17
Thật ra ta không nên chỉ chú ý vẻ bề ngoài như vậy.
Đáng lẽ ta cần phải để tâm lời nhắc nhở của Tiểu Tước hơn, bởi vì các cụ dạy cấm có sai, ‘không có lửa thì sao có khói’.
Luật của Linh Hồ Thưởng là thanh niên tộc yêu hồ đánh loạn với nhau tại một mảnh rừng ráng lấy được nhiều linh bài nhất có thể, thỉnh thoảng ghép nhóm đôi chiến đấu, cuối cùng tính thành tích chung.
Trong quá khứ đồng đội có yếu thế nào ta cũng có thể vươn lên xếp hạng nhất.
Nhưng hiển nhiên lần này không giống vậy.
Ngay lúc ta sắp sửa chạm tay đến một cái linh bài thì có người nẫng tay trên. Ta cáu đến nghiến răng nghiến lợi.
"Ngươi là Lục Bộ Cô đúng không?"
"Thì?"
Kẻ đó gác tay nhìn ta cười, đuôi mắt chếch nhẹ lên như cánh hoa bay.
"Chúng ta gặp bao giờ chưa? Ta có thù oán gì với ngươi à?"
"Ừm... Có lẽ thế?"
Hắn nghiêng đầu, hiển nhiên là rất vui vẻ. Ta nghĩ hắn chắc chắn biết ta, nếu không thì lúc khai mạc sẽ chẳng định vị ngay ra chỗ ta rồi cười toe toét đến vậy.
Vốn ta còn tưởng bị đồn ghê gớm thế nhưng thật ra hắn cũng bình dị gần gũi thôi. Ai dè, giờ nghĩ lại thấy sao mà ta ngây thơ quá.
Mặt trời đã xuống núi, hôm nay nhờ công Lục Bộ Cô quấy rối mà ta có thể nói là không thu hoạch được gì. Còn hắn thì hay rồi, rảnh rỗi nướng cả cá cơ.
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng trắng nõn như sứ trong ánh lửa bập bùng. Hắn lật rất tùy hứng. Thịt cá dần săn lại, sém vàng, tỏa mùi thơm nức mũi.
Công tử út nhà tộc trưởng thành thạo làm ba cái chuyện này quá vậy.
Bụng ta không nghe lời mà kêu vang.
Hắn cười khẽ, giương mắt hỏi ta:
"Lấy được vị trí số một thật sự quan trọng như thế sao?"
"Đương nhiên." Ta liếc mắt nhìn hắn. "Không đứng nhất được thì còn thi thố làm gì? Ta cho rằng..."
Ta ra sức thuyết phục, hắn yên tĩnh nghe sau đó rất tự nhiên đưa cá đã nướng chín cho ta. Ta ngoạm một miếng, ngon ghê.
Đang nói dở, ta chợt khựng lại.
Hắn vẫn luôn nhìn ta không rời.
Nhìn bình thường thì chẳng sao nhưng ánh mắt của hắn lại quá sắc bén, ta cứ cảm giác bản thân như bị lột sạch, trần trụi trước mắt hắn vậy.
Hắn nghiêng đầu, chắc đang thắc mắc sao ta không nói tiếp.
"Ờm… tóm lại, chỉ cần ngươi không quấy rối thì ta nhất định có thể đưa ngươi vững vàng lên vị trí chiến thắng."
Hắn híp mắt, lúc suy nghĩ trông càng lộ rõ hắn chính là một con hồ ly.
"Ta cứ không đấy."
Ta không muốn ở cùng hắn dù chỉ thêm một giây nào nữa, lập tức bỏ đi. Bỗng hắn cất tiếng nhẹ nhàng gọi tên ta từ phía sau.
"Tiểu Chước."
Ta quay đầu nhìn hắn. Lửa nổ lép bép, Ánh trăng phủ lên người hắn như một tấm áo choàng màu bạc, hắn nhìn ta vừa thẳng thắn vừa bình thản.
"...Ta thích nàng."
18
Làm gì có ai đã tỏ tình lại còn ngăn cản đối tượng mình tỏ tình đạt vị trí dẫn đầu cơ chứ.
"Đây là ý nghĩ bất chợt thôi đúng không?" Ta cau mày nhìn kẻ đối diện.
"À không, ta có mưu đồ từ lâu rồi." Hắn cười tế nhị.
Hôm sau, hắn lân la đến cạnh ta, hỏi:
"Sao rồi, nàng đồng ý gả cho ta không?"
"Không."
"Vì sao?"
Tầm mắt ta trượt khỏi mặt hắn, lơ đãng một hồi.
"Có người trong lòng rồi."
"Ai?" Ánh mắt hắn tối sầm.
Ta không tự chủ được mà nhớ tới người mặc áo trắng ung dung đứng dưới ánh trăng vằng vặc.
"Ngươi đánh không lại hắn đâu."
Hắn là đạo sĩ đấy.
Chuyên trừ yêu.
Hãy để lại bình luận cho team Gia Môn Bất Hạnh hoặc nhấn yêu thích nếu bạn hài lòng với truyện nha, mãi yêu ❤
19
Lục Bộ Cô không làm loạn nữa.
Hình như tâm trạng hắn không tốt lắm, ỉu xìu như bánh đa thiu.
Kết quả của chuyện này chính là…
Hắn ra tay còn ghê hơn ta.
Ta cứ tưởng hắn là công tử bột chỉ biết khua chân múa tay mà không ngờ cũng lợi hại phết, ra chiêu vừa nhanh vừa chuẩn, nhìn cái biết ngay hay tung hoành chốn giang hồ rồi.
Ta mừng lắm.
Còn hai ngày nữa Linh Hồ Thưởng sẽ kết thúc, trăng treo cao vút ở chân trời. Ta âm thầm tính toán, năm nay lại xếp nhất nữa rồi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ho-ly-cua-han/4.html.]
Nhưng có vẻ Lục Bộ Cô không hân hoan gì mấy.
Hắn nằm trên tán cây, cặp chân dài buông thõng đung đưa.
Ta không thèm để ý đến hắn, dựa vào thân cây nhắm mắt nghỉ ngơi.
Gió lay cỏ động rì rào, có Lục Bộ Cô gác đêm rồi nên ta thả lỏng cảnh giác. Mùi hoa thơm mát len lỏi qua khứu giác, ta ngáp một cái chìm vào giấc ngủ say sưa.
Ta không lường được có câu nói gọi là ‘giặc ngoài dễ chống, giặc trong khó phòng’.
Cảm giác ấm áp trên môi khiến ta nhất thời không kịp phản ứng.
Ta choàng tỉnh.
Đôi mắt của Lục Bộ Cô đang ở ngay đối diện, bình thản quan sát ta.
Có những yêu hồ hình như trời sinh đã tự mang khả năng mê hoặc kẻ khác.
Hắn trộm hôn ta.
Ta hoảng hồn, vội vàng đánh trả. Hai ta lăn trên cỏ mấy vòng.
Hắn nhe răng với ta: "Cùng là hồ ly với nhau, nhất thiết phải xung đột như thế ư?"
Hắn không suy suyển, ánh mắt rõ là khiêu khích.
"Lục Bộ Cô, ta đã nói với ngươi là ta có người thích rồi."
Ta nghiến răng trèo trẹo.
"Vậy thì có sao?"
"Hắn là đạo sĩ, chuyên trừ yêu đó."
Ta quyết định chơi lớn, tung ra át chủ bài.
"Đạo sĩ?"
Khi hắn nghe vậy thì mắt lóe sáng sau đó bật cười.
Càng cười càng càn rỡ.
Đôi tay đặt bên hông ta thoáng gồng, ta bị kéo lại sát hắn.
Mắt hắn cong cong như cánh hoa đào.
"Thích đạo sĩ ư?"
20
Ta đập vào n.g.ự.c hắn bùm bụp đẩy hắn dịch ra, hắn làm theo răm rắp, chắp tay sau lưng đứng cạnh ta.
Kì thực vừa buột miệng nói câu kia, ta đã hối hận rồi.
Rõ ràng không phải ta thích hắn.
Là yêu hồ mà lại đi thương thầm một đạo sĩ, chẳng phải sẽ thành trò cười cho cả dòng tộc hay sao?
"Không phải… không thích hắn."
"Hử?"
Trong đêm tối vắng lặng, có lẽ lời ta vang lên quá đột ngột nên hết sức chói tai.
Lục Bộ Cô xích lại gần ta.
Hắn cười.
"Đúng nhỉ, làm gì có con hồ ly ngốc nghếch nào lại đi thích một tên đạo sĩ quèn?"
21
Sau khi Linh Hồ Thưởng bế mạc, ta không còn dính dáng gì đến Lục Bộ Cô nữa.
Nghe nói hắn cực kỳ phóng túng, có lẽ hắn thích ta cũng chỉ là xúc động nhất thời mà thôi. Ta mà rảnh hơi đi tìm hiểu ý tứ trong lời nói của hắn đêm đó thì chẳng bằng dùng tâm sức ấy mà quên cái câu "Ta thích một đạo sĩ." kia đi còn hơn.
Ta lại đến nhân gian tu luyện và trải nghiệm, cũng từng nghĩ tới việc chọn mục tiêu kế tiếp để học kỹ năng mê hoặc nhưng cuối cùng vẫn không hành động.
Ngày nọ, trời mưa, ta bắt gặp Tiểu Thanh đang vội vội vàng vàng đi trên đường.
"Ngươi đi đâu đấy?" Ta hỏi cô nàng.
Cô nàng cầm một chiếc ô trúc, úp úp mở mở tới gần ta.
"Ngươi còn nhớ Cố Văn Tinh không?"
Tự dưng nghe thấy cái tên này, lòng ta vẫn xao động.
"N… nhớ, làm sao?"
"Hắn bị người của Thanh Nhai Tông chặn ở chùa Linh Ẩn!"
"..."
Tiểu Thanh biết ta không mấy mặn mà với việc hóng hớt mấy chuyện náo nhiệt kiểu này nên định đi tiếp, ta vội giữ ống tay áo của cô nàng.
"Đưa ta đi cùng...!"
Ta ngẩng đầu, yên lặng nhìn Tiểu Thanh.
Chuyện Cố Văn Tinh tiết lộ bí kíp ngàn năm của Thanh Nhai Tông ra ngoài là sự thật, vì hắn mà giới võ lâm rung chuyển cũng là sự thật.
Lúc ta đến, nhìn lướt một cái là thấy ngay Cố Văn Tinh đang bị dồn trên đài cao.
Hắn chẳng tỏ vẻ gì, như thể người tiết lộ bí kíp của môn phái cho cả thiên hạ không phải hắn, người bị dồn trên đài cao không phải hắn, người bị bao vây công kích cũng không phải hắn.
Thiếu niên cười khẽ với ta dưới ánh trăng mấy tháng trước vẫn thế, khóe miệng luôn treo ý cười khiến người ta không thể nhìn thấu.
"Cố Văn Tinh! Ngươi tiết lộ bí kíp của Thanh Nhai Tông, còn cấu kết với đám chó săn trên giang hồ, hại... hại môn phái của chúng ta suýt sụp đổ!!"
--------------------------------------------------