4
Tổ phụ ta từ trong nhà bước ra, hỏi: “Cẩu Tử, ngươi vừa nói cái gì?”
Ta đành lặp lại một lần nữa.
Sắc mặt tổ phụ trở nên vô cùng khó coi, lập tức sải bước đi về phía nhà Thúy Hoa.
Tổ mẫu cản lại: “Chết người rồi, quan phủ thế nào cũng đến tra xét, ông chạy qua đó làm gì, dính vào không hay đâu!”
Tổ phụ quát lớn: “Đồ đàn bà hồ đồ! Bà thì hiểu gì chứ? Trấn ta dân ít, mẫu tử họ lại chẳng kết oán với ai, sao tự nhiên lại bị c.h.é.m đứt cổ?”
Tổ mẫu hừ một tiếng: “Hừ, chắc bị tình nhân nào đó g.i.ế.c thôi!”
Tổ phụ trừng mắt nhìn tổ mẫu, giọng lạnh buốt: “Đấy là do nhi tử nhà bà Lưu làm!”
Tổ mẫu ngẩn người, một lúc lâu mới nói: “Hắn bị c.h.ặ.t đ.ầ.u rồi, sao còn hại người được? Ông đừng dọa ta!”
Tổ phụ nghiêm giọng: “Ta nói rồi, kẻ c.h.ế.t yểu nếu đem về nhà sẽ sinh oán khí, không chịu xuống âm ti. Hắn sẽ biến thành lệ quỷ đi hại người!”
Tổ phụ dậm chân, nghiến răng: “Ta phải đến xem chừng mẫu thân Thúy Hoa!”
Ta lẽo đẽo theo sau.
Trong nhà Thúy Hoa vắng ngắt, chỉ còn t.h.i t.h.ể mẫu thân muội ấy nằm im lìm trên giường.
Tổ phụ ta lật chăn ra thấy cả giường toàn máu, nhỏ tong tong từ trên tay ông xuống như nước.
Ta run rẩy hỏi: “Tổ phụ, trong trấn ngoài người ra, còn ai dám c.h.ặ.t đ.ầ.u người ta sao?”
Tổ phụ không trả lời, chỉ đưa tay ấn lên cổ người chết.
Cái cổ lồi lõm chẳng giống bị d.a.o chém, mà giống như bị hàm răng sắc nhọn cắn đứt.
Tổ phụ trầm giọng: “Đây là do nhi tử nhà bà Lưu cắn!”
Tổ phụ đảo mắt nhìn quanh gian nhà, rồi hỏi: “Thế Thúy Hoa đâu?”
Ta cũng hoang mang: “Không biết… lúc con đi, còn thấy muội ấy ở đây mà.”
Sắc mặt tổ phụ lập tức biến đổi, lạnh xám như tro: “Hỏng rồi! E là Thúy Hoa gặp nạn rồi!”
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Tổ phụ nghiêm giọng bảo ta: “Cẩu Tử, mau về nhà ngay!”
Về đến nơi, tổ phụ lấy ra thanh đao Quỷ Đầu.
Tổ mẫu hỏi: “Đêm hôm khuya khoắt, ông cầm đao đi đâu?”
Tổ phụ nói: “Đến nhà bà Lưu. Nhi tử nhà bà ta đã biến thành quái nhân, ta phải c.h.é.m nó ra làm trăm mảnh!”
Tổ mẫu cản lại: “Đêm hôm mò đến nhà bà Lưu, ta thấy ông chẳng phải định g.i.ế.c nhi tử nhà bà ta, mà là muốn nhân cơ hội nịnh bợ bà ta thì có!”
Tổ phụ giận đến dậm chân: “Bà biết cái gì! Nhi tử nhà bà ta c.h.ế.t mà không chôn, chắc chắn bà ta định luyện thành xác sống!”
“Xác… sống?” – Tổ mẫu lảo đảo.
“Muốn nuôi xác sống phải dùng m.á.u người. Chẳng lẽ bà ta điên rồi sao?”
Tổ phụ lạnh lùng nói: “Không chỉ máu, mà phải là m.á.u từ cổ họng kẻ sống chảy ra mới được!”
Tổ phụ vác đao, sải bước ra ngoài.
Tổ mẫu vội vã gọi giật: “Liệu ông có đối phó nổi với xác sống không? Hay để sáng mai ta ra báo quan thì hơn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/hoat-thi/chuong-3.html.]
Tổ phụ lắc đầu: “Bà Lưu là hàng xóm sát vách. Tối nay bà ta g.i.ế.c mẫu thân Thúy Hoa, e rằng chẳng bao lâu sẽ đến lượt chúng ta.”
“Ta phải ra tay trước khi nhi tử bà ta còn chưa hoàn toàn biến thành quái nhân, phải dùng Quỷ Đầu đao chặt nát hắn ra!”
Đêm đó, tổ mẫu ôm ta vào buồng trong ngủ.
Tổ mẫu khóa cửa thật chặt, chắc chắn rằng bên ngoài không thể đẩy vào được.
Nhưng ta trằn trọc mãi chẳng chợp mắt nổi, trong đầu toàn nghĩ đến Thúy Hoa.
Bà Lưu muốn nuôi xác sống bằng m.á.u người sống.
Thế thì liệu bà ta có bắt Thúy Hoa, cắn đứt cổ họng muội ấy để nuôi nhi tử của mình không?
Càng nghĩ, tim ta càng đập loạn. Ta không muốn Thúy Hoa gặp chuyện.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.
Ta nhìn sang tổ mẫu. Bà đã ngủ say như chết, chẳng hề nghe thấy.
Tiếng gõ cứ vang lên từng nhịp, như tiếng trống đòi mạng, không ngừng vang vọng.
Ta lấy hết can đảm khẽ hỏi: “Ai đó?”
Bên ngoài vọng vào một giọng khàn đục: “Là ta… Thúy Hoa.”
Ta lập tức bật dậy, len lén chạy đến cửa mở ra.
Thúy Hoa đứng đó, người ướt sũng, thân thể cứng đờ, cử động cứng nhắc, tay chân gần như đi cùng một lúc.
Ta hỏi: “Muội đi đâu vậy? Sao lúc nãy ta không tìm thấy muội?”
Thúy Hoa đáp, giọng chậm chạp, ngập ngừng: “Mẫu thân ta… sống lại rồi. Bà ấy… muốn ăn bánh bao. Huynh… có thể cho ta thêm hai cái không?”
Ta sững sờ, lạnh buốt sống lưng: “Đừng gạt ta! Cổ mẫu thân muội đã bị cắn đứt rồi, sao còn sống lại được?”
5
Tiểu Thúy Hoa ngẩng đầu, đôi mắt đen kịt, nhìn chằm chằm vào ta.
Muội ấy nói từng chữ một: “Có một hòa thượng đầu trọc lở loét đến, hòa thượng lấy thuốc đắp lên cổ mẫu thân ta, thế là mẫu thân ta sống lại.”
Ta lắc đầu: “Ta không tin đâu.”
“Nếu huynh không tin, vậy ta dẫn huynh đi xem.”
Tiểu Thúy Hoa kéo tay ta, đi về phía cửa. Bàn tay muội ấy vừa lạnh vừa ướt, khiến ta thấy rất khó chịu.
Muội ấy lại nói: “Cẩu ca, nhà ta vừa xay được nhiều đậu phụ lắm, huynh theo ta về uống nước đậu có được không?”
Ta hơi động lòng. Hôm nay ta đã ăn hết hai cái bánh bao lớn, bụng cứ như có lửa, cháy ngược lên tận cổ họng. Thật sự muốn uống chút nước đậu lạnh cho dịu lại.
Ta rón rén lấy hai cái bánh bao, đi theo Thúy Hoa, một mạch về nhà thẳng nhà muội ấy.
Ta hỏi: “Thúy Hoa, mẫu thân muội c.h.ế.t rồi, muội chạy đi đâu thế?”
Thúy Hoa khựng lại một chút: “Muội cứ khóc mãi, khóc mãi. Sau đó bên ngoài có một hòa thượng đầu trọc đến, ông ta nói có thể cứu mẫu thân muội, thế là muội chạy theo ra ngoài.”
“Ông ta đi thẳng lên sau núi, muội cũng theo lên đó. Trong núi, hòa thượng bảo muội hái thuốc, nói lấy thuốc đắp lên cổ mẫu thân muội thì mẫu thân sẽ sống lại.”
Nói đến đây, mắt Thúy Hoa sáng bừng: “Quả nhiên mẫu thân muội sống lại thật. Bà ấy còn nói… bà ấy muốn ăn bánh bao.”
Ta siết chặt hai cái bánh bao trong tay, trong lòng nghĩ: Một lát nữa nhất định phải uống nước đậu no nê. Hơn nữa còn phải mang về thêm vài miếng đậu phụ, nếu không tổ mẫu mà phát hiện chắc chắn sẽ mắng ta.
--------------------------------------------------