Nếu hôm nay ta không rời đi, đêm nay chính là ngày ta táng thân trong biển lửa.
Tay chân ta lạnh buốt, m.á.u trong người như đông cứng lại.
Một thân bạch y cưỡi ngựa vụt qua con đường núi phía dưới.
Áo trắng phấp phới, tóc đen đội ngọc quan.
Không cần đoán cũng biết là ai.
Giang Ngộ muốn ta c.h.ế.t!
4
Chỉ cần ta, kẻ ô nhục này, c.h.ế.t đi.
Thì sẽ không ai biết được, công t.ử thế gia được kinh thành truy phủng kia, từng bị người ta coi như kỹ t.ử mà trêu đùa nơi này.
Cũng sẽ không ai biết hắn bị ép thành thân với ta.
Ảnh hưởng đến việc sau này cưới gả quý nữ thế gia.
Giang Ngộ từng bị ép phải thành hôn với ta.
Hắn không cam lòng, nói vài lời qua loa với ta.
“Hiện giờ quá vội vàng, làm uất ức nàng, hay là đợi ta…”
Hắn chưa nói xong, đã bị ta cắt ngang.
“Ta mua ngươi về là để nối dõi tông đường, nếu ngươi tự cho mình thanh cao, bây giờ cứ việc cút khỏi nhà ta.”
“Mười lạng bạc kia, coi như ta ném xuống sông, cùng lắm thì mua kẻ khác chịu nghe lời.”
Nói rồi ta thu dọn đồ đạc của hắn ném ra ngoài.
Đó là lần đầu ta thấy Giang Ngộ đen mặt.
Nắm tay hắn siết rồi lại buông.
Lạnh lùng nhìn ta, nghiến răng nghiến lợi nói.
“Được!”
“Ta cưới ngươi.”
Ta cười gian xảo, ngày hôm sau mười dặm tám thôn đều biết ta sắp thành thân.
Ta mời họ ngày kia đến dự hôn lễ của ta và Giang Ngộ.
Giang Ngộ biết chuyện, liền cau mày.
“Vội vàng như vậy, thật quá trò đùa.”
Nhưng sự phản kháng của hắn vô dụng.
Cứ thế ta khoác lên bộ hồng y đã chuẩn bị từ sớm.
Vốn dĩ không phải để gả cho Giang Ngộ.
Thay y phục đỏ rực, ta xoay một vòng trước mặt hắn.
“Có đẹp không?”
Giang Ngộ hừ lạnh một tiếng, quay mặt đi chỗ khác.
“Còn ta thì sao?”
Rất lâu sau, thấy ta vẫn mải mê soi gương đồng, hắn mới hạ mình mở miệng.
“Ta hết bạc rồi.”
Cho nên, ngươi không có.
Dù hắn có ngàn vạn không cam, vạn phần bất mãn.
Chúng ta vẫn thành thân.
Ngày đó ta một thân hồng y, Giang Ngộ mặc thường phục.
Dắt dải lụa đỏ, trong tiếng hò reo của mọi người mà bái thiên địa.
Ta chỉ nhớ sắc mặt Giang Ngộ ngày ấy rất đen.
Giống như lần ta cho rằng hắn không được.
Dắt hắn đi tìm bọn buôn người, định đổi người khác.
Nhưng cuối cùng ta đã quên vì sao lại mang Giang Ngộ về.
Hình như là bọn buôn người vung khăn, tận tình khuyên nhủ.
“Hắn từ nhỏ đã mất cha, nay mẫu thân qua đời mới bất đắc dĩ bán thân lo tang.”
“Ông trời thương xót, mới để hắn gặp được cô nương tốt bụng.”
“Cô nương à, nếu không cần hắn, hắn biết làm sao đây?”
Bọn họ nói đầy chân tình, ta nghe cũng rơi mấy giọt lệ.
Đợi khi nhận ra mình bị lừa.
Ta đã lại mang Giang Ngộ về nhà.
Giờ nghĩ lại cũng phải.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/huu-duyen-tai-ngo/2.html.]
Hắn muốn giữ gìn trong sạch cho thanh mai của mình.
Lại bị ta cưỡng ép thành thân.
Sao có thể không hận ta thấu xương.
5
Trong tầm mắt chỉ còn một mảnh ánh lửa.
Hii cả nhà iu
Đọc xong thì cho tui xin vài "cmt" review nhé ạ
Follow Fanpage FB: "Dung Dăng Dung Dẻ" để cập nhật thông tin truyện mới nhé :3
Cùng tiếng thúc bá thím thầm hò cứu hỏa.
“Con bé Tô Đường…”
“Tiểu Đường…”
Ta không dám nhìn thêm, trong tiếng gọi không ngớt rời khỏi nơi đã sống hơn mười năm.
Mặt trời theo quỹ đạo muôn đời không đổi mà lên rồi lặn, chớp mắt đã mấy độ thu sang.
Ta lại xuất hiện ở nha hành.
“Nương thân, mua vị thúc thúc kia đi.”
Ta theo hướng Lạc Bảo chỉ mà nhìn sang.
Nam nhân cao lớn cường tráng, da ngăm màu lúa mạch, trông rất lực lưỡng.
Hoàn toàn khác với Giang Ngộ.
Ta khựng lại một chút.
Nghĩ lại, ngay cả tên hắn cũng thấy xa lạ.
Có lẽ hắn đã cùng thanh mai thành thân rồi.
“Nương thân, mua hắn về, có thể bảo vệ nương thân cho Lạc Bảo.”
Giọng trẻ con non nớt kéo ta về thực tại.
Ta mỉm cười xoa đầu con bé.
“Được.”
Nam nhân khỏe mạnh quả thật thích hợp để uy h.i.ế.p kẻ đến gây sự.
Bàn xong giá với bọn buôn người, ta dẫn người vừa ra ngoài.
Bên trong liền vang lên tiếng ồn ào.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” có người hỏi.
“Quan lớn từ kinh thành đến, nghe nói phụng chỉ tra án.”
“Không biết sao lại tra đến tận nha hành này.”
Ta nghe không rõ, quay đầu nhìn lại.
Chỉ thấy một vị đại nhân mặc quan phục đỏ thẫm, hai tay chắp sau lưng quay về phía cửa.
Thân hình như hạc, khí độ anh tuấn thẳng tắp.
Ta thu hồi ánh mắt, tiếp tục đi ra ngoài.
Mơ hồ nghe thấy.
“Đại nhân, phụ nhân kia hẳn là đến mua người.”
Lạc Bảo gục trên vai ta, đầu gật gà gật gù.
“Nương thân, vị đại nhân kia thật đẹp.”
Lưng ta cứng đờ, tim như nhảy lên cổ họng, run rẩy quay đầu.
Rồi mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên đời này người đẹp nhiều như vậy.
Nhất là chốn kinh thành, nơi đầy rẫy quyền quý.
Sao có thể nghĩ đến Giang Ngộ chứ.
6
“Mọi người mau đến xem đi, chính là ở đây, Tô Đường đã chữa c.h.ế.t con trai ta.”
Ngày ấy, một phụ nhân kéo theo một t.h.i t.h.ể sắc mặt tím đen, khóc lóc trước cửa tiệm t.h.u.ố.c của ta.
“Con ta còn trẻ như vậy, lại bị nàng ta sống sờ sờ chữa đến c.h.ế.t.”
“Đứa con đáng thương của ta ơi!”
Trước cửa hiệu t.h.u.ố.c bị vây kín không kẽ hở, không ít người ném lá rau vào trong.
Trong đám người có một kẻ đặc biệt ch.ói mắt.
Tam công t.ử của quận thủ.
Trước đó hắn đã nhiều lần tìm cớ gây sự.
Ánh mắt dâm tà phóng đãng đảo qua đảo lại trên người ta.
“Tô cô nương, bổn thiếu gia không chê nàng là quả phụ, chỉ cần nàng bỏ đứa con kia, bổn thiếu gia cho nàng làm thiếp.”
Ta châm cho hắn một kim.
--------------------------------------------------