Đúng như tôi dự đoán, cái gọi là căn nhà hoang khắp nơi đầy những vết cháy xém—vừa nhìn đã biết nơi này từng xảy ra hỏa hoạn.
Có điều kiến trúc này có khả năng chống cháy khá tốt, cho dù cửa sổ đã cháy đen xì, đồ đạc bên trong cũng bị thiêu rụi thành tro, nhưng chung quy lại căn nhà vẫn rất kiên cố, không có dấu hiệu bị sụp đổ.
Vừa đến nơi, tổ chương trình đã gửi tin nhắn tới.
Họ yêu cầu khách mời phải tách thành hai nhóm, lần lượt hoàn thành trò chơi bốn góc.
Tôi, Vương Tiểu Bảo, Tần Song, Lâm Lạc một nhóm. Hạ Tuế An, Vương Hành Xuyên, Tần An, Tề Tuyền vào một nhóm.
Khi nhìn thấy danh sách phân chia, mọi người đều cau mày.
Bằng mắt thường cũng có thể nhận ra, nhóm thứ nhất đều là những người ốm yếu bệnh tật. Tôi là một cô gái mới lớn xanh xao vàng vọt, Vương Tiểu Bảo còn đạng học tiểu học, Tần Song có dáng người mềm yếu, Lâm Lạc thì khá hơn một chút, dù sao cũng xuất thân từ nhóm nhạc, còn có chút cơ bắp nhờ việc luyện tập vũ đạo, nhưng cũng chỉ như thế mà thôi.
Nhóm còn lại có tới ba người đàn ông cao to khỏe mạnh, Tề Tuyền trông cũng cao gầy, khỏe nhất trong các cô gái.
Việc phân chia nhóm thế này, vừa nhìn đã biết là cố ý.
“Nếu chỉ là trò chơi bốn góc”, Tần Song có chút hiểu biết về trò chơi này, giơ tay phát biểu: “Tôi nghĩ chia nhóm thế nào cũng không quá quan trọng.”
“Chị chơi trò này rồi à?” Tề Tuyền mở to mắt: “Chị! Có khí phách!”
“Chắc tự chơi một mình đấy.” Tần Song nhoẻn miệng cười, trêu chọc nói: “Chỉ là đã từng đóng khá nhiều bộ phim kinh dị trong nước mà thôi.”
Cô ấy là một diễn viên dính nhiều scandal, có vẻ ngoài xinh đẹp, mặt trái xoan, mắt hồ ly, nhưng vì diện mạo này mà vai diễn cũng hạn chế, chuyên đóng những vai phụ n.g.ự.c to không có đầu óc.
Có lẽ vì thế mà những định kiến về ngoại hình dần hình thành, những phỏng đoán ác ý từ miệng người đời biến cô ấy thành người phụ nữ “bán sắc lấy vai”.
Nhưng qua hai ngày ở chung, tôi cảm thấy đối phương là người ngay thẳng, cũng khá hài hước.
Chẳng hạn như hiện tại, cô ấy chớp mắt với tôi: “Kiếm tiền thôi mà, có gì đáng xấu hổ.”
Cứ giằng co mãi ở đây cũng không ổn, Vương Hành Xuyên ngồi xuống xoa đầu Vương Tiểu Bảo: “Tiểu Bảo, con sợ không?”
Vương Tiểu Bảo ngoan ngoãn lắc đầu: “Con không sợ.”
“Là bố bất tài, xin lỗi con.” Chú ấy nói: “Lát nữa con nhớ nghe lời các chị ấy nhé.”
“Bố đừng lo.” Vương Tiểu Bảo chủ động ôm lấy Vương Hành Xuyên: “Con có ngọc trai mà chị cho.”
“Nơi này lạnh quá.” Lâm Lạc nhìn bộ quần áo mỏng manh trên người tôi, định cởi áo khoác ngoài đưa tới: “Em mặc áo của chị đi.”
“Không cần đâu.” Tôi đè cổ tay cô ấy lại, lặng lẽ đốt một lá bùa thành tro trong lòng bàn tay: “Rất nhanh thôi sẽ không còn lạnh nữa.”
Vừa dứt lời, căn phòng đột nhiên ấm lên không ít.
Lâm Lạc ngơ ngác, đôi mắt đen nhánh nhìn về phía tôi, rõ ràng là khuôn mặt lạnh lùng, vô cảm nhưng trông rất đáng yêu.
“Đừng lo.” Tôi nhắc lại: “Chúng ta bắt đầu thôi.”
Oán khí nơi này cao ngút tận trời, chủ nhà có lẽ đã c.h.ế.t cháy trong biển lửa. Tôi có thể cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo đến từ ngọn lửa.
Ngọn lửa chìm trong oán hận đã biến thành sức mạnh cho ma quỷ.
Cái gọi là trò chơi bốn góc thực chất là chọn ra một căn phòng trống, tắt hết đèn điện, sau đó mỗi người đứng một góc, quay mặt vào tường, tuyệt đôí không được ngoảnh lại.
Khi trò chơi bắt đầu, một người trong góc bất kỳ sẽ đi đến góc khác, vỗ nhẹ vào vai người đang đứng góc đó, sau đó đứng yên tại chỗ. Người bị vỗ cũng lặp lại hành động tương tự sang góc khác…Mọi người phải đi theo chiều kim đồng hồ hoặc ngược chiều kim đồng hồ. Tiếp đó, người thứ ba bị vỗ vai sẽ đến một góc không người, hắng giọng một cái rồi bỏ qua góc này để đi tiếp, đến khi nào tới góc có người mới lặp lại hành động vỗ vai như cũ.
Sở dĩ nói đây là một trò chơi kỳ quái, vì sẽ có người phát hiện, cái góc không người đã biến mất—bởi lẽ trong phòng xuất hiện thêm “người” thứ năm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoan-linh/chuong-7.html.]
Đây mà cách mà ma quỷ trà trộn vào hàng ngũ con người.
Có lẽ khi trò chơi này kết thúc, người duy nhất còn sót lại sẽ chỉ là Lâm Lạc, ba người chúng tôi bị thay thế bởi ngũ hành thuộc quỷ.
Quả nhiên, nhóm người này cũng ngầm nuôi dưỡng ma quỷ.
Vậy nên người thay thế tôi sẽ là ai? Một con quỷ thuộc hành hỏa à?
Tôi im lặng đi tới một góc mà tổ chương trình chỉ định, xoa đầu Vương Tiểu Bảo: “Đừng sợ.”
Thằng bé nhìn tôi với đôi mắt to tròn đen láy: “Lát nữa chị sẽ đến tìm em sao?”
“Tất nhiên.” Tôi khẳng định chắc chắn: “Ngọc trai của chị sẽ bảo vệ em.”
Nói xong, tôi suy nghĩ một lát, đưa luôn cây bút cho thằng bé: “Nó cũng sẽ bảo vệ em.”
Bút tiên bị tôi cấy Nam Minh Nghiệp Hỏa vào: “...”
Trò chơi bốn góc bắt đầu.
Hai nhóm chúng tôi ở hai căn phòng khác nhau, không biết có phải vì nhà cách âm quá tốt hay không, vừa đóng cửa đã không nghe thấy giọng của nhau nữa.
Xung quanh tối đen như mực, như thể chỉ còn lại chính mình trong không gian rộng lớn này.
Tôi là người đầu tiên di chuyển, đến vỗ vai Vương Tiểu Bảo.
Thằng bé vừa định quay đầu đã bị tôi giữ lại, ngoan ngoãn đứng im, đưa lưng về phía tôi, sau đó đi về phía trước.
Chúng tôi lặp lại quá trình này không biết bao nhiêu vòng, mãi đến khi có một bàn tay lạnh lẽo vỗ vai tôi.
Tôi mỉm cười.
“Ngươi biết Nam Minh Nghiệp Hỏa không?” Tôi tự kể: “Trước kia, ngọn lửa bản mệnh Nam Minh Ly Hỏa của Chu Tước được mượn để mang xuống âm phủ tọa trấn oan hồn ngàn năm. Sau khi kết hợp với Hồng Liên Nghiệp Hỏa, nó bốc cháy tạo thành ngọn lửa sắc vàng khác. Từng đợt phiêu đãng vừa có thể thanh tẩy, vừa có thể thiêu rụi.”
“Nam Minh Nghiệp Hỏa duy nhất được truyền xuống nhân gian, cũng đã nhận chủ từ 18 năm trước.” Tôi nhẹ nhàng nói: “Nếu như ngươi biết chủ nhân của nó là ai, chắc chắn sẽ không dám bày trò lừa gạt này trước mặt ta đâu.”
Bùm!
Ngọn lửa màu vàng ánh kim cực kỳ chói lóa bùng lên sau lưng tôi, căn phòng rực sáng như ban ngày. Lửa kia uốn lượn linh hoạt như thiêu đốt tinh linh, chỉ trong chốc lát, bàn tay sau lưng tôi đã hóa thành một chiếc xương khô, phát ra tiếng kêu t.h.ả.m thiết chói tai.
“Đòi nghịch lửa trước mặt ta?” Tôi mỉm cười, quay đầu không chút do dự: “Ngươi chắc chưa?”
Ầm ầm ầm!”
Cả ngôi nhà bắt đầu rung chuyển, cùng lúc đó, những ngọn lửa vàng cũng xuất hiện từ mọi ngóc ngách trong nhà.
Giờ phút này, ngôi nhà hoang hắc ám tựa như một cung điện ngập tràn ánh dương, chìm sâu vào mộng cảnh.
Con quỷ phía sau tôi bị thiêu đốt trong đau đớn, cơ thể tan biến thành những làn khói xanh.
“Bọn họ cho ngươi lợi ích gì?” Tôi nghiêng đầu: “Bảo ngươi ăn tươi nuốt sống ta? Hay là mạng của người sống? Ngươi bằng lòng bày trận giúp họ?”
Con quỷ kia hoảng sợ cầu xin, huyết lệ chảy dài trông gớm ghiếc vô cùng, tôi nhìn mà bực.
Khác với quỷ nước, con quỷ lửa này có lẽ đã g.i.ế.c cả ngàn người. Nó là ác quỷ thực sự, không cần nhiều lời làm gì nữa.
“Giao Lâm Lạc ra đây.” Tôi không đủ kiên nhẫn để nói mấy lời vô nghĩa với nó: “Còn nữa, người ra lệnh cho ngươi đang ở đâu?”
Nó vội vàng thả Lâm Lạc đang bị giấu trong người ra, sau đó dẫn tôi đến trước biển lửa.
--------------------------------------------------