Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Huynh Sủng

Chương 77

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Diệp Trăn Trăn dùng tay đè bả vai Hứa Du Ninh lại rồi nói với hắn: "Ca ca, huynh đừng dậy, ngủ thêm một lát."

Đêm qua, vết thương ở chân Hứa Du Ninh đau đớn cả đêm, hắn hầu như không ngủ được bao nhiêu, lúc này quả thực cảm thấy thân thể suy yếu bất lực, cho nên nghe Diệp Trăn Trăn khuyên nhủ, hắn cũng không kiên trì thức dậy cho bằng được nữa mà chỉ gật đầu một cái sau đó thuận thế nằm trở về vị trí cũ.

Diệp Trăn Trăn đắp kín chăn cho hắn, liền xoay người, tự mình cài nút áo kẹp, rón rén đẩy cửa ra ngoài.

Sau khi đi ra ngoài nàng còn thận trọng đóng cửa phòng lại, tiếp đó quay người muốn về phòng mình.

Thế nhưng nàng chưa kịp bước một bước, đã nghe được một tiếng cọt kẹt khẽ vang lên. Ngẩng đầu nhìn, thì ra là Diệp Tế Muội dậy sớm làm đồ ăn sáng cho cả nhà, lúc này đang từ phòng bà đi tới.

Diệp Tế Muội cũng không ngờ vừa ra khỏi cửa sẽ nhìn thấy Diệp Trăn Trăn. Đang muốn mở miệng gọi nàng, hỏi nàng hôm nay làm sao dậy sớm như vậy, bỗng nhiên chú ý tới Diệp Trăn Trăn đang đứng trước cửa phòng Hứa Du Ninh, hiển nhiên mới từ trong phòng Hứa Du Ninh ra.

Lại nhìn kỹ Diệp Trăn Trăn gương mặt vẫn còn buồn ngủ, trên đầu búi tóc cũng hơi rối. . .

Cho nên là đêm qua nàng ngủ ở trong phòng Hứa Du Ninh?

Diệp Tế Muội: . . .

Đầu óc bà trống rỗng, hoàn toàn không nói nên lời.

Mặc dù hiểu rõ Hứa Du Ninh vàDiệp Trăn Trăn hai người bọn họ đều là hài tử ngoan, mà hiện tại còn thân thiết như huynh muội ruột thịt, nhưng nói như thế nào cũng là kế huynh muội không có một chút quan hệ máu mủ, ở chung phòng ngủ một đêm vẫn không ổn lắm.

Cũng không biết đêm qua hai người bọn họ có ngủ chung một cái giường, đóng cùng một cái chăn hay không?

Diệp Trăn Trăn lại không để ý đến vẻ mặt chấn kinh của Diệp Tế Muội, trái lại một mặt vui vẻ đi tới, kéo cánh tay Diệp Tế Muội đi sang một bên, hưng phấn thấp giọng nói với bà: "Nương, đùi của ca ca muốn lành rồi."

Diệp Tế Muội còn chưa lấy lại tinh thần từ chuyện Diệp Trăn Trăn lại cùng Hứa Du Ninh ở chung phòng ngủ qua đêm, hai người thậm chí còn ngủ chung cùng một cái giường, đắp cùng một cái chăn, cho nên lời Diệp Trăn Trăn nói mặc dù bà nghe được nhưng căn bản không suy ngẫm gì, ánh mắt vẫn kinh ngạc nhìn Diệp Trăn Trăn.

Mà Diệp Trăn Trăn chỉ cho bà như này là vì chuyện chân phải Hứa Du Ninh khá hơn mà làm cho rung động nói không ra lời, nên vẻ mặt vẫn vui mừng, hưng phấn. Thậm chí còn lắc lắc cánh tay của bà, tràn đầy phấn khởi cười nói: "Hôm qua con từ trên trấn trở về, trong tay cầm hộp thuốc cao còn do dự có nên cho ca ca dùng hay không, còn cảm thấy mình quá ngốc, sao có thể bởi vì một cái tên thuốc liền dễ dàng tin rằng thuốc này có thể chữa khỏi đùi ca ca. Nhưng mà nương ơi, thuôc cao này thật sự hữu hiệu, đùi của ca ca thật muốn lành."

Lúc nói lời này trên mặt nàng tràn đầy ý cười, mắt sáng ngời, chính là lúc này sao kim ở phía chân trời từ từ bay lên cũng không sánh bằng.

Diệp Tế Muội cũng rốt cục hậu tri hậu giác nghe rõ ý nghĩa trong lời nói này. Trong lòng càng chấn kinh hơn trước, nhất thời giọng nói cũng không kiềm chế được to lên: "Con, con đang nói cái gì?"

"Xuỵt!"

Diệp Trăn Trăn nhanh chóng giơ ngón tay trỏ lên môi, ra hiệu Diệp Tế Muội nhỏ giọng.

Sau đó nàng nhìn thoáng qua phòng Hứa Du Ninh, đưa tay kéo hai cái then cửa sau cửa lớn, kéo tay Diệp Tế Muội đi ra ngoài sân.

Mặt trời chưa mọc, phía chân trời ánh bình minh tỏa ra màu sắc lộng lẫy. Có chim chóc bay lượn trên đồng ruộng trống trải ở phía trước, tiếng kêu thanh thúy.

Diệp Trăn Trăn lôi Diệp Tế Muội đi thẳng đến cửa sân, xác định tiếng nói của hai người các nàng sẽ không ồn ào đến giấc ngủ của Hứa Du Ninh, lúc này mới lên tiếng nói: "Nương, đùi của ca ca, có hi vọng có thể lành được."

Sau đó kể hết chuyện đêm qua, vừa nghe xong trong lòng Diệp Tế Muội sợ không thôi, trách cứ Diệp Trăn Trăn: "Hai người các ngươi cũng quá hồ đồ. Chuyện như bẻ gãy xương ngươi cũng dám để ca ngươi tự mình động thủ? Ca ngươi cũng không phải đại phu, nếu hắn không cẩn thận bẻ gãy không phải xương gãy, mà là xương lành, vậy đùi phải của hắn không phải bị hủy?"

Diệp Trăn Trăn ngẫm lại cũng cảm thấy nghĩ mà sợ. Thế nhưng khi đó nàng dường như hoàn toàn không cân nhắc đến điểm này.

Không có cách, nàng thật sự quá tin tưởng Hứa Du Ninh, cho nên đêm qua Hứa Du Ninh nói như thế nào nàng tin thế ấy, cũng làm theo không chần chừ. Hiện tại nghe Diệp Tế Muội trách cứ, nàng quả thật cảm thấy bản thân quá hồ đồ.

Diệp Tế Muội trách móc nàng một hồi, thấy nàng cúi đầu không nói, biết nàng đang lo sợ, liền dừng không trách móc nàng nữa, chuyển sang chuyện khác: "Chân ca ngươi, bây giờ thế nào rồi?"

Diệp Trăn Trăn nhanh chóng thuật lại lời của Hứa Du Ninh: "Ca ca nói là vết thương vẫn còn cảm giác rất đau nhói. Hắn còn nói đây là chuyện tốt, bởi vì cái chân này của hắn gãy ba năm, phần xương cốt ở chỗ đó không có cảm giác."

Diệp Tế Muội cũng không biết cái này rốt cuộc thể hiện điều gì, nhưng bà luôn tin tưởng lời Hứa Du Ninh nói. Cũng biết hắn mọi thứ hoặc là không mở miệng, hễ mở miệng vậy nhất định vô cùng nắm chắc.

Trong lòng không khỏi vui mừng, kích động.

Lại liếc nhìn Diệp Trăn Trăn dưới mắt xanh đen, hỏi nàng: "Đêm qua con luôn ở bên cạnh chăm sóc ca ca?"

Khó trách vừa nãy nàng từ trong phòng Hứa Du Ninh ra.

Diệp Trăn Trăn đầu tiên là gật đầu. Nhưng sau đó lại lắc đầu, trên mặt mang theo mấy phần ngượng ngùng nói ra: "Ban đầu đúng con không yên lòng ca ca, nghĩ ở trong phòng huynh ấy, như vậy nếu huynh ấy có chuyện gì con có thể biết ngay. Nhưng con vô dụng, mỗi lần đầu sát bên gối đều ngủ thiếp đi."

"Hôm qua con vừa theo ta lên trấn, đi tới đi lui hơn một canh giờ,, có thể không mệt sao? Cả đêm thấp tha thấp thỏm lo lắng ca con, cho dù có ngủ chắc hẳn cũng ngủ không được ngon giấc. Dù sao hiện tại cũng còn sớm, con về phòng ngủ một lát đi, đợi ta nấu điểm tâm xong sẽ gọi con dậy."

Diệp Tế Muội thương xót nữ nhi của mình, vội vàng thúc giục nàng trở về phòng. Còn dặn Diệp Trăn Trăn không cần lo lắng, bây giờ bà đã thức dậy, nếu Hứa Du Ninh có chuyện gì gọi người, bà có thể không biết?

Diệp Trăn Trăn đúng là còn rất buồn ngủ, cảm thấy lúc này có Diệp Tế Muội ở đây nàng cũng có thể yên tâm, nghĩ nghĩ, sau đó trở về phòng đi ngủ.

Ngủ một giấc xong, mặc y phục đi ra khỏi phòng, đã thấy Hứa Du Ninh đang ngồi trong sân.

Hắn mặc một bộ áo dài màu xanh, nắng xuân dịu dàng rơi trên người hắn, chỉ nhìn bóng lưng cũng làm cho người ta cảm thấy như là một bức họa.

Vẫn là cái loại bóng lưng khiến người nhìn suy nghĩ vẩn vơ, nhịn không được muốn nhìn ngay gương mặt người này trông như thế nào.

Chắc là nghe được tiếng mở cửa, biết nàng đi tới, Hứa Du Ninh quay đầu mỉm cười với nàng.

Diệp Trăn Trăn chỉ cảm thấy nụ cười này của hắn, như tất cả ánh nắng đều rơi hết vào trong mắt hắn, trong nhất thời ngay cả xuân sắc ngoài phòng dường như cũng tăng thêm mấy phần.

Diệp Trăn Trăn quả thật bị nụ cười này của hắn làm cho kinh diễm, đứng yên tại chỗ sửng sốt một hồi sau đó mới nhấc chân đi ra ngoài.

Khi đi đến bên cạnh Hứa Du Ninh ánh mắt của nàng dừng ở trên chân hắn, giống như hận không thể xuyên thấu qua mấy tầng y phục lập để nhìn rõ vết thương trên đùi phải hắn.

Hứa Du Ninh mặc dù biết Diệp Trăn Trăn đang quan tâm hắn, nhưng hắn vẫn nghĩ đến đêm qua Diệp Trăn Trăn kéo quần lót hắn, cúi đầu xích lại gần. . .

Trên mặt cảm thấy có chút không được tự nhiên. Ho nhẹ một tiếng che giấu, sau đó hắn ôn nhu mở miệng hỏi Diệp Trăn Trăn: "Muội ngủ có ngon không?"

Diệp Trăn Trăn kỳ thật ngủ cũng không tệ lắm. Dù sao đêm qua nàng mặc dù luôn nơm nớp lo sợ, nhưng rốt cuộc cũng ngủ rất nhiều. Vừa ngủ thêm một giấc nữa nên lúc này cảm thấy trên thân một chút mệt mỏi cũng không có.

Có điều Hứa Du Ninh chắc hẳn ngủ không ngon thì phải?

Vết thương ở đùi phải luôn đau nhức, làm sao lại ngủ ngon chứ?

Diệp Trăn Trăn liền ngẩng đầu hỏi hắn: "Ca ca, chân của huynh, hiện tại cảm thấy thế nào?"

Trên mặt tràn đầy vội vàng cùng khẩn trương, giống như nóng lòng mong muốn Hứa Du Ninh hiện tại liền có thể đứng lên, bước đi như bay bình thường.

Hứa Du Ninh không nói gì, ngược lại hai tay đỡ lấy hai bên tay vịn, sau đó chậm rãi dũi đùi phải ra phía trước.

Mặc dù biên độ còn rất nhỏ, nếu không nhìn kỹ thậm chí cũng nhìn không ra, nhưng cái này ít nhất nói rõ hiện tại Hứa Du Ninh đã có thể điều khiển được đùi phải của mình. Không giống như trước kia, đùi phải của hắn căn bản nửa điểm tri giác cũng không có, chứ đừng nói là động đậy một chút.

Cả quá trình Diệp Trăn Trăn vẫn luôn nín thở, mắt không chớp quan sát. Có thể vì quá vui mừng, ngay từ đầu trên mặt nàng không có một chút biểu lộ, cũng chưa từng nói một câu. Mất một lúc lâu, nàng mới bỗng nhiên reo lên một tiếng, giơ tay ôm cổ Hứa Du Ninh nhảy nhót liên hồi.

Hứa Du Ninh cũng không giãy dụa, mỉm cười nhìn vẻ mặt vui sướng của nàng. Trong lòng như bị nàng làm vui lây, trong mắt ý cười càng nồng đậm.

Lúc này Diệp Tế Muội vừa vặn từ phòng bếp đi tới, nhìn thấy hành động của Diệp Trăn Trăn bị dọa chiếu chút nữa làm rớt đũa đang cầm trên tay. Vội mở miệng gọi nàng: "Trăn Trăn, Trăn Trăn, con đừng nhảy, cẩn thận làm đau chân ca con."

Diệp Trăn Trăn đang vui mừng. Mặc dù nghe vậy nàng lập tức buông Hứa Du Ninh ra, nhưng sau một khắc liền chạy tới bên cạnh Diệp Tế Muội, ôm lấy cánh tay bà dùng sức lắc hai cái, sau đó rất cấp bách nói cho bà: "Nương, nương, đùi của ca ca có thể động! Đùi của ca ca có thể động! !"

Diệp Tế Muội bị nàng lắc, đôi đũa trong tay cũng sắp không cầm được.

Nhưng cũng quả thật bị nàng lây niềm vui này, nên cười nói: "Đúng, đúng, ta đã biết, ta vừa mới biết. Còn con, hiện tại kiềm chế vui mừng của mình, chúng ta ăn điểm tâm trước, có được hay không? Ăn xong rồi nói tiếp."

Hứa Hưng Xương cũng từ phòng bếp đi tới, trong tay bưng khay đồ ăn, trên mặt cũng đều là ý cười. Hiển nhiên ông cũng đã biết chuyện đại hỷ này rồi.

Hơn nữa sau khi để hai khay đồ ăn lên bàn nhà chính xong, ông còn đứng ở trước mặt Diệp Trăn Trăn, vẻ mặt nghiêm túc khom lưng hành đại lễ với nàng.

Diệp Trăn Trăn bị dọa nhảy một cái, tránh ra phía sau xe Hứa Du Ninh. Tránh xong mới nhô đầu ra, thận trọng hỏi: "Cha, người, người đây là đang làm cái gì?"

Đang yên đang lành lại đi hành đại lễ với nàng? Ông là phụ thân, nàng là nữ nhi, lễ này sao nàng có thể nhận được? Cũng đừng dọa nàng.

Hứa Hưng Xương đứng lên, Diệp Trăn Trăn tinh mắt phát hiện trong mắt của ông lé lên ánh nước.

Càng thêm giật nảy mình, đang muốn mở miệng hỏi thăm ông sao vậy, lại còn khóc nữa. Thì nghe được giọng nói đầy run rẩy của ông: "Ta đã nghe nương con kể chuyện này từ đầu đến cuối. Chân A Ninh, phải cảm tạ con. Nếu không phải con nhất định kiên trì muốn mua thuốc cao kia, chân của nó, chân của nó bây giờ cũng không thể tốt."

Thì ra là bởi vì việc này mới hành đại lễ với nàng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 9: Ngọc Phật
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 61: Ấm áp
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Huynh Sủng
Chương 77

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 77
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...