Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kẻ Bám Đuôi

Chương 2

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trong đầu tôi liên tục tìm lý do để giải thích tại sao tối qua tôi lại đi ra ngoài, tại sao tôi lại nói dối. Nếu tôi nói tôi thực sự không biết, liệu họ có tin không?

Lẽ nào tôi mắc chứng đa nhân cách?

Nói đến đây, tối qua khi tôi cãi nhau với gã đàn ông kia về nhà, tôi quả thật đã lẩm bẩm một câu: "Cái loại người này đáng lẽ nên bị cắt lưỡi đi."

Đa nhân cách cũng là một loại bệnh tâm thần phải không? Vậy thì tôi có bị kết án không?

Trục thời gian được đẩy từng chút một, mồ hôi lạnh sau lưng tôi sắp thấm ướt cả áo.

Trong phòng yên tĩnh chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc, che giấu đi tiếng tim đập của tôi.

Khi đường thời gian đến mười hai giờ, tôi căng thẳng nhắm mắt lại, chờ đợi phán quyết sắp tới, nhưng không có gì cả.

Nội dung trên camera giám sát khiến đồng tử tôi giãn ra, bởi vì camera đã bị chỉnh sửa, cảnh tôi đi ra ngoài mà tôi vừa thấy đã biến mất.

Tôi cố gắng giữ bình tĩnh tiễn cảnh sát ra ngoài.

Vừa đóng cửa lại, tôi chợt nghĩ ra điều gì đó, vội vã chạy đến chỗ máy giặt.

Giây tiếp theo, mồ hôi lạnh trên người tôi bốc hơi, lông tơ dựng đứng.

Bên trong máy giặt trống rỗng, quần áo và chiếc hộp đều biến mất!

4

Tôi nuốt nước bọt liên tục, thậm chí không dám quay đầu lại nhìn, rốt cuộc chuyện này là sao.

Tiếng tim đập bên tai tôi càng lúc càng lớn, tôi tin chắc rằng tất cả những gì tôi thấy trước đó đều là thật, vậy chỉ có thể là trong nhà có người!

Đưa ra kết luận này, tôi vội vàng chạy ra khỏi phòng ngủ, khóa cửa lại.

Máy giặt và máy tính đều ở trong phòng ngủ, vừa nãy cảnh sát ở phòng khách, nên người đó chỉ có thể trốn trong phòng ngủ.

Tôi cố gắng hết sức để giữ bình tĩnh, vừa nhìn chằm chằm vào phòng ngủ, sợ rằng giây tiếp theo người đó sẽ chạy ra khỏi phòng ngủ.

Điện thoại "tút" một tiếng, tôi lập tức cúp máy.

Không được, tôi không thể báo cảnh sát!

Tôi sốt ruột đi đi lại lại trong phòng khách, mồ hôi trên trán nhỏ giọt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ke-bam-duoi/chuong-2.html.]

Nếu báo cảnh sát thì sự thật tôi g.i.ế.c người sẽ bị phơi bày, tôi không thể vào tù.

Nhưng mà, vừa nãy cảnh sát đã lục soát phòng tôi kỹ càng như vậy, nếu thực sự có người thì lẽ ra phải tìm thấy rồi chứ.

Đột nhiên, tôi nghĩ đến một điều, đó là một thói quen của tôi.

Tôi mạnh dạn đẩy cửa, đi ra ban công, mở cửa sổ, quả nhiên quần áo và đồ đạc đều còn nguyên vẹn treo ở đó.

Đây là một sự thật còn đáng sợ hơn cả việc có người trong nhà tôi, tôi không chỉ g.i.ế.c người, mà còn đang trốn tránh sự trừng phạt của pháp luật, hình như tinh thần của tôi thực sự có vấn đề.

Tôi luôn cố tình né tránh những sự thật bất lợi cho mình.

Để đảm bảo an toàn, tôi vẫn kiểm tra khắp nhà từng chút một. Ngôi nhà nhỏ dễ nhìn thấy khắp nơi, không có chỗ nào để trốn người. Thậm chí tôi đã xem xét mọi ngóc ngách, lúc đó mới yên tâm.

Nghĩ đến ánh mắt đầy ẩn ý mà cô cảnh sát nhìn tôi trước khi rời đi, tôi lại thấy khó chịu, cô ấy chắc không phát hiện ra điều gì đâu nhỉ.

Mà nói đi cũng phải nói lại, gã đàn ông đó thực sự đáng chết.

Nghĩ đến đây, tôi liền đ.ấ.m mạnh xuống giường, chỉ cắt lưỡi hắn ta thì quá dễ dãi cho hắn ta rồi.

Tối qua tan sở, một mình tôi đi siêu thị. Nghĩ đến mấy lọ gia vị trong nhà gần hết nên tôi đã mua đầy một xe đẩy đồ đạc.

Khi thanh toán, đáng lẽ gã đàn ông đó phải xếp hàng sau tôi. Thấy tôi không ngừng lấy đồ ra, hắn ta liền đẩy mạnh tôi sang một bên rồi đặt đồ của mình lên quầy thu ngân: "Cô nhóc, tôi chỉ có một món thôi, tôi thanh toán trước, cô lùi lại đi."

Nói xong, hắn ta khiêu khích nhìn tôi với mặt đầy vẻ bẩn thỉu.

Tôi không nói gì, lấy hết đồ trong xe đẩy ra nói với nhân viên thu ngân: "Làm ơn tính tiền giúp tôi."

Chắc là thái độ phớt lờ của tôi đã chọc giận hắn ta nên hắn ta đẩy tôi ngã xuống đất, lớn tiếng mắng mỏ: "Con ranh c.h.ế.t tiệt, tao thanh toán trước không được à? Não mày không hoạt động à? Mẹ kiếp, con đĩ thối, giả vờ thanh cao cái gì, nhìn cái bộ dạng hèn hạ của mày kìa."

Chuyện này kéo dài khoảng hai phút, tôi vẫn không lên tiếng.

Cho đến khi hắn ta nói: "Không biết loại hàng nào dạy dỗ ra đứa con gái như mày, toàn mùi nghèo hèn, đồ ngu."

Tôi không thể chịu đựng được nữa, quay đầu lại: "Không biết nói thì câm miệng lại."

Sau đó, hắn ta bị người khác giết, cắt đi lưỡi.

Không biết ai đã đăng chuyện này lên mạng, cùng với video tôi cãi nhau với hắn ta đã gây ra một cuộc tranh luận sôi nổi trên hot search.

5

"Tinh" Tiếng tin nhắn điện thoại kéo suy nghĩ của tôi trở về.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kẻ Bám Đuôi
Chương 2

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 2
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...