Thú sâm lâm tìm mình, thế nên phân thần của y lập tức thu hồi trận pháp lại, sau đó bay ra ngoài, theo sau Cung Tiểu Trúc.

Cung Tiểu Trúc cảm nhận được phân thần của Vân Túc ở phía sau, hắn liền biết Vân đại ca sẽ không để hắn một mình đi tới Vạn Thú sâm lâm mà, vì thế, nộ khí trong lòng hơi giảm xuống một chút, nhưng vẫn là rất tức giận.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Hệ Thống Truy Phu
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...