Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

HỒ LY CỦA HẮN

Chương 1

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

1

Ta là một con hồ ly quyến rũ có thể tay không vật c.h.ế.t yêu tinh gấu đen, có lẽ nhược điểm duy nhất của ta chính là không biết mê hoặc kẻ khác.

Mẹ ta quyết tâm phải biến ta thành một thành viên chân chính của gia tộc, tuyên bố ta mà không quyến rũ được gã người thường nào thì đừng có hòng bén mảng về nhà.

Thật sự là g.i.ế.c ta luôn đi cho xong.

Sau khi ta dùng một đ.ấ.m đánh bay yêu tinh gấu đen, nó ôm cục u trên đầu rưng rưng đồng ý diễn một màn kịch cùng ta.

"Hu hu, không có ý chê gì đâu nhưng mà… đại tỷ, ta thấy mấy kiểu anh hùng cứu mỹ nhân gì đó tẻ nhạt quá đi..."

Ta dứ dứ nắm đ.ấ.m cái là nó hết ý kiến ý cò liền, ra vẻ hung dữ đuổi theo ta.

Bị nó đuổi cả một canh giờ trong rừng, cuối cùng ta ngã vào lòng Cố Văn Tinh.

Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤

2

Cố Văn Tinh có một đôi mắt đựng toàn bộ sao trên dải ngân hà.

Hắn ném bùa rất gọn gàng dứt khoát, một tay ôm eo ta, một tay đánh gấu đen kêu cha gọi mẹ.

Ta vắt não nghĩ xem các cô nương yếu đuối bình thường nên phản ứng thế nào rồi túm lấy tay áo hắn.

"Huhuhu, tiểu nữ không có gì để hậu tạ ơn cứu mạng này, chỉ có thể… chỉ có thể lấy thân báo đáp."

"Được."

Hắn đáp ngay, nhẹ bẫng như không.

Ta ngạc nhiên ngẩng đầu bối rối nhìn hắn, chỉ thấy cặp mắt hoa đào kia ẩn chứa ý cười như có như không.

Thời buổi này đạo sĩ ai cũng không đứng đắn như thế hả?

3

Ta đến chỗ Cố Văn Tinh ở nhờ.

Sắc trời đã tối mà mưa nhỏ đang rả rích tí tách rơi ngoài cửa sổ, ta đóng vai một cô gái yếu đuối bơ vơ không nơi nương tựa, tạm thời ở lại đây quá là hợp tình hợp lý.

Ban đầu ta nghĩ bây giờ mà làm một bàn đồ ăn nóng hổi thì chắc chắn sẽ ghi được thêm điểm trong mắt hắn, khổ nỗi kỹ năng nấu nướng của ta thực sự thê thảm không dám nhìn thẳng.

Cuối cùng vẫn là hắn nấu cơm, tay nghề tốt vô cùng.

Hắn nói hắn cũng không có nhà để về bởi vì đã bị đuổi khỏi môn phái. Lúc kể, ánh nến chiếu trên gò má của hắn khiến hắn trông có vẻ rất cô đơn.

Thoáng chốc ta chợt cảm thấy có lỗi lầm gì thì đều là tại cái môn phái kia hết.

Thêm việc ta sắp sửa phải tự mình hút tinh khí của hắn, xem ra hắn lại càng đáng thương.

4

Đêm xuống, đã đến lúc ta ra tay rồi.

Biết hắn ngủ ở gian phòng nào, ta lén lút rời giường, rón rén nhón chân đi. Những ván gỗ lót sàn đã cũ nên khó tránh khỏi việc phát ra tiếng kêu cọt kẹt.

Ta đến dưới hiên. Mặt trăng tối nay vằng vặc chiếu rọi, sáng đến mức ta có thể thấy rõ ràng hắn đã đứng trước mặt ta từ bao giờ không biết, khóe miệng khẽ nhếch lên. Hắn đang cười.

Tức khắc một lá bùa bị dán vào trán ta cái bộp.

......

Tuy nhiên một lúc lâu sau, gió khe khẽ phất qua thổi tóc ta bay bay, chẳng có gì xảy ra cả.

Lần đầu tiên ta thấy vẻ hoang mang trong mắt hắn.

Còn ta đang sợ toát mồ hôi lạnh đây nè.

May mà dù kỹ năng mê hoặc chẳng ra sao nhưng ta chưa từng lơ là việc tu luyện, vừa nãy ta giấu yêu khí chỉ nhanh hơn hắn ra tay một chút xíu thôi.

"À... Là ta hiểu lầm cô nương."

Hắn nhẹ nhàng bóc lá bùa trên trán ta, ánh trăng rơi vào trong mắt hắn hóa thành những tia sáng dịu dàng.

"Không trách công tử. Không thể không có tâm lý đề phòng..."

Còn chưa dứt lời thì bỗng nhiên hắn nhanh như chớp dán lá bùa lên người ta.

......

Vẫn chẳng có gì xảy ra như cũ.

Hình như ta còn nghe được tiếng cười khoái chí của hắn.

"Xem ra thật sự... hiểu lầm cô nương rồi."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ho-ly-cua-han/1.html.]

"..."

Ta cười cười gượng gạo, rủa thầm sao mới mục tiêu đầu tiên thôi đã khó thế này. Muốn nghiêng mình từ biệt hắn ngay và luôn quá đi.

"À, quên mất, quá nửa đêm rồi cô nương còn tới dưới hiên này làm gì?"

Quên quên cái đầu nhà ngươi ý, hóa ra vẫn còn mai phục ta ở đây nữa.

"Ta..."

Ta quay người nhìn hắn, đang không biết lấy cớ gì thì đúng lúc bụng rất phối hợp kêu vang.

"Ta đói."

5.

Dưới ánh trăng sáng, ta và hắn ngồi bên bàn nhỏ nhìn chằm chằm nồi lẩu đang sôi ùng ục.

Những miếng đậu hũ trắng nõn chìm nổi, phần canh cá còn thừa trong bữa tối vừa hay làm nước dùng, mùi thơm đáng c.h.ế.t thiếu điều khiến ta lộ nguyên hình.

Bàn tay rắn rỏi với khớp xương rõ ràng của hắn gắp một miếng đậu hũ, chấm gia vị rồi đưa tới trước mặt ta.

Đậu hũ chạm lưỡi là tan, mùi rượu gia vị làm tăng thêm sự ngọt lành thanh thanh của canh cá. Hắn chỉ ngồi chống cằm ngắm ta ăn, khóe miệng hơi cong.

Ta đang ăn dở chừng thì hắn từ từ mở miệng:

"Nói ra sợ cô nương chê cười nhưng ta trảm yêu trừ ma bấy lâu nay khó tránh khỏi bị yêu quái ghi thù, nên ta luôn bỏ thêm chút tinh bột vào trong canh. Cô nương không phải yêu quái, hẳn là cũng không phiền đâu nhỉ?"

Tinh bột vô hại với con người nhưng lại độc hại với yêu quái.

Ta suýt khạc ra miếng đậu hũ vừa ăn.

"Cô nương sao thế?"

Hắn nhíu nhíu mày.

"K… không sao, ta sặc chút thôi."

"Vậy à, ta còn tưởng rằng..."

Hắn xoay cổ, hình ảnh vầng trăng phản chiếu trong ánh mắt hắn. Cố Văn Tinh cười hết sức dịu dàng.

"...cô nương đang có tật giật mình cơ..."

6

Ban ngày Cố Văn Tinh sẽ ra ngoài làm việc. Việc của hắn là giúp người khác diệt trừ yêu quái, hắn nói đây là công việc duy nhất của mình.

Ta cứ ở trong phòng nghĩ cách hớp hồn hắn thôi.

Một hôm, Tiểu Thanh gõ cửa sổ.

Tiểu Thanh là một á thần cai quản nắng mưa, bản thể của cô nàng là một con rắn. Mấy ngày nay mưa liên tiếp là nhờ cô nàng lén giúp ta đó.

"Úi trời, sao sắc mặt ngươi nhợt nhạt thế?"

"..."

Bị nhồi tinh bột vài ngày liền thì năng lực cao nữa cũng chịu không nổi.

Ta xua xua tay ý bảo đừng có hỏi nhiều.

"Mê hoặc một gã đạo sĩ quèn mà ngươi lề mề dữ vậy? Nên nhớ bản thân là yêu hồ thuần chủng đấy nhé."

"Hắn không giống người khác."

Ta thở dài.

"Không giống chỗ nào? Giống đực của nhân loại toàn là động vật suy nghĩ bằng nửa người dưới cả, ngươi ra chiêu chí mạng chui vào chăn của hắn đi là xong ngay."

"..."

Ta nghĩ trong vài ngày ở chung vừa qua, ta còn chưa kịp quyến rũ hắn thì hắn đã dụ được ta rồi.

Dùng đồ ăn dụ cái bụng ta.

"Kìa, hắn về kìa."

Ta kéo Tiểu Thanh cùng nhìn ra cửa sổ, đúng lúc trông thấy Cố Văn Tinh cầm ô bước qua bậc thềm.

Hắn đi rất ung dung nhàn nhã, mưa bụi che mờ dáng hình của hắn, dường như lúc nào hắn cũng luôn vui vẻ như vậy.

"Đừng để hắn phát hiện ra ngươi, lượn mau đi."

Khều Tiểu Thanh nhưng cô nàng không có phản ứng gì nên ta quay đầu nhìn xem thế nào, chỉ thấy ánh mắt cô nàng ngập tràn hoảng sợ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
HỒ LY CỦA HẮN
Chương 1

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 1
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...