Lại đồn Thần nữ biết thật nhiều thứ, toàn là những ý tưởng mới lạ.
Cái gì mà trà sữa QQ ngon đến mức kêu “meo meo”, rồi cái gì mà trâm cài hệ rừng rậm phong cách Pháp Anh Nhật Y2K…
Mấy từ ngữ này hoàn toàn không biết là có ý nghĩa gì, nhưng nó vẫn cứ nổi như cồn.
Trương Tiêu Tuyết bỗng chốc được tất cả mọi người chú ý.
Ngày nào ta cũng nằm bò trên xà nhà tẩm cung của ả.
“Hệ thống hệ thống! Ta muốn đổi vị trí của Ngọc tỷ!”
Trương Tiêu Tuyết nói chuyện với không khí.
[Danh vọng không đủ, không thể đổi.]
Gã nam nhân tên là Hệ thống trả lời ả.
“Cái gì? Vẫn chưa đủ? Bây giờ được bao nhiêu rồi?”
[Danh vọng hiện tại sáu mươi.]
“Tại sao mới có sáu mươi? Chẳng phải bảo giải quyết dịch bệnh cộng cho ta hai mươi sao, cho dù lần này ta không giải quyết được, thì cũng phải đạt tám mươi rồi chứ?”
Giọng điệu Trương Tiêu Tuyết ẩn chứa sự giận dữ.
Hệ thống vẫn trả lời rất bình tĩnh.
[Phi tần hậu cung chiếm hai mươi, cô vẫn chưa thu thập được.]
“Chưa thu thập được!”
Ả hét lên một tiếng: “Đám Hoàng hậu chẳng phải đều đồng ý hợp tác rồi sao? Chẳng lẽ bọn họ lừa ta!”
Hi hi, đúng rồi đó.
[Thời gian không còn nhiều, Hoàng thượng sắp trúng độc thân vong rồi, cô phải lấy được Ngọc tỷ và sự ủng hộ của các đại thần.]
“Trúc phi ả ta cứ không thèm để ý đến ta, mỗi lần ta đi tìm ả, Hoàng hậu không biết từ đâu chui ra, không cho ta ở riêng với ả!”
[Thời gian không còn nhiều.]
Hệ thống lại lặp lại một lần nữa.
“Được rồi được rồi, ta biết rồi!”
Trương Tiêu Tuyết tức tối dậm chân.
Sự ủng hộ của đại thần?
Cái này thì hơi khó rồi, dù sao Hoàng thượng cũng là người trùng sinh, kiếp này hắn đã diệt trừ hết gian thần, chính vụ cũng không xảy ra vấn đề gì.
Trong triều đình toàn bộ đều ủng hộ hắn.
Thấy cuộc đối thoại của bọn họ cũng hòm hòm rồi, ta lại lặng lẽ trèo từ trên xà nhà xuống.
Trương Tiêu Tuyết lại bắt đầu hành động.
Ả định xuất cung tạo thế, để giành lấy sự ủng hộ.
Nhưng ả còn chưa bước ra khỏi cửa cung, Mai phi đã xuất hiện trước mặt ả.
Trên tay nàng ấy còn cầm bánh hoa quế long tỉnh đường phèn, mặt không cảm xúc nhìn Trương Tiêu Tuyết.
Trương Tiêu Tuyết thót tim.
Cả hậu cung này, người ả sợ nhất chính là Mai phi.
Hoàn toàn không nhìn thấu được nàng ấy.
Mai phi thong thả mở miệng.
“Ngươi định đi đâu? Phi tần không được tùy ý xuất cung.”
“Ta là Thần nữ!”
Trương Tiêu Tuyết còn đang giải thích, nhưng lại chạm phải ánh mắt của Mai phi, không dám giảo biện nữa: “Biết rồi…”
“Ừm.”
Mai phi gật gù: “Ngươi về làm cho ta một ly trà sữa được không? Ta muốn trà sữa bốn mùa ba phần đường, vị đào xuân.”
“Biết rồi…”
9
Hoàng thượng bệnh nặng rồi.
Người đầu tiên phát hiện hắn thổ huyết là Trương Tiêu Tuyết.
Vốn dĩ ả đang mài mực cho Hoàng thượng, từ khi ả đến, mực đều do chính tay ả mài, còn không cho người khác đụng vào.
Nói cái gì mà đây là mực của Thần nữ, không giống với người thường.
Lúc đó ta nghe câu này, không nhịn được cười phụt ra tiếng.
Nữ nhân ngu ngốc, ả sợ người khác không biết ả hạ độc sao?
Trương Tiêu Tuyết có một loại cảm giác ngạo mạn cao cao tại thượng, biểu hiện cụ thể ở việc ả coi thường tất cả chúng ta.
Lúc tán gẫu với chúng ta, ả luôn kết thúc bằng câu —— Các người, những người này, chắc chắn không hiểu đâu —— rồi khoe khoang kiến thức của mình.
Ả quả thực biết rất nhiều kiến thức mà chúng ta không biết, nhưng lại quá kiêu ngạo, rất nhiều thứ chỉ nói phần da lông rồi vội vàng im bặt.
“Các người chắc chắn không hiểu lời ta nói đâu nhỉ? Ta là Thần nữ mà.”
Ả dương dương tự đắc nói.
Chúng ta bèn thuận theo lời ả mà tâng bốc.
“Đúng đúng đúng, người biết thật nhiều.”
Trong số chúng ta, Trúc phi là người có văn hóa nhất lén lút đảo mắt: “Ta từ biểu hiện cá thể của ngươi nhìn thấy một dòng chảy kỳ dị, nhưng lại khó giải cấu trúc ngọn nguồn của nó, có lẽ là loại ngôn ngữ vượt trội hơn người khác này của ngươi, đã dẫn đến mâu thuẫn giữa tầm nhìn kinh nghiệm và tập hợp tưởng tượng của ta.”
“Điều này cũng hình thành nên sức căng vượt ra ngoài kiến tạo của ngươi, ta nghĩ giờ phút này ta treo lơ lửng việc ký hiệu hóa đối với ngươi —— hay là sự nhượng bộ tùy tiện dưới sự quy huấn —— e rằng là một sự báng bổ, ngươi có nguyện ý diễn giải bản đồ và tầm nhìn về sự biến đổi và tái cấu trúc của ngươi, để ta có thể thấu thị màu sắc ý chí phức điệu ẩn sâu trong lời nói của ngươi không?”
“?”
Trương Tiêu Tuyết ngẩn người.
Trúc phi vẫn cười nói dịu dàng, tục ngữ có câu, đưa tay không đ.á.n.h người đang cười, tuy Trương Tiêu Tuyết cũng biết nàng ấy chắc chắn chẳng nói lời hay ý đẹp gì, cũng không giận, nhưng Tô phi thì khác.
Lần trước Tô phi nghe Trương Tiêu Tuyết nói xong liền trực tiếp c.h.ử.i ầm lên.
“Mẹ kiếp, ghét nhất mấy đứa làm màu!”
Chuyện đi hơi xa rồi, tóm lại, Trương Tiêu Tuyết phát hiện Hoàng thượng thổ huyết.
Ả giả vờ kinh ngạc, nhưng trong giọng nói lại không giấu được sự vui mừng.
“Hoàng thượng người sao thế!”
“Không sao.”
Hoàng thượng lau vệt m.á.u bên khóe miệng.
“Thế này sao được! Mau gọi Thái y!”
Thái y đến, ông ấy sắc mặt trầm trọng, không hổ là diễn viên chúng ta đặc biệt đào tạo.
“Hoàng thượng trúng độc quá sâu rồi!”
Ông ấy thở dài một hơi, không nói thêm nữa, nhưng đáp án không cần nói cũng rõ.
“Hoàng thượng người mau nằm nghỉ ngơi đi!”
Thế là Hoàng thượng bắt đầu nằm liệt giường không dậy nổi.
Ta lại đi nằm vùng trên xà nhà, Trương Tiêu Tuyết quả nhiên lại nói chuyện với Hệ thống.
“Hoàng thượng đã trúng độc rồi, ta phải đi trộm Ngọc tỷ đây.”
Hệ thống trầm ngâm một lát.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoang-thuong-qua-xau/chuong-4.html.]
[Tiến độ có phải hơi thuận lợi quá rồi không? Chuyện trước đó ta vẫn chưa tra ra nguyên nhân.]
“Bọn họ là đám người cổ đại ngốc nghếch! Chắc chắn không sao đâu.”
Hệ thống không ngăn cản nữa.
Đêm trăng thanh gió mát, Trương Tiêu Tuyết lén lút lẻn vào Ngự thư phòng.
Hoàng thượng trước đó từng nói với ả, nơi này cất giấu đồ vật quan trọng.
Bạch Thư Liễu, cũng chính là hóa thân của Hệ thống, hắn lén lút luyện binh nhiều năm, nay cũng đã tiến kinh rồi.
Hoàng thượng nằm trên giường, mọi thứ đều đã chuẩn bị xong xuôi.
Cũng coi như ả số đỏ, vậy mà sờ được một cái chốt trên giá sách trong Ngự thư phòng thật.
Sau khi ấn chốt mở, một chiếc hộp nhỏ bật ra.
Trương Tiêu Tuyết gần như không thể chờ đợi được nữa mà mở ra.
“Kỳ lạ? Sao nhẹ thế này?”
Mấy chục bức thư nằm trong hộp.
Đây căn bản không phải nơi để Ngọc tỷ.
Sắc mặt Trương Tiêu Tuyết lập tức trở nên khó coi, ả không cam lòng lật xem thư tín.
Người đề tên đều là Tô phi.
Đây là thư tình Tô phi viết cho Hoàng thượng trước kia.
“Thấy chữ như thấy người, mở thư thấy mặt cười. Gần đây trong phủ nhiều việc, phụ thân cứ bắt thiếp cùng ông ấy luyện võ, thiếp làm sao đ.á.n.h lại ông ấy…”
“Đường xa việc vướng, không thể đến hẹn. Thiếp cũng rất muốn cùng chàng ra ngoài du ngoạn, nhiều việc thiếp cũng không sợ…”
Có thể thấy trình độ văn hóa của nàng ấy quả thực không cao, mở đầu thì văn vẻ, về sau thì viết không nổi nữa.
Trương Tiêu Tuyết nổi gân xanh, đầu ngón tay bóp c.h.ặ.t bức thư.
Ả nhận ra sự việc không ổn rồi.
Cửa truyền đến tiếng động, ả mạnh mẽ quay đầu lại, nhìn thấy Hoàng thượng vốn dĩ phải nằm liệt trên giường bệnh đang phe phẩy quạt đi tới.
“Trương Tiêu Tuyết.”
Hoàng thượng gọi tên ả: “Ngươi rốt cuộc là người phương nào?”
“Trước giờ ngươi đều là giả bệnh sao!”
Trương Tiêu Tuyết không trả lời câu hỏi của hắn.
“Ừm, bó tay chịu trói đi.”
“Hừ! Làm sao có thể, ngươi chắc chắn không ngờ tới Bạch Thư Liễu cũng là người của ta nhỉ! Hắn sắp tới đây rồi!”
Trương Tiêu Tuyết vẫn còn ôm một tia ảo tưởng.
“Hả? Ngươi là đang nói hắn sao?”
Tô phi đã lâu không gặp cưỡi ngựa xông thẳng vào, hôm nay nàng ta mặc áo giáp, tóc buộc cao, trông càng thêm vài phần anh khí.
Nàng ta ném thẳng Bạch Thư Liễu xuống dưới chân Trương Tiêu Tuyết.
“Lạ thật, ta vừa mới bắt được hắn thì hắn đã c.h.ế.t rồi, nhưng ta tra không ra nguyên nhân.”
Gương mặt vốn đã trắng bệch của Trương Tiêu Tuyết lại càng thêm trắng bệch.
Ả ngồi xổm xuống lay Bạch Thư Liễu: “Hệ thống hệ thống? Ngươi đi đâu rồi!”
[Phát hiện nhiệm vụ thất bại, hệ thống đã thoát.]
Trong hư không truyền đến âm thanh.
Trương Tiêu Tuyết sụp đổ.
“Ngươi thoát rồi thì ta làm thế nào!!!”
[Ký chủ sau khi t.ử vong sẽ khởi động lại.]
Hoàng thượng nghe thấy âm thanh liền quyết đoán ra lệnh.
“Người đâu, giải Trương Tiêu Tuyết đi, nhớ kỹ không được để ả ta c.h.ế.t.”
Mọi việc ngã ngũ.
Tô phi ngồi trên lưng ngựa, lười biếng nhìn Hoàng thượng, đột nhiên nổi hứng.
“Chàng muốn lên ngựa không?”
“Hửm?”
Hoàng thượng còn chưa kịp phản ứng, đã bị Tô phi một tay bế thốc lên, hắn theo bản năng ôm lấy cổ Tô phi.
Tô phi cười sảng khoái một tiếng.
“Hoàng thượng sau này đừng mang quạt nữa, chàng xấu, cầm không đẹp.”
10
Hoàng thượng nhốt Trương Tiêu Tuyết lại.
Ta từng cùng Hoàng thượng đi gặp ả một lần, ả mặt mũi lấm lem bùn đất.
“Hoàng thượng vì sao lại đối xử với ta như vậy, ta chưa từng làm chuyện gì thương thiên hại lý!”
Ả nhìn thấy Hoàng thượng tới, phẫn nộ bám vào song sắt.
“Chưa từng làm?”
Hoàng thượng cười lạnh một tiếng: “Ngươi đừng tưởng trẫm không biết, dịch bệnh là do các ngươi làm, hại c.h.ế.t bao nhiêu bá tánh vô tội!”
“Thì đã làm sao! Ta là người dị giới, đám người các ngươi chỉ là nhân vật giấy trong thoại bản, tính mạng có đáng là gì!”
Thoại bản? Dị giới?
Ta từ từ ghép nối ra đáp án.
Thế giới của chúng ta đối với Trương Tiêu Tuyết mà nói, chỉ là thoại bản, ả chịu sự khống chế của hệ thống, đi tới nơi này, điều kiện thắng lợi của ả là đoạt được ngôi vua sao?
Hoàng thượng gật đầu với ta.
“Đáng tiếc ngươi cũng không thắng được nữa rồi.”
Hoàng thượng sợ ả c.h.ế.t, lại tăng thêm mấy tên thị vệ canh gác.
Chuyện kiếp trước ta cũng không rõ, nghe nói kiếp này hắn vừa trở về, liền đi tìm Hoàng hậu, thao thao bất tuyệt một tràng dài.
“Hoàng hậu, trẫm biết nàng thích nữ nhân, trẫm cũng biết nàng thích ai, trẫm sẽ nạp nàng ấy vào cung, để các nàng được hạnh phúc.”
Hoàng hậu phun cả ngụm trà ra ngoài.
“Trẫm chỉ hy vọng nàng có thể cùng trẫm hợp tác.”
Tiếp đó, một vị đạo sĩ tên Mai gõ cửa.
Nàng ấy nói, nàng ấy quan sát thấy dị tượng, nàng ấy nguyện ý đến giúp Hoàng thượng.
Chuyện cũ của Liễu gia, ta cũng đã lật lại được.
Phụ thân ta là quan địa phương, một đời thanh liêm chính trực, không ngờ bị kẻ có tâm báo cáo sai lệch từng tầng, qua mỗi cấp, tội trạng lại nặng thêm một phần.
Đến cuối cùng, Thiên t.ử nổi giận.
Không có một ai là có tội, không có một ai là vô tội.
Nỗi nhục của Liễu gia, cuối cùng ta cũng đã rửa sạch.
Ta lại thở phào một hơi nhẹ nhõm.
Tiểu Thúy chạy tới gọi ta.
“Nương nương, các nương nương tìm người đ.á.n.h mạt chược kìa ——”
“Biết rồi!”
---