Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Im Lặng Không Tha Thứ

Chương 9

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chỉ một câu buột miệng, lại trở thành con d.a.o cắm vào tim cậu ấy, khiến cậu phải chịu đủ loại bắt nạt ở trường.

Mà người làm tổn thương cậu sâu nhất, lại chính là những “người bạn thân” năm xưa của tôi.

“Miên Miên, cậu thật sự muốn vì cậu ta mà tuyệt giao với bọn tớ à?”

“Cậu ta chỉ là một tên nghèo rớt! Lại còn câm nữa! Cậu quen cậu ta chẳng phải chỉ để chơi đùa thôi sao?”

“Phải đó, bao nhiêu năm tình chị em nói bỏ là bỏ à?”

Lâm Hàn Ngọc, Từ Sương, từng người một khuyên tôi.

“Giờ anh ấy là bạn trai tôi. Các người bắt nạt anh ấy, chính là bắt nạt tôi.”

15

Nói xong câu đó, tôi quay lưng bước đi, không bao giờ tham gia thêm bất kỳ buổi tụ họp nào của họ nữa.

Thực ra trong lòng tôi rất rõ, tôi nào phải người cao thượng gì cho cam.

Nhà tôi là một trong những gia tộc bất động sản hàng đầu Bắc Kinh, bố mẹ bận rộn kinh doanh, từ nhỏ đã để tôi tự sinh tự diệt.

Tôi từng nghĩ họ chỉ không biết cách thể hiện tình yêu.

Cho đến khi em trai tôi ra đời — họ dồn hết tình yêu và kiên nhẫn vào nó.

Lúc đó tôi mới hiểu: có lẽ trong căn nhà này, tôi chỉ là phần dư thừa.

Không có tình thân, tôi dùng tiền mua tình bạn.

Ở nơi đất khách quê người, tôi như người c.h.ế.t đuối giữa biển, cố bám víu vào bất kỳ chút ấm áp hay yêu thương nào mà mình có thể nắm được.

Giờ nhìn lại, Họ Hạo thiếu tiền, tôi thiếu tình cảm.

Chúng tôi đúng là một cặp sinh ra để tìm thấy nhau.

Cậu nói sẽ trả tiền cho tôi, tôi nói sẽ không bao giờ rời bỏ cậu.

Nhưng người phá vỡ lời hứa trước… lại chính là tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/im-lang-khong-tha-thu/9.html.]

Số điện thoại lạ gửi đến một tin nhắn:

【Tại sao chị lại không chịu chấp nhận em thêm một lần nữa?】

Từng chữ như cứa vào tim.

Tại sao ư?

Tôi tự hỏi mình, có lẽ vì có những món nợ, không phải cứ muốn trả là trả được.

Đầu óc mơ hồ, đến khi hoàn hồn thì đã đứng trước cửa nhà.

Vừa mở cửa ra, tôi liền bị ai đó ôm chầm lấy, suýt chút nữa hét lên thì nghe được giọng nói quen thuộc đến thấu tim gan:

“Chị à, là em. Ngần ấy năm rồi, mật khẩu cửa nhà chị… vẫn là sinh nhật của em.”

Cậu đẩy tôi vào trong, tiện tay đóng cửa lại.

“Cậu… lại uống rượu à?” Tôi bị cậu ép vào tường, cố gắng đẩy lồng n.g.ự.c rắn chắc kia ra.

“Không, lần này em không say.” Cậu không chỉ không buông ra, mà còn siết tôi chặt hơn. “Chị nói mà không giữ lời, nợ em, em chỉ có thể đến tận cửa đòi lại.”

“Ưm…”

Những nụ hôn như vũ bão của cậu, chính là cách đòi nợ.

16

Phải rồi, chúng tôi lại ngủ với nhau.

Thế giới của người lớn đôi khi là vậy, không có đạo lý, cũng chẳng có công bằng.

Sáng hôm sau, cậu không bỏ trốn, tôi cũng không né tránh.

Chúng tôi cứ thế ôm lấy nhau.

Ba năm trước, tôi lặng lẽ bỏ lại cậu ấy để quay về nước, chưa từng nghĩ rằng, giữa chúng tôi… lại có thể có một khoảnh khắc dịu dàng thế này.

Khi đó tôi vẫn còn đang đi học, bạn cùng lớp ngồi sau khều nhẹ lưng tôi, đưa màn hình điện thoại cho tôi xem:

“Giang Miên, đây… là ba cậu à?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Im Lặng Không Tha Thứ
Chương 9

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 9
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...