Cô ấy dứt khoát lấy một chiếc chăn trùm kín Phan Phan.
“Hahaha, tôi biết ngay mà, tôi biết ngay cô ta có vấn đề.”
Nhưng Phan Phan giống như một động cơ máy móc không biết đau, vẫn không ngừng phát ra tiếng răng rắc.
Cứ thế này, sớm muộn gì tôi cũng sẽ bị lộ. Bởi vì trên tờ giấy đó, tờ giấy vhú Chung đưa cho tôi còn viết: [Nếu bị người khác phát hiện tờ giấy, cô sẽ trở thành người đầu tiên bị đổi tuổi thọ.]
Tiếng bước chân bên ngoài vang lên, có người đến rồi.
Hàm Hàm nhìn tôi đang luống cuống, nói: “Tôi giúp cô cầm chân tổng giám đốc Cao, cô đi vào ngăn kéo bên phải của văn phòng anh ta để trộm một cây bút đỏ có chữ ký.”
Tôi nghi hoặc nhìn cô ấy, nói: “Hóa ra cô gửi tin nhắn cho tôi.”
Hàm Hàm lắc đầu, nói: “Không phải tôi, tôi cũng nhận được tin nhắn tương tự. Đừng đoán nữa, tôi không đi được, tuổi thọ của tôi đã bị tổng giám đốc Cao lừa gần hết rồi. Văn phòng đó chỉ những người có tuổi thọ còn lại nhiều mới dễ tiếp cận.”
Tôi nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn, tóc thưa thớt của cô ấy, thậm chí răng cũng trở nên ố vàng và thưa thớt.
Hàm Hàm nói tiếp: “Cậu có phát hiện ra không, khu vực văn phòng của công ty toàn là những người vừa mới tốt nghiệp không lâu. Hơn nữa, tổng giám đốc Cao chưa bao giờ cần ăn bất cứ thứ gì, bởi vì thứ anh ta ăn là tuổi thọ của mọi người!”
Tiếng bước chân bên ngoài ngày càng gần.
“Nhớ kỹ, ngăn kéo dưới cùng bên phải có một ngăn ẩn, cậu nhất định phải trộm cây bút đỏ mà anh ta đã dùng để mọi người ký tên.”
Nói xong, cô ấy vội vàng đẩy tôi xuống dưới ghế.
Tiếng giày da lạch cạch bước vào.
Tin nhắn lạ lại đến, nó giống như một đồng hồ đếm ngược vô cảm: [Số năm còn lại sắp về 0.]
Tôi trốn sau tấm chăn trùm Phan Phan, không dám thở mạnh.
Giọng nói lạnh lùng của Tổng Giám đốc Cao truyền đến: “Hàm Hàm, cô làm gì ở đây?”
Anh ta không ngừng đi đi lại lại trong phòng trà. Hàm Hàm như bị câm điếc, chậm chạp di chuyển.
“Hòa Hòa đâu, mau tìm cô ta ra ký tên!”
Hàm Hàm không để ý đến anh ta. Tổng giám đốc Cao không nhận được phản hồi, bạo lực ném vỡ đồ trà.
Không lâu sau, một tiếng “bộp”, Hàm Hàm ngã xuống đất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-doi-tuoi-tho/chuong-4.html.]
“Đúng là đồ già vô dụng, mới ký vài lần đã già nua thế này. Thật xui xẻo.”
Tôi lén nhìn, Hàm Hàm ngã xuống đất hướng về phía tôi. Dáng tay của cô ấy vẫn giữ nguyên tư thế “suỵt”.
Tổng giám đốc Cao tức giận đá đ.ấ.m cô ấy, vừa trút giận vừa mắng: “Sao lại không tìm thấy được chứ. Công ty chỉ có lớn thế này, lối vào và lối ra tôi đều đã phong tỏa rồi. Phan Phan, Phan Phan, cô ra đây cho tôi.”
C.h.ế.t tiệt, anh ta bắt đầu tìm Phan Phan rồi. Thế nhưng, lúc này Phan Phan đang yên lặng dựa vào cạnh tôi đây mà!
5.
Rắc rắc rắc. Phan Phan nghe thấy tiếng triệu tập, không ngờ lại vùng vẫy bò ra khỏi tấm chăn. Nhưng cô như không quay đầu lại, bởi vì cô ta không phát hiện ra tôi đang trốn sau tấm chăn của cô ta.
“Cô ăn cái gì mà bẩn thỉu đến mức này?” Tổng Giám đốc Cao ghét bỏ lùi lại mấy bước: “Ba lô của Hòa Hòa? Sao ba lô của cô ta lại ở chỗ cô?”
Anh ta xách ba lô của tôi lên, lớn tiếng nói: “Tôi biết cô ở đâu rồi.”
Tiếng bước chân của tổng giám đốc Cao ngày càng gần. Tôi có thể cảm nhận rõ ràng, trái tim đang dần lão hóa của tôi sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi đột nhiên nhớ ra, tôi còn một chiếc điện thoại dự phòng ở chỗ làm việc. Tôi có thể gọi điện thoại đến máy dự phòng để đ.á.n.h lạc hướng tổng giám đốc Cao. Quả nhiên, tổng giám đốc Cao nghe thấy tiếng chuông đã lập tức đổi hướng đi về phía khu văn phòng.
Tôi làm theo chỉ dẫn của Hàm Hàm đi vào nhà vệ sinh. Trong gương nhà vệ sinh, tôi nhìn thấy chú Chung ở dưới lầu. Ông ta bị kẹt trong gương rồi.
Trên bệ nhà vệ sinh có một tờ giấy, chính là tờ chú Chung đã đưa cho tôi trước đó.
Chú Chung nhìn qua, nói: “Hàm Hàm là người tôi phái đến để thăm dò, đáng tiếc đạo hạnh của cô ấy không đủ, vẫn bị lừa.” Ông ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Sau khi cô nuốt tờ giấy xong, hãy dùng bùa ẩn thân của tôi để trộm mặt dây chuyền xanh lục của chị Vương. Có nó, may mắn của cô mới có thể trở lại.”
“Tại sao tôi phải tin ông?”
Chú Chung sốt ruột giậm chân, vội vàng giải thích: “Cô gái nhỏ, cô không còn lựa chọn nào khác. Nếu tôi là người xấu, thì bọn họ càng không phải người tốt đâu.” Ông ta hít sâu một hơi rồi nói tiếp: “Bùa ẩn thân chỉ có hiệu lực mười phút, cô nhất định phải nắm bắt thời cơ. Mặc dù tờ giấy có thể nhìn thấy tuổi thọ và chỉ số may mắn của mọi người. Thế nhưng nó có thể thay đổi bất cứ lúc nào. Một khi có người có số âm, cô nhất định phải tránh xa.”
Vừa nói xong, chiếc gương như bị đổ nước vào, từ từ trở lại trạng thái ban đầu.
Tôi cẩn thận di chuyển về phía văn phòng của chị Vương. Chị Vương vẫn đang nhắm mắt dưỡng thần. Mặt dây chuyền xanh lục bị cô ta đè dưới cánh tay. Tôi thử lấy nhưng hoàn toàn không được. Hơn nữa, mười phút thì quá ngắn.
Chiếc gương trên bàn của chị Vương hiển thị chỉ số trên đầu tôi. Tuổi thọ 0.5, may mắn 6. Chẳng trách tôi càng ngày càng khó thở, vừa buồn ngủ vừa mệt mỏi. Nhưng tôi không dám nghỉ ngơi, nếu lúc này ngã xuống thì sẽ mãi mãi không tỉnh lại được.
Đồng hồ đếm ngược trên đầu không ngừng giảm xuống. Tôi run rẩy lao tới, giơ chiếc ghế dưới đất lên chuẩn bị đập thẳng vào cô ta. Đột nhiên có tiếng chạy bộ vang lên, Hàm Hàm xông vào.
Cô ấy nhìn tôi rồi há to miệng c.ắ.n thẳng vào động mạch cổ của nhị Vương. Chị Vương bị tấn công bất ngờ, đau đớn tỉnh lại, cô ta hét lên ôm lấy cổ. Vết thương chưa lành trên cánh tay trước đó cũng bắt đầu lở loét.
--------------------------------------------------