Tin tức về ngôi sao tai tiếng Hạ Tuế An và em gái sẽ cùng tham gia chương trình truyền hình thực tế “Khám phá tâm linh” đã làm dấy lên cuộc bàn luận sôi nổi.
“HSA có em gái lúc nào thế? Sao tôi không biết?”
“Có lẽ cô em gái muốn dựa hơi danh tiếng của anh trai để tiến vào giới giải trí đấy, mấy chuyện thế này cũng thấy suốt.”
“Không phải chứ, dạo này Hạ Tuế An cũng có ra gì đâu, còn dính phốt nhiều như vậy, lấy tài nguyên đâu mà dìu dắt người nhà?”
“Buồn cười thật, cũng chỉ là một nghệ sĩ flop mà thôi.”
“Nếu muốn đưa em gái gia nhập giới giải trí cũng đâu cần tham gia chương trình ‘Khám phá tâm linh’ thế này, xui xẻo lắm.”
“Sao vẫn còn sản xuất chương trình kiểu này chứ…Tôi nhớ trước kia từng xảy ra chuyện rồi thì phải?”
“Giai đoạn mới bắt đầu được rót đầu tư nhiều lắm, cái gì mà chương trình truyền hình trực tiếp khám phá tâm linh chân thực đầu tiên được phát sóng, nếu có xảy ra chuyện, vậy chẳng phải càng có cái để quảng bá sao?”
“Sao Hạ Tuế An lại tham gia cái show này nhỉ? Nghèo đến thế cơ à?”
“Show này đang nổi lắm, còn chưa chiếu đã được lôi ra bàn luận không ngớt rồi, nếu không bám víu cọ nhiệt thì thật có lỗi với bản thân.”
…
Lúc Hạ Tuế An gõ cửa bước vào phòng tôi, tôi còn đang soạn đồ vào ba lô.
“Tiểu Hoan, là do anh không tốt.” Hạ Tuế An thở dài: “Nếu không phải anh gây ra nhiều chuyện như thế, em đã chẳng phải tham gia mấy chương trình thế này.”
“Khám phá tâm linh” yêu cầu khách mời phải dẫn theo một người thân hoặc bạn bè đến tham dự. Vốn dĩ anh định tìm bạn tốt Chung Húc của mình, nhưng tôi đột nhiên ngỏ ý, chủ động muốn tham gia.
Đương nhiên Hạ Tuế An không muốn để tôi phải đến mấy chương trình này, nhưng người đại diện của anh lại phớt lờ ý kiến, đến ký hợp đồng với tôi luôn. Cho nên anh ấy cũng đành chịu.
Hoàn cảnh gia đình nhà họ Hạ hiện giờ cũng không tốt lắm, cha mẹ Hạ đã qua đời từ sớm, năm tôi một tuổi thì đi lạc. Một đứa trẻ mới mười mấy tuổi như Hạ Tuế An đã phải dựa vào chính nỗ lực của bản thân để đi đến như bây giờ. Nhưng hợp đồng quảng cáo mà anh ký kết cách đây không lâu lại xảy ra vấn đề.
Hạ Tuế An đang nợ một khoản tiền bồi thường kếch xù, hơn nữa dạo gần đây còn liên tục dính phải loạt bê bối tai tiếng, cho nên anh ấy chỉ có thể lựa chọn tham gia chương trình này.
Cứ như là dẫm phải vận xui.
Tôi nhìn chằm chằm luồng sát khí nồng đậm trên đỉnh đầu của anh: “Là tự em muốn đến, không liên quan đến anh.”
Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy tướng mạo chẳng lành đến vậy.
Nếu tôi không xuất hiện, chắc chắn trong vòng một tháng tới, anh tôi sẽ gặp họa sát thân.
Vấn đề bắt nguồn từ đâu?
Là do chương trình giải trí c.h.ế.t người này sao?
Nghe nói ekip chương trình còn cẩn thận lựa chọn một khu vực có tần suất bị ma quỷ quấy phá nhiều nhất, thậm chí còn xây dựng một ngôi nhà an toàn ở ngoại ô của khu vực đó —nơi được mệnh danh là “mộ tập thể”. Hơn nữa, mỗi ngày các khách mời sẽ phải chủ động rời khỏi ngôi nhà an toàn để đến các khu vực ma ám khác nhau, tiến hành nghi lễ triệu hồi ma quỷ.
Đúng là nhà an toàn, an toàn đến mức không thể an toàn hơn.
Hạ Tuế An và tôi ngồi xe đến “nhà an toàn”, dọc đường đi, anh ấy rất vô cùng năng nổ, hoạt bát, không ngừng kể cho tôi nghe những chuyện hài hước thú vị trước kia nhằm trấn an tinh thần cho tôi.
“Tiểu Hoan đừng sợ, anh sẽ bảo vệ em.” Hạ Tuế An mạnh miệng thề thốt.
Tôi gật đầu, trong miệng còn đang c.ắ.n kẹo mút, đáp: “Vâng.”
Nhưng tôi biết, người anh này của mình nhát gan cực kỳ, mấy hôm trước vì để rèn luyện bản thân mà cố tình xem phim ma giữa ban ngày ban mặt, nhưng lại bị dọa đến nỗi nửa đêm phải bật đèn xem hài kịch. Cuối cùng, tôi phải lén dán lá bùa xoa dịu tâm trí, anh ấy mới có thể yên tâm chợp mắt.
Buổi phát sóng trực tiếp bắt đầu.
Chương trình này được truyền hình trực tiếp, tuy rằng khi phát sóng cũng sẽ bị cắt ghép chỉnh sửa biên tập lại, nhưng vì trước đó đã marketing quá nhiều, cho nên lượng người xem phát sóng trực tiếp cũng rất đông.
Ekip chương trình không có mặt ở hiện trường, thay vào đó họ bố trí các góc quay camera sẵn để giao nhiệm vụ cho chúng tôi từ xa.
Đã đến nhà an toàn.
Vừa xuống xe, tôi đã khựng lại.
“Lạnh quá.” Hạ Tuế An lẩm bẩm, nhiệt độ ở vùng ngoại ô sao lại thấp như thế? Tiểu Hoan, em có lạnh không?”
Tôi thản nhiên liếc nhìn ngôi nhà do tổ chương trình xây dựng: “Không lạnh.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-linh/chuong-1.html.]
Cách bố trí thế này, kiểu phong thủy này—đội ngũ chương trình quả là chăm chút đến từng chi tiết.
“Mọi người đến rồi.”
Dàn khách mới đã có mặt đông đủ đang chào hỏi lẫn nhau.
Tổng cộng có 8 người bao gồm cả tôi và Hạ Tuế An. Tôi nhìn quanh một lượt, giữa ấn đường của họ đều có một luồng khí đen lởn vởn.
Vừa nhìn đã biết chẳng sống được bao lâu.
Tham gia chương trình lần này còn có Lâm Lạc - center của nhóm nhạc nữ, người được cho là có mâu thuẫn với đồng đội, cướp đi tài nguyên của mọi người. Đến tham gia cùng Tề Tuyền, thành viên duy nhất có mối quan hệ khá tốt với cô ấy. Nam ca sĩ hết thời Vương Hành Xuyên và con trai Vương Tiểu Bảo. Còn có nữ diễn viên dính tai tiếng, thị phi bủa vây Tần Song và em trai Tần An.
Sáu người họ cũng đến chào hỏi với hai anh em chúng tôi.
Tôi biết hầu hết bọn họ đều không tin cái gọi là ma quỷ, chẳng chút phòng bị hay để tâm khi tham gia chương trình này.
Cho nên tâm trạng của mọi người không tệ lắm, cười nói vui vẻ, chia sẻ những dụng cụ mà mình mang theo.
Nào tỏi, nào kiếm gỗ đào, muối…Thậm chí còn có cả bùa chú được mua ở đâu đó, tóm lại cái gì cần đều có hết.
Tôi quan sát một vòng, phát hiện hầu hết mấy món này đều là hàng giả kém chất lượng. Duy chỉ có đồ mà Lâm Lạc mang đến là thật, chẳng qua linh lực rất yếu, cũng chẳng có tác dụng được bao nhiêu.
Bảy giờ tối, đội ngũ chương trình giao nhiệm vụ đầu tiên.
Bút tiên.
Các vị khách mời ở đây ít nhiều cũng từng nghe về quy tắc của bút tiên, họ hiểu rằng chương trình này muốn đưa trải nghiệm thực tế, cần có một số nghi thức gọi hồn thực sự, vì vậy cũng không ai có phản ứng gì quá lớn, mọi người ngồi quây thành một vòng tròn để bắt đầu.
Tôi vẫn luôn im lặng, Hạ Tuế An hơi lo lắng nhìn sang. Lạc Lạc ngồi bên cạnh có lẽ cũng cảm nhận được, cô ấy nghiêm túc nói: “Nếu em sợ thì cứ nói, có thể sang bên kia ngồi nghỉ, không tham gia cũng không sao.”
Tề Tuyền ngăn cô ấy lại, ngập ngừng nói: “Nhóm trưởng…”
Tôi biết ý tốt của đối phương, cũng không mấy bận tâm đến giọng điệu của cô ấy, tôi quay sang mỉm cười: “Cảm ơn, không sao đâu.”
Nếu tổ chương trình yêu cầu toàn bộ thành viên phải tham dự, tôi cũng không thể lấy lý do nghỉ ngơi để ngồi chơi được.
Quy tắc trò này cần có một người cầm bút, Vương Hành Xuyên chủ động nói: “Tôi lớn tuổi nhất, để tôi làm cho.”
Vương Tiểu Bảo năm nay mới mười tuổi, có hơi nhút nhát, sợ sệt nhìn Vương Hành Xuyên: “Bố…”
Vương Hành Xuyên xoa đầu con: “Không sao đâu, chỉ là giả thôi.”
Chỉ cần tuân thủ đúng quy tắc, trò bút tiên sẽ không gây ra chuyện gì.
Nhưng—
Cây bút do ekip chương trình chuẩn bị lại bị hỏng.
Ngay khi mọi người đang đọc quy tắc, tôi đã nghe được tiếng răng rắc vang lên.
Cây bút bị gãy.
Trong không gian truyền đến tiếng gió rít gào, tất cả mọi người đều kinh hoàng trợn mắt, sắc mặt Vương Hành Xuyên cũng trắng bệch: “Tôi còn chưa di chuyển nó mà, sao lại thế này?”
Cây bút bị gãy làm đôi từ từ di chuyển trên bàn, Tề Tuyền hét lên đầu tiên, Tần An kéo Tần Song ra sau bảo vệ, Vương Tiểu Bảo khóc lóc muốn chạy đến nhưng bị Lâm Lạc giữ lại.
Vương Hành Xuyên thở hổn hển lùi lại, muốn buông tay, nhưng cây bút đó như dính chặt vào tay, điên cuồng viết ra rất nhiều chữ trên giấy—
“Chết”
Tôi đứng dậy, mặt không đổi sắc cầm lấy phần thân dưới của bút.
“Tiểu Hoan!” Anh tôi kinh ngạc: “Mau buông ra đi!”
Bút dừng.
Tiếng gió cũng ngừng lại, Vương Hành Xuyên tựa như nhìn thấy cọng rơm cứu mạng: “Tiểu Hoan, cái bút này, bút này…”
“Hỏi nó đến từ đâu thì bảo nó về lại nơi đó là được.” Tôi thản nhiên nói : “Anh Vương, thả tay ra đi.”
Đầu ngón tay của Vương Hành Xuyên động đậy, quả nhiên thành công buông ra.
--------------------------------------------------