13
Trên tàu điện ngầm về nhà, tin nhắn của sếp bật lên:
【Cuộc phỏng vấn sao rồi?】
Tôi buông xuôi gõ mấy chữ:
【Phỏng vấn… chắc em không làm nổi rồi.】
Chưa kịp gửi, bên kia đã thẳng tay ném sang một tin nhắn thoại dài 59 giây.
Không cần nghe tôi cũng biết đó là “lời chào hỏi thân mật” của sếp.
Đang định bật chế độ máy bay thì cái số lạ kia lại gửi tin tới:
【Chị còn nhớ đã từng hứa với em điều gì không?】
Tâm trí tôi lập tức bị kéo về những ngày hỗn loạn cách đây bốn năm.
Tôi cứ ngỡ sau khi Họ Hạo trả lại xấp tiền đó, chúng tôi sẽ là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau, mạnh ai nấy sống.
Nhưng số phận lại thích viết những câu chuyện sến súa đến đau đầu.
Khi tôi cùng mấy “chị em nhựa” đi quẩy ở quán bar nổi tiếng nhất trong cộng đồng du học sinh, tôi vừa nhìn đã nhận ra người đang đi giữa các bàn phục vụ khách — chính là cậu ấy.
Cậu mặc đồng phục phục vụ, cúi đầu rót rượu cho một bàn khách.
“Miên Miên, kia chẳng phải là thằng nhóc câm từng chặn cậu ở cửa lớp sao?”
“Đúng rồi ha, nghe nói là sinh viên trao đổi trường mình mà? Đẹp trai thật đó, tiếc ghê.”
“Nghèo đến vậy còn cố đi du học, không hiểu để làm gì. Đi cho vui à?”
Tôi đang thắc mắc thì thấy một gã Tây to con say xỉn đứng dậy, đ.â.m mạnh vào người Họ Hạo.
Rượu đổ đầy người gã kia, ly thủy tinh cũng rơi xuống đất vỡ tan.
Tên Tây mượn men say, túm cổ áo Họ Hạo, mồm tuôn ra cả đống từ F khiến tôi nghe mà đau cả tai.
Chủ quán bar là người nước ngoài, lập tức chạy đến, không hỏi han gì, ấn vai Họ Hạo, bắt cậu cúi đầu xin lỗi khách.
Nhưng cậu nhóc câm ấy, sống lưng còn cứng hơn thép, bị đè cũng không cúi đầu.
Tôi nhìn không nổi nữa, mặc kệ đám bạn ngăn cản, bước lên phía trước.
“Tiền quần áo tôi đền, người tôi đưa đi.”
14
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/im-lang-khong-tha-thu/8.html.]
Tôi kéo cậu ấy rời khỏi quán bar, cậu nhóc vừa rồi còn kiên cường bất khuất, giờ lại dùng đôi mắt long lanh nước nhìn tôi, tay ra hiệu gì đó.
“Tôi không hiểu, cậu đang nói gì vậy?” Tôi hỏi.
Cậu lấy điện thoại ra, gõ vài chữ:
【Cảm ơn chị đã bênh vực em. Tiền đó… em sẽ trả.】
“Trả kiểu gì? Làm thêm để trả à? Cậu có biết cái áo gã kia mặc giá bao nhiêu đô không?”
Tôi chọc ghẹo.
【Dù bao nhiêu, em cũng sẽ cố gắng trả.】
“Hay là cậu làm bạn trai tôi đi, coi như xóa nợ?”
【Cái đó… sao được!】
Cậu lúc đó không đồng ý.
…
Cho đến một lần, tôi tình cờ thấy cậu ấy bị hiệu trưởng gọi lên nhắc chuyện học phí chưa đóng.
Tôi lại hào phóng giúp đỡ thêm lần nữa.
Mấy chuyện đó với tôi lúc ấy chỉ là chuyện nhấc tay một cái, trong mắt tôi ngày đó, chuyện gì dùng tiền giải quyết được thì không gọi là vấn đề.
Tôi giúp cậu đóng tiền xong liền quay người bỏ đi, ai ngờ lần này cậu ấy lại chủ động chắn trước mặt tôi, gật đầu thật mạnh.
“Ý gì đây?”
【Chị à, em đồng ý.】
…
Từ sau khi quen cậu nhóc câm đó, tôi không ít lần phải nghe bạn bè châm chọc.
Lúc đó tôi mạnh miệng, tiện mồm nói một câu:
“Thì tôi b.a.o n.u.ô.i cậu ta đấy.”
Tối hôm đó, cậu ấy đã khóc rất lâu.
【Chị thật sự nghĩ vậy sao?】
【Tiền chị bỏ ra cho em, em sẽ trả lại hết. Chị chờ em tốt nghiệp, chờ em có năng lực, em cũng sẽ chăm sóc chị như cách chị từng chăm sóc em, được không?】
--------------------------------------------------