Thời Cẩn cuối cùng cũng tìm được lá thư cô gửi cho anh.
"Thời Cẩn, em là một con người kiêu hãnh. Kể từ giây phút mà em quỳ gối cầu xin anh cứu giúp thì trong thâm tâm em đã định sẵn là hai chúng ta đã không có kết quả rồi. Em tìm được người mà em thương rồi. Bây giờ em đang ở rất xa, xa lắm. Xin lỗi và cảm ơn anh vì hai năm vừa qua. Nếu như có kiếp sau, em ước hai ta có thể cùng ngắm trăng vào trời đêm, cùng nắm tay nhau trải qua khó khăn của cuộc đời.
Gửi anh, người em từng thương."
Ai mà biết được khi viết những dòng này cô đã khóc nhiều đến mức nào chứ...
Anh cầm bức thư trên tay, vò nát nó.
"Lưu Hi, em là đồ độc ác, đồ độc ác."
Thời Cẩn khụy xuống, anh khóc như một đứa trẻ. Bầu trời đổ mưa. Ánh trăng cũng chợt tắt.
"Lưu Hi, em có đang ngắm trăng không? Ánh trăng đêm nay thật đẹp."
Là nước mắt hòa cùng với nước mưa, không còn phân biệt được nữa.
Cuối cùng là anh ngu ngốc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeyd.net.vn/hen-uoc-anh-trang/6.html.]
Cuối cùng vẫn là anh chẳng hiểu gì cả.
Tại sao? Là em từ bỏ anh mà, đáng lẽ ra anh nên hận em mới phải.
Em ác lắm. Tại sao lại bỏ anh lại? Tại sao em phải làm như thế.
.... Tiểu Hi, Em đâu rồi? Em yêu anh mà? Tại sao lại bỏ rơi anh?
[...]
Ánh trăng chỉ đẹp khi có người.
Khi một trong hai người nói: "Ánh trăng đêm thật đẹp." Người kia sẽ vô thức hướng ánh mắt về phía mặt trăng. Cả hai sẽ cùng nhìn về một hướng, cùng cảm nhận vẻ đẹp của mặt trăng. Khi hai tâm hồn cùng cảm nhận vẻ đẹp của sự vật thì tâm hồn sẽ một lòng hướng về đối phương.
Ánh trăng đêm nay thật đẹp…
Gió cũng thật dịu dàng...
______ End____
Em bỏ lại một khoảng trống, sao anh có thể nấp đầy đây?
--------------------------------------------------